Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1502:

Lôi Cô Hành cầm một túi rượu, giữa bốn phương tám hướng toàn là đệ tử Thiên Môn đạo nhưng ông vẫn như không có gì, nhìn các binh sĩ bên cạnh, cười nói:

�� Kẻ đáng giết cũng đã giết không ít rồi. Các huynh đệ, buông binh khí xuống đi, ngồi xuống.

Kinh Lôi Kỵ không nói thêm nửa lời, lần lượt ngồi xuống quanh gốc đại thụ, đặt binh khí sang một bên. Bọn họ là cận vệ của Lôi Cô Hành, cũng có được dũng khí của Lôi Cô Hành, thân ở trong trận địch lại không chút sợ hãi.

Lôi Cô Hành mở nút uống một hớp rượu, cười nói tiếp:

– Rượu này tuy thuần túy nhưng lại là rượu phía nam. Rượu phía nam hương thơm thì có thừa, nhưng lại yếu.

Một binh sĩ đứng bên cạnh cười nói:

– Chẳng lẽ Tướng quân nhớ Túy Ngưu Đao Tử ở quê nhà sao?

Câu này người khác nghe chưa chắc đã hiểu được, nhưng gã là thuộc hạ theo Lôi Cô Hành từ Thương Lăng, đương nhiên hiểu ý, hiểu rõ cái gọi là Túy Ngưu Đao Tử. Có nghĩa là, rượu của Thương Lăng tuy không nổi danh, nhưng lại vô cùng mạnh, nghe nói trâu uống vào một ngụm cũng say vật vã.

Thấy gã binh sĩ chỉ chừng hơn hai mươi tuổi, chắc hẳn là vì đi lính thay cha hoặc anh đã chết trận, Lôi Cô Hành vòng tay khoác vai gã, cười nói:

– Ngươi còn trẻ vậy cũng biết Túy Ngưu Đao Tử sao?

– Khi còn sống, cha thuộc hạ rất thích Túy Ngưu Đao Tử. Nghe ông ấy nói, khi còn trẻ, Tướng quân còn ở quê nhà, có đôi khi lên cơn nghiện rượu bỏ hết công việc đi tìm Túy Ngưu Đao Tử...

Gã đột nhiên khựng lại, hơi xấu hổ, có lẽ gã cảm thấy mình không nên nhắc lại chuyện không hay trước kia của Tướng quân.

Nhưng lão lại cười ha hả, xoa xoa đầu gã như xoa đầu con trai:

– Chuyện này đúng đấy. Các ngươi phải biết, ta cũng xuất thân từ nhà nông. Khi còn trẻ mê rượu như mạng, vì uống rượu không biết đã bao nhiêu lần bị cha ta mắng chửi. Các ngươi phải biết, nhà ta cũng chỉ có vài mẫu đất cằn mà phải nuôi sống cả một gia đình, làm gì có tiền mà uống rượu? Cho nên, chỉ cần nhà ai trong làng có việc ta đều chạy tới giúp, chẳng cần gì khác, chỉ cần được thưởng một chén rượu thôi. Các ngươi phải biết, đó chính là mặc kệ việc nhà mình, vì muốn uống rượu mà trốn đi giúp việc nhà khác đấy. Mỗi lần cha ta biết được đều không thiếu một trận đòn roi. Nhưng ta thì dạy bảo mãi không sửa, mọi người trong làng đều biết tính ta thật thà, chỉ cần nhận lời giúp là sẽ ra sức làm việc, cho nên ta có rất nhiều việc, cũng không thiếu rượu. Hồi đó, có được uống rượu gì đâu, chỉ có duy nhất loại Túy Ngưu Đao Tử mạnh nhất Thương Lăng lúc bấy giờ, với kẻ giàu sang thì là khó uống, nhưng bọn tiểu dân chúng ta lại không thể rời xa nó được.

Bây giờ lão là người có công lớn với Đế quốc, là danh tướng thiên hạ, nhưng khi nhắc lại đoạn quá khứ này vẫn nở nụ cười hiền lành, giống như ông lão đầu thôn đang kể lại câu chuyện thuở nhỏ của mình cho lũ trẻ.

Đám đệ tử Thiên Môn Đạo đều chỉ đứng nhìn từ xa, không một ai dám lại gần. Kinh Lôi Kỵ ở trong vòng vây của bọn họ lại đang mơ màng mà thả hồn về quê hương.

– Tướng quân, trước kia gia đình chúng thuộc hạ chuyên nấu Túy Ngưu Đao Tử.

