(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 30:
Sở Hoan chẳng buồn để ý đến gã đàn ông kia, mỉm cười nói với Hồ Tiểu Xuyên: – Ngươi cứ về trước đi! Hồ Tiểu Xuyên siết chặt tay, trừng mắt nhìn gã kia, đáp: – Sở Nhị ca, ta... ta sẽ giúp huynh! Tuổi của Hồ Tiểu Xuyên không lớn, thân thể cũng đơn bạc, so với gã đàn ông kia, chỉ nhìn vóc dáng đã thấy ngay sự khác biệt. Song, y chỉ nghĩ rằng Sở Hoan không phải đối thủ của gã ta, nên muốn ở lại giúp đỡ Sở Hoan, hai người cùng đối phó kẻ địch.
Gã đàn ông mặc đồ vải thô siết chặt tay, chỉ dừng lại cách Sở Hoan chừng bảy tám bước. Lúc này, Sở Hoan mới nhìn rõ diện mạo của gã ta: vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt lộ sát khí, vừa nhìn đã biết là kẻ đến gây sự. Gã ta nhìn chằm chằm Sở Hoan, cộc cằn hỏi: – Người là do ngươi đánh? Sở Hoan thản nhiên cười, gật đầu đáp: – Là ta đánh. Sao? Hắn sai ngươi đến báo thù ư?
– Tiểu tử nhà ngươi thật ngông cuồng! Gã ta nhìn Sở Hoan cười lạnh nói: – Ngươi có biết Phùng lão gia là kẻ của ai không? Dám động thủ với hắn ư? Ta vừa hỏi thăm ra, tiểu tử nhà ngươi đêm qua mới trở về, sao, vừa về đã muốn nằm đất luôn rồi ư? Sở Hoan liếc nhìn xung quanh, mỉm cười đáp: – Chẳng lẽ chỉ dựa vào một mình ngươi? Gã đàn ông ngẩn người, l���p tức hiểu ra Sở Hoan đang thẳng thừng khinh thường mình. Trong nhất thời nộ khí dâng trào, gã giơ nắm đấm, cười lạnh nói: – Chỉ một nắm đấm này thôi là có thể trừng trị ngươi, vậy là quá đủ rồi!
Trong phòng, Sở Lý thị và Tố Nương nghe thấy tiếng động bên ngoài đều bước ra cửa. Gã đàn ông mặc đồ vải thô này là tay chân của Phùng Nhị Cẩu, người trong thôn chẳng mấy ai biết lai lịch của gã, nhưng đều biết gã là một tên vô cùng hung ác. Thấy gã ta đến tận cửa, những người không rõ nguyên nhân như Sở Lý thị lập tức sợ hãi vạn phần. Tố Nương dĩ nhiên cũng nhận ra gã ta, biết rõ gã rất giỏi đánh nhau, chỉ nghĩ Sở Hoan không phải đối thủ của gã, liền lớn tiếng nói: – Là ta bảo hắn ra tay, ngươi muốn tìm thì cứ tìm ta là được! Tố Nương bước lên phía trước nhưng lại bị Sở Hoan ngăn trước mặt. Gã đàn ông phất tay nói: – Ngươi cút đi cho ta, ta không đánh nữ nhân!
Tố Nương vẫn muốn nói thêm, Sở Hoan liền bảo: – Tố Nương tỷ, tỷ đưa mẫu thân vào nhà đi! Tố Nương quay đầu lại, nhíu mày nói: – Ngươi vào đi, ta sẽ nói chuyện với hắn! Sở Hoan lại giữ chặt cánh tay Tố Nương, kéo nàng ra phía sau mình, thản nhiên nói: – Đưa mẫu thân vào! Giọng hắn bình tĩnh, lại mang theo một uy thế không cho phép trái lời! Tố Nương cắn môi, miệng lẩm bẩm điều gì đó, Sở Hoan cũng không nghe rõ, chỉ thấy nàng xoay người, đến đỡ Sở Lý thị đi vào trong nhà. Sở Lý thị tinh thần hoảng loạn, vội vàng hỏi nguyên do, Tố Nương vừa an ủi, vừa đưa bà vào trong.
