(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 45:
Sở Hoan nhíu mày, nghe câu đó, cũng mơ hồ hiểu được bên kia vách đang có hai người tranh cãi, xem ra cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì. Bát Lý Đường hắn đương nhiên biết, vừa mới ẩu đả một trận với chúng xong. Mà cái vị Phạm Dật Thượng, Phạm nhị công tử kia cũng chẳng phải người tốt đẹp gì, cũng chỉ là dạng ăn chơi trác táng mà thôi.
Nghe hai tiếng “loảng xoảng” vang lên, từ bên kia vách, tiếng cửa đóng mạnh vang lên, Phạm Dật Thượng lập tức cất tiếng mắng oán hận:
— Một lũ lưu manh, dám giễu võ dương oai trước mặt bản công tử.
Chỉ có điều giọng gã không được mạnh mẽ cho lắm.
Lúc này, từ bên ngoài có tiếng gõ cửa, Lý phu tử hưng phấn hẳn lên, hạ giọng nói với Sở Hoan:
— Có khi là Hàn Đại tác sư đến!
Lão run rẩy đứng dậy. Sở Hoan nhanh nhẹn đi ra mở cửa, thấy bên ngoài có một gã tiểu nhị, bên cạnh tiểu nhị có một lão nhân gần năm mươi tuổi, mặc một cái áo choàng bông, đội mũ da, thoạt nhìn đã biết đây là người có địa vị không hề tầm thường.
Lý phu tử cười ha hả:
— Đại tác sư vất vả rồi, đã chuẩn bị ít rượu nhạt, rất hân hạnh được đón tiếp.
Lão nhân quả nhiên chính là Hàn Uyên, Đại tác sư của Hòa Thịnh Tuyền.
Hàn Uyên có gương mặt phúc hậu, hiền lành, miệng tươi cười vừa đi vào vừa chắp tay nói:
— Lý phu tử thật là khách khí, chỉ là chuyện nhỏ nhặt nhấc tay mà thôi, nào đáng để ngài phải khách sáo như vậy. Hàn mỗ thật sự hổ thẹn hổ thẹn.
Lão quay sang nhìn Sở Hoan, thấy hắn linh lợi nhanh nhẹn, bèn cười hỏi:
— Vị này chính là cháu của Lý phu tử?
— Đúng vậy!
Lý phu tử vội đáp:
— Nhị lang, còn không bái kiến Hàn Đại tác sư.
Sở Hoan khom mình thi lễ:
— Vãn bối Sở Hoan, bái kiến Đại tác sư.
Hàn Uyên xua tay nói:
— Cái gì mà Đại tác sư, thật hổ thẹn, cứ gọi Hàn bá là được rồi.
Lý phu tử đã kéo Hàn Uyên ngồi xuống bàn, đoạn gọi tiểu nhị đến, mời lão gọi món. Hàn Uyên từ chối, Lý phu tử đành tự mình gọi vài món ăn. Hàn Uyên cũng là một người chân thành, Lý phu tử mới gọi ba bốn món lão đã vội vàng bảo thôi, không cho gọi tiếp, như sợ Lý phu tử phải tốn kém quá mức.
Tiểu nhị lui ra, Sở Hoan đang định đóng cửa lại, đúng lúc đó, một gã công tử áo gấm bước qua. Công tử này khoảng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, thắt lưng màu lam, toát lên vẻ một công tử nhà giàu quyền quý, nhưng lúc này mặt gã sầm xuống. Khi bước qua cửa, gã tình cờ liếc mắt vào phòng, vừa thấy Sở Hoan liền khinh thường hừ lạnh một tiếng, định bước đi tiếp, thì bất chợt thoáng thấy Hàn Uyên ở bên trong.
Gã công tử kia nhìn thấy Hàn Uyên, đột nhiên dừng bước, mặt nở nụ cười cổ quái, đoạn lùi lại vài bước, định bước vào phòng. Sở Hoan vẫn đứng trước cửa, thản nhiên nói:
— Đi ra ngoài!
Gã công tử ngơ ngác, không thể ngờ một tiểu tử dáng vẻ quê mùa cục mịch lại dám nói chuyện với gã như vậy, liền giơ tay đấm vào ngực Sở Hoan, lạnh lùng nói:
— Ngươi là ai, dám nói chuyện với bản công tử như vậy…
Lúc này, Hàn Uyên đã đứng dậy, mỉm cười chắp tay nói:
— Không phải là Nhị công tử sao? Lâu rồi không gặp…
Sở Hoan lúc này cũng nhận ra giọng gã công tử, đó chính là kẻ vừa rồi đối chất với Thanh Kiểm lão Tứ Phạm Dật Thượng. Giờ đây mới hay gã cũng có chút quen biết với Hàn Uyên.