Một gã binh sĩ chừng ba chục tuổi lên tiếng:

– Khi đó, tuy không được bán rượu trái phép, nhưng tự ủ một ít rượu để uống cũng không sao. Cha thuộc hạ nói, ngài biết nhà thuộc hạ làm rượu đã chạy tới, tìm cha thuộc hạ muốn uống. Cha thuộc hạ không cho, ngài dọa sẽ đi kiện quan, báo nhà thuộc hạ bán trộm rượu. Ông ấy đành phải cho ngài...

Lôi Cô Hành nhìn sang cười to hỏi:

– Cha ngươi là Mao Lục Tử?

– Vâng.

Binh sĩ kia gật đầu. Thấy Lôi Cô Hành vẫn nhớ nhà mình, gã rất vui.

Lão vuốt râu:

– Cha ngươi đúng là một con lừa. Ta còn nhớ, khi ấy, ông ta nói muốn kiện thì cứ kiện. Nếu thực sự muốn kiện, ông ta sẽ đốt trụi cả nhà ta. Ta chẳng còn cách nào, sau đó đành len lén tìm nơi cha ngươi giấu rượu, lấy tất cả rượu giấu ở đó đi, sau đó bị ông ta bắt được, còn bị đánh một trận. Ta cất rượu không ngon bằng ông ấy, nhưng không một ai trong thôn là đối thủ của ta. Từ nhỏ ta đã rất khỏe, chắc các ngươi có nghe nói, khi ấy, cả thôn không ai đánh thắng được ta.

– Tướng quân, chúng thuộc hạ biết. Có một lần, một đám cường đạo xộc vào thôn, tất cả mọi người đều hoang mang lo sợ, là ngài đã dẫn theo mọi người trong thôn mai phục, dễ dàng bắt sạch cả đám cường đạo.

Một gã binh sĩ khác lên tiếng, hai mắt sáng rực:

– Kể từ đó, ai cũng phục ngài, ai cũng nói chính ngài đã cứu cả thôn. Chỉ cần có ngài ở đây, sẽ không sợ bị ai bắt nạt.

Lôi Cô Hành cảm khái:

– Đó là chuyện từ rất nhiều năm trước rồi. Cường đạo tới, đương nhiên chúng ta không thể sợ hãi. Ngươi càng sợ, chúng càng càn rỡ, cho nên khi đó ta tuổi trẻ nóng tính đã dẫn mọi người đi đánh cường đạo. Chớp mắt một cái, đã là chuyện của hơn bốn mươi năm trước rồi...

Lão ngẩng đầu nhìn lên trời, lẩm bẩm:

– Năm đó bảo vệ thôn trang, hiện giờ là cả Đại Tần. Năm đó có thể bảo vệ bà con h��ơng thân, hôm nay lại không thể bảo vệ được nam nhi Thương Lăng.

Chúng binh sĩ đều buồn bã. Lập tức lại có người lên tiếng:

– Tướng quân, Kinh Lôi Kỵ chúng thuộc hạ đã theo ngài vài chục năm. Nếu không phải là ngài, ai có thể biết đến Kinh Lôi Kỵ? Ai sẽ biết đến Thương Lăng? Hôm nay, Thương Lăng nổi danh thiên hạ, chúng ta sống cũng không uổng đời.

Lôi Cô Hành cười nhẹ một tiếng, nhìn lướt qua mọi người, hiền lành nói:

– Các huynh đệ, ta không thể đưa các ngươi quay về Thương Lăng. Các ngươi có trách ta không?

– Tại sao Tướng quân lại nói vậy? Chúng thuộc hạ cùng sống cùng chết với Tướng quân. Chết rồi, Tướng quân sẽ dẫn hồn phách của chúng thuộc hạ trở về quê nhà.

– Đúng vậy, Tướng quân, chúng thuộc hạ chỉ cần được chết bên cạnh Tướng quân sẽ không phải làm dã quỷ cô độc.

Một binh sĩ trẻ tuổi nhếch miệng cười nói:

– Năm đó cha thuộc hạ đã nói với thuộc hạ, chỉ cần cả đời này ở bên cạnh Tướng quân thì không có gì phải sợ. Cho dù có chết ở sa trường, Tướng quân cũng sẽ đưa chúng thuộc hạ về nhà, sẽ không để cho chúng thuộc hạ trở thành cô hồn dã quỷ...

Gã giơ tay chỉ về phía xa xa:

– Đêm nay, hồn phách của những huynh đệ đã chết trận kia cũng sẽ bảo hộ bên cạnh Tướng quân, sẽ không rời đi.