Hồ Tiểu Xuyên thấy Sở Hoan liếc nhìn mình, liền hạ giọng nói: – Sở nhị ca, chúng ta cùng nhau đánh chết tên khốn này...! Không đợi Sở Hoan nói, Hồ Tiểu Xuyên đã hét lên một tiếng quái dị, giống như một chú nghé con lao tới. Gã đàn ông mặc đồ vải thô thấy Hồ Tiểu Xuyên xông đến, trên mặt hiện vẻ khinh thường. Nhìn thấy Hồ Tiểu Xuyên lao tới, gã liền giơ chân đá về phía Hồ Tiểu Xuyên. Hồ Tiểu Xuyên kêu “Ôi!” một tiếng, bị đá trúng bụng, bụng đau nhức dữ dội. Tiểu tử này thật sự dũng mãnh, liều mạng ôm lấy chân gã đàn ông kia, nén đau la lớn: – Sở... Sở Nhị ca, ta... ta ôm lấy chân hắn. Huynh... huynh tới đánh hắn đi!
Sở Hoan chau mày, hai tay siết chặt, nụ cười thản nhiên trên mặt đã biến mất, nhưng hắn không lập tức tiến lên, mà đánh giá gã đàn ông từ trên xuống dưới. Gã ta cũng đã vươn tay, bóp cổ, nhấc Hồ Tiểu Xuyên lên. Hồ Tiểu Xuyên vốn đã vô cùng đau đớn vì cú đá, cả người không còn chút sức lực nào. Việc y ôm lấy chân gã đàn ông kia cũng là nhờ vào cơn tức giận. Lúc này bị bóp chặt cổ, đau đớn vô cùng, càng không còn sức lực, không tự chủ được, hai tay đang ôm chân gã đàn ông kia buông thõng. Gã ta nhấc Hồ Tiểu Xuyên lên, mắng: – Chỉ bằng một thằng ranh con như ngươi, cũng xứng đối đầu với lão gia sao? Gã giơ tay lên, quăng Hồ Tiểu Xuyên rơi thật mạnh xuống đất, nhất thời Hồ Tiểu Xuyên không thể đứng dậy nổi.
Cách đó không xa, một vài thôn dân đứng xa nhìn thấy cảnh ấy, đều vừa tức giận vừa sợ hãi, nhưng chẳng ai dám lại gần. Vài năm qua, trong thôn trên dưới quả thật đã bị Phùng Nhị Cẩu ức hiếp, đối với hắn đều có cảm giác sợ hãi. Mà gã đàn ông này hai năm qua vẫn luôn đi theo Phùng Nhị Cẩu, chính là một con chó dữ bên cạnh Phùng Nhị Cẩu, không ai dám trêu chọc. Gã đàn ông ném Hồ Tiểu Xuyên ra, lúc này mới dời ánh mắt về phía Sở Hoan, gã lạnh lùng nói: – Bây giờ ngươi quỳ xuống, dập đầu lạy ta hai cái, sau đó cùng ta đi gặp Phùng lão gia. Muốn xử lý ngươi ra sao là việc của Phùng lão gia!
Sở Hoan thản nhiên nói: – Trước kia các ngươi cũng ức hiếp các vị trưởng bối và dân làng ở đây như vậy sao? Gã đàn ông sa sầm mặt, cộc cằn nói: – Ngươi nói cái gì? Ngươi có quỳ không? – Bây giờ ngươi mau quỳ xuống, dập đầu hai mươi cái trước mọi người trong thôn, sau đó thu dọn đồ đạc cút khỏi Lưu Gia thôn, Sở Hoan ta sẽ tha mạng cho ngươi! Sở Hoan thản nhiên nói: – Nếu không, hôm nay chỉ sợ ngươi phải bò về Phùng gia đấy! Gã đàn ông trợn trừng hai mắt, có chút không tin lời Sở Hoan nói. Gã thật không ngờ tên thanh niên này lại to gan lớn mật đến vậy.