Phạm Dật Thượng liếc Sở Hoan một cái, cười lạnh:
— Hàn Uyên à, đây là người của ngươi à? Lá gan không nhỏ, dám ngăn cản ta vào đây.
Gã dám gọi thẳng tên Hàn Uyên, chứng tỏ hết sức ngông cuồng.
Hàn Uyên lại tỏ ra vô cùng khiêm cung, cười tủm tỉm nói:
— Nhị công tử, không bằng cùng nhau ngồi xuống?
Phạm Dật Thượng đảo mắt nhìn một lượt, thấy Lý phu tử, rồi lại nhìn Sở Hoan, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Gã nhếch mép cười, thản nhiên đi đến đặt mông ngồi xuống bên cạnh bàn, không khách khí nói:
— Ngay cả như vậy, bản công tử cũng nể mặt ngươi.
Hàn Uyên sửng sốt. Lão chỉ nói mấy lời khách sáo, vốn tưởng Phạm Dật Thượng nếu thức thời thì sẽ nhanh chóng rời đi, không thể ngờ tên này da mặt lại dày đến vậy, thật sự vào ngồi xuống.
Hàn Uyên ái ngại nhìn Lý phu tử, đã thấy Lý phu tử cười nói:
— Nếu là bằng hữu của Đại tác sư, gặp nhau là duyên phận, ngồi xuống uống mấy chén rượu nhạt cũng có sao.
Hàn Uyên xấu hổ cười cười, rồi cũng ngồi xuống. Lý phu tử đã hướng Sở Hoan nói:
— Nhị lang, đi tìm tiểu nhị, mượn thêm chén bát.
Sở Hoan vẫn cực kỳ điềm tĩnh, đi ra ngoài, rất nhanh sau đó liền mượn chén bát mang vào, đặt trước mặt Phạm Dật Thượng. Phạm Dật Thượng ho khan một tiếng, liếc ấm trà trên bàn. Hàn Uyên hiểu ý gã, đứng dậy cầm ấm trà lên, rót trà cho gã. Sở Hoan đã nhanh chân bước lên, cầm lấy ấm trà, tự mình rót trà cho Phạm Dật Thượng.
Phạm Dật Thượng thấy Sở Hoan rót trà cho mình, nét mặt lập tức hoan hỉ. Lúc này trong nhã gian, không khí trở nên cực kỳ nặng nề. Có Phạm Dật Thượng ở đây, rất nhiều chuyện đều không tiện nói ra.
Phòng trong yên tĩnh một lúc lâu, Hàn Uyên mới ngần ngại hỏi:
— Nhị công tử dạo này vẫn khỏe chứ?
Phạm Dật Thượng nâng chén trà lên uống một ngụm, buông cái chén xuống:
— Chẳng được thanh nhàn như các ngươi. Đúng rồi, Hàn Uyên, hầm rượu ủ đã mở chưa?
Sắc mặt Hàn Uyên hơi khác, trong mắt thoáng xẹt qua vẻ cổ quái, nhưng lão vẫn miễn cưỡng cười, nói:
— Nhị công tử cũng biết, ta chỉ là hạng tôi tớ, chủ nhân bảo sao thì làm vậy thôi.
— Tôi tớ?
Phạm Dật Thượng cười ha hả:
— Ngươi là Đại tác sư của tửu phường, b���n lĩnh lớn, làm sao có thể tự xưng là tôi tớ?
— Không dám không dám!
Hàn Uyên vội nói:
— Cũng chỉ là làm việc cho chủ nhân thôi. Ta ở Hòa Thịnh Đường đã hơn ba mươi năm, chủ nhân đối với người dưới rất tốt, chúng ta vì chủ nhân mà làm việc, luôn ghi nhớ bổn phận của mình.
Đúng lúc này, cửa phòng nhẹ nhàng mở, tiểu nhị tay nâng một cái khay bước vào, nói:
— Các vị, rượu và thức ăn đã đưa lên.
Gã đặt bốn món ăn và bầu rượu lên bàn, đoạn lui ra ngoài.
Phạm Dật Thượng nhìn lướt qua, lập tức kêu lên:
— Chờ một chút!
Tên tiểu nhị vội khom mình hỏi:
— Nhị công tử có gì chỉ bảo?
Phạm Dật Thượng hiển nhiên là khách quen của tửu lầu này.
Phạm Dật Thượng chỉ thức ăn trên bàn, dõng dạc nói:
— Đây là cái gì thế này? Là đồ ăn dành cho người sao? Hôm nay bản công tử cùng Hàn Đại tác sư uống rượu, ngươi đưa lên mấy thứ này, là cố ý chế nhạo ta?