Năm trăm Kinh Lôi Kỵ, cho tới bây giờ chỉ còn lại mấy chục người, Lôi Cô Hành cũng đã là anh hùng tuổi xế chiều, ai cũng biết Lôi Cô Hành và Kinh Lôi Kỵ đã gặp vô số nguy hiểm, tuy đã nhiều lần thoát chết, chuyển nguy thành an. Duy chỉ có lúc này đã là đường cùng, Lôi Cô Hành dù là thần tiên hạ phàm cũng không thể thoát được. Hơn nữa, mọi người đều hiểu rõ, đến nước này, cho dù Lôi Cô Hành có cố gắng giết ra ngoài cũng không thể rời đi.

Nơi này, chính là nơi an nghỉ cuối cùng của Lôi Cô Hành.

Vô số tướng sĩ đổ máu sa trường, năm trăm Kinh Lôi Kỵ chẳng còn bao nhiêu, chỉ còn lại mấy chục binh sĩ này, lúc này lại vô cùng bình tĩnh, không chút kinh hoảng sợ hãi, đều đã quyết lòng tử chiến.

Lôi Cô Hành khẽ gật đầu, chậm rãi nói:

– Hôm nay chúng ta đã giết quá nhiều người, mà bọn họ đều không phải là kẻ địch thực sự. Nếu lại tiếp tục giết sẽ chỉ càng tạo thêm sát nghiệp mà thôi. Tuy thân là quân nhân, vốn đã gắn liền với chiến trận, nhưng... bọn họ cũng giống chúng ta, vốn đều xuất thân từ dân nghèo. Năm đó, ta dẫn theo cha anh các ngươi khởi binh, nói cho cùng, cũng chính là để các ngươi không bị giết...

Lão lắc đầu cười khổ:

– Các ngươi cùng ta vào sinh ra tử bảo vệ quốc gia, hôm nay Lôi Cô Hành ta cũng đã bất lực, tâm lực đều đã kiệt quệ, trên hổ thẹn với Thiên tử, dưới hổ thẹn với bá tánh, ta lại không thể giữ nổi nam nhi Thương Lăng chúng ta...

Mọi người đều quỳ rạp xuống thành một vòng.

Chúng môn đồ Thiên Môn Đạo đều nhìn nhau, không biết những quan binh này muốn gì.

– Hôm nay lão phu cảm thấy hứng chí vô cùng.

Đột nhiên Lôi Cô Hành ngẩng đầu cười nói:

– Các ngươi có biết bài hát lão phu thích nhất là bài gì không?

– Tần phong vô y!

– Không sai!

Lôi Cô Hành cầm chiến đao gõ mạnh xuống mặt đất, cất tiếng hát vang.

Khởi viết vô y? Dữ tử đồng bào. Vương vu hưng sư, tu ngã qua mâu, dữ tử đồng cừu. Khởi viết vô y? Dữ tử đồng trạch. Vương vu hưng sư, tu ngã mâu kích, dữ tử giai tác. Khởi viết vô y? Dữ tử đồng thường. Vương vu hưng sư, tu ngã giáp binh, dữ tử giai hành.

Tuy chỉ có mấy chục người cùng hát nhưng lại vang như ngàn vạn người cùng hòa giọng. Xung quanh vô số địch nhân nhưng lại vắng lặng hoàn toàn, tiếng ca vang xa. Chúng đệ tử Thiên Môn Đạo cách khá xa cũng có thể nghe thấy, tất cả chỉ cảm thấy tiếng ca vừa thê lương vừa hùng hồn nhưng cũng không hiểu ý nghĩa, chỉ cảm thấy mấy chục người này có một thứ khí thế nghiêm nghị bất khả xâm phạm.

Tiếng ca ngớt dần, các binh sĩ quỳ gối quanh bốn phía Lôi Cô Hành. Lão cầm chiến đao của mình, tự nói với mình:

– Cây đao này đã đi theo lão phu nhiều năm, giết người vô số...

Lão ngẩng đầu nhìn trời, chậm rãi nói:

– Các huynh đệ, sau khi chết không được nhắm mắt, lão phu sẽ đốt đèn dẫn các ngươi quay về quê nhà...!

Lời chưa dứt hẳn, không đợi mọi người kịp phản ứng, lão vung tay, mũi đao đâm mạnh vào ngực mình, đúng giữa trái tim. Kinh Lôi Kỵ nhìn vậy mà tê tái tâm hồn, cùng gào lên:

– Tướng quân....Tướng quân...