Gã giơ ngón cái lên, cười phá lên: – Được, tiểu tử! Loại tiểu tử nhà ngươi, hôm nay ông nội sẽ xem ngươi có mấy phần bản lĩnh! Nói xong, gã liền chậm rãi cởi b��� áo, phanh ngực. Chỉ thấy trước ngực gã đàn ông, xăm hình đầu báo, miệng há to, răng nhọn như dao, trông rất dữ tợn. Nhìn thấy hình xăm đầu báo trước ngực gã ta, Sở Hoan liền thản nhiên cười. Gã đàn ông cởi áo lộ ra đầu báo, vốn dĩ là muốn dọa Sở Hoan một phen, nhưng hành vi này hiển nhiên không đạt được hiệu quả như mong đợi. Điều này càng làm gã tức giận thêm, liền quát ầm lên, thân thể vạm vỡ lao về phía trước, nắm đấm như sắt hung hăng vung về phía Sở Hoan. Cú đấm này của gã thật sự có sức lực dũng mãnh, mang theo kình phong vù vù, quả thật có chút thực lực.
Liền thấy Sở Hoan lùi lại sau một bước, chân phải giơ mạnh lên, tốc độ cực nhanh, đá một cước về phía cổ tay đang ra quyền của gã ta. Một tiếng “rắc” vang lên, mũi chân trúng vào cổ tay gã ta. Cước lực của Sở Hoan rất mạnh, một cước này đá trúng cổ tay gã đàn ông, trong nháy mắt liền làm gãy xương cổ tay của gã ta. Gã đàn ông kêu “Ôi!” một tiếng, không đợi gã kịp định thần, Sở Hoan lại đạp thẳng xuống bắp chân gã. Một tiếng xương gãy giòn tan vang lên, gã đàn ông này thét thảm một tiếng. Xương đùi gãy, không thể chống đỡ nổi cơ thể, thân thể liền đổ rạp xuống đất.
Các thôn dân đứng xa và Hồ Tiểu Xuyên vừa bị đánh ngã trên mặt đất thấy một màn như vậy, tất cả đều ngây người nhìn xem, đám đông trợn mắt há hốc mồm, không ngậm miệng lại được. Từ đầu tới cuối, Sở Hoan không dùng đến một bàn tay nào, chỉ liên tiếp đá hai cước. Một cước làm gãy xương cổ tay gã đàn ông, một cước khác làm gãy xương đùi gã. Động tác rõ ràng lưu loát, tự nhiên, vô cùng phóng khoáng. Tên đại hán xăm đầu báo này trước đây vẫn là kẻ khét tiếng khiến thôn dân khiếp sợ, hơn nữa nhìn bộ dạng gã vừa rồi, trông qua dường như có chút năng lực. Nhưng dưới chân Sở Hoan, không ngờ ngay cả một chiêu cũng chưa kịp ra đã bị đánh ngã.
Hồ Tiểu Xuyên giãy dụa đứng lên, ôm bụng, nhìn đại hán đang rên rỉ trên mặt đất. Y tiến đến trước mặt đại hán, đá thêm một cước, mắng: – Đắc ý lắm ư? Giờ thì xem ngươi còn đắc ý nổi không? Nửa năm trước ngươi đánh đập đại ca ta hơn mư��i ngày không đứng lên được, hôm nay cũng nếm được mùi vị này rồi chứ? Y càng nói càng giận, lại đạp mấy cước vào mặt tên đại hán kia. Mấy cước tràn đầy oán giận đương nhiên có chút lực đạo, dĩ nhiên làm văng hai chiếc răng cửa của tên đại hán. Đại hán chỉ cảm thấy tay và chân đau nhức thấu tim, lại bị đá rụng răng cửa. Trong lòng vừa hoảng sợ vừa phẫn nộ, đến lúc này, vẫn còn hung tợn buông lời: – Được... tiểu tử được, ngươi... thằng khốn kiếp nhà ngươi có... có gan... Ngươi có biết... biết ta là ai không? Ngươi... ngươi sẽ phải hối hận...!