Gã làm như vô tình liếc mắt nhìn Lý phu tử một cái, cười lạnh:
— Bản công tử vốn đang muốn ăn, nhưng nhìn mấy món ăn dành cho súc vật này, mất cả hứng.
Gã vừa dứt lời, cả Lý phu tử và Hàn Uyên đều biến sắc.
Phạm Dật Thượng đúng là tay lão luyện trên bàn rượu, chỉ nhìn thoáng qua cũng biết có người hôm nay cầu Hàn Uyên làm việc, cho nên mới mời khách ăn cơm ở đây.
Gã trong lòng vô cùng rõ ràng, lão già mặc trường bào thoạt nhìn vô cùng nho nhã và tiểu tử quê mùa kia chắc chắn là đi cùng nhau, bữa cơm này, có đến tám chín phần là hai người chủ trì.
Gã vừa rồi ở nhã gian bên cạnh uống không ít rượu, lại lời qua tiếng lại với Thanh Kiểm lão Tứ, lòng đang buồn bực, lúc này có cơ hội liền trút giận cho hả hê.
Hơn nữa Sở Hoan lúc vừa rồi ngăn cản gã vào cửa khiến gã rất khó chịu, cũng muốn mượn cơ hội này sửa trị tên quê mùa này một trận.
Lý phu tử tuy rằng đối với Phạm Dật Thượng cực kỳ bất mãn, nhưng nể mặt Hàn Uyên nên cũng không để lộ. Huống chi lão là người đọc sách, đối diện những trò này cũng không quá xem nặng, vừa cười vừa nói:
— Khiến công tử chê cười. Phạm công tử muốn dùng gì, xin cứ gọi.
Nói xong câu đó, lão vô thức sờ vào hầu bao bên hông, áng chừng số bạc bên người cũng không nhiều.
Phạm Dật Thượng cười ha hả, hướng tiểu nhị nói:
— Mấy đồ ăn này ngươi cất đi. Nếu đã vào nhã gian, thì phải là những món thượng đẳng, không thì mất mặt lắm.
Tên tiểu nhị biết Phạm Dật Thượng là kẻ ăn chơi khét tiếng, nếu bọn họ ăn càng nhiều, tửu lầu càng thu được nhiều bạc, liền vội vàng cười lấy lòng hỏi:
— Nhị công tử, ngài muốn ăn món nào?
— Món chính đừng vội đem lên!
Phạm Dật Thượng vuốt cằm:
— Như vậy đi, trước tiên cho ta bốn loại hoa quả khô, bốn loại hoa quả tươi, bốn loại mứt hoa quả.
Gã chỉ nói vài câu, Lý phu tử và Hàn Uyên biến sắc mặt, chỉ có Sở Hoan vẫn ung dung ngồi bên cạnh, thản nhiên uống trà.
Tiểu nhị kia mặt mày hớn hở, vội đáp:
— Nhị công tử, muốn mứt hoa quả gì?
— Vải, nhãn, táo, bạch quả. Hoa quả tươi cái nào còn mới đều mang lên.
Phạm Dật Thượng đúng là rất sành chỗ này, cũng thể hiện rằng gã đây là khách quý. Gã xòe tay gọi món, toàn những thứ hảo hạng thượng đẳng bậc nhất ở tửu lâu này.
Tiểu nhị cười tủm tỉm:
— Nhị công tử đúng là người sành ăn, tiểu nhân lập tức sai người mang lên. Không biết Nhị công tử còn muốn món chính nào, xin mời ngài gọi trước, tiểu nhân cho người đi chuẩn bị.
Phạm Dật Thượng liếc sắc mặt có chút tái nhợt, thân thể hơi run rẩy của Lý phu tử, hả hê nói:
— Cũng không cần nhiều, mang lên mười hai món chính, đúng như quy tắc ngày thường. Đúng rồi, lưỡi vịt hun khói, nếu có chút nào không tươi mới, đừng trách ta trở mặt.
Tiểu nhị vội đáp:
— Nhị công tử yên tâm, tiểu nhân đảm bảo sẽ làm thịt vịt sống để lấy lưỡi.
Gã lại hỏi tiếp:
— Nhị công tử có muốn đồ điểm tâm không?
Phạm Dật Thượng chưa kịp đáp, Hàn Uyên đã nói:
— Đủ rồi đủ rồi, nhiều quá lãng phí.
Lão không cần nói cũng biết, những món đồ ăn Phạm Dật Thượng vừa rồi gọi ít nhất cũng phải mất bốn đến năm mươi lạng bạc, vì toàn là những món đặc sản của Nhất Phẩm Hương này.
Hàn Uyên quá hiểu Lý phu tử, biết thừa rằng có lục soát cả người lão lúc này cũng chẳng có nổi mư���i lạng bạc.
Chỉ tại truyen.free, hành trình này mới được hé mở trọn vẹn.