Sở Hoan đi tới phía trước, ngồi xổm bên cạnh đại hán, giơ tay nắm lấy tóc gã, nhấc đầu gã lên, thản nhiên nói: – Mặc kệ ngươi là ai, trở về nói với kẻ đứng sau ngươi một tiếng. Nếu lại muốn đến quấy rối, phái vài tên biết đánh, nhưng giống như ngươi vậy, dù có đến mười tên cũng vô dụng! Hắn buông tóc gã, đứng dậy, nhìn xuống đại hán từ trên cao, nói: – Vừa rồi ta đã nói, nếu ngươi không dập đầu, thì chỉ có thể bò về Phùng gia... Giờ thì cút khỏi tầm mắt ta ngay...!
Đại hán nóng giận đến bốc hỏa. Đến lúc này, gã tự cho rằng thế lực sau lưng mình hùng hậu, giãy dụa muốn đứng lên. Gã cũng có chút kiên cường, dĩ nhiên cố nén đau nhức mà đứng lên, nhưng không dám đánh với Sở Hoan nữa, sắc mặt xanh mét, hung ác nói: – Ngươi chờ đấy...! Gã liếc Hồ Tiểu Xuyên một cái, nói: – Các ngươi chờ đấy... sau này hãy xem... xem các ngươi sẽ phải kêu cha gọi mẹ, cầu xin ông nội tha thứ như thế nào...!
Lúc này Sở Hoan đã xoay người, quay lưng về phía đại hán. Nghe lời lẽ đó, hắn lấy chân trái làm trụ, thân thể chuyển mạnh, đùi phải bay lên cao, quét thẳng vào mặt đại hán. Đại hán lại hét thảm một tiếng, không ngờ thân thể vạm vỡ bị đá bay ra ngoài, sau đó rơi trên mặt đất, rên rỉ ầm ĩ. Các thôn dân đứng xa nhìn thấy, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự vui mừng, trong lòng đều hân hoan.
Trong lòng đại hán biết hôm nay mình đã đụng phải Diêm Vương, tuyệt đối không phải đối thủ của tên thanh niên này, làm sao dám mạnh miệng nữa? Gã chỉ cảm thấy trên người mấy chỗ đau đớn như xé rách, không dám nán lại nữa, càng không dám đứng lên. Trước mắt bao người, gã giãy dụa bò một đoạn đường ngắn, vớ lấy một cây gậy gỗ bên đường. Trong lòng run sợ, quay đầu thoáng nhìn lại, thấy Sở Hoan vẫn đứng trước cửa căn nhà gỗ mà không đuổi theo. Lúc này gã mới giãy dụa đứng dậy, chống cây côn gỗ kia, chịu đựng đau nhức khập khiễng mà bỏ đi.
Chờ gã kia vừa đi, hơn mười thôn dân đang vây xem không kìm được đều tiến đến, ai nấy đều vui sướng vô cùng mà reo lên: – Sở Nhị lang, cậu đây là trút giận thay cho mọi người! – Sở Nhị ca, huynh thật sự là lợi hại. Ngày thường tên kia như hung thần ác sát, gặp huynh, đúng là như chuột gặp mèo! – Nói gì bậy bạ thế. Tên kia là chuột, Sở Nhị ca cũng không phải mèo, Sở Nhị ca là hổ. Ai nấy đều vui vẻ, liên tục khen ngợi Sở Hoan. Sở Hoan lúc này tự nhiên trở thành anh hùng trong mắt mọi người, ánh mắt mọi người nhìn Sở Hoan đều tràn đầy kính phục.
Đúng lúc này, đã thấy Tố Nương mang theo một chiếc túi vải xám đi ra, vẻ mặt hơi ảm đạm, đi đến bên cạnh Sở Hoan. Nàng trầm mặc một lát, rồi mới đưa túi cho Sở Hoan. Sở Hoan nhận túi, nhất thời không rõ ý tứ của Tố Nương.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền cho độc giả của truyen.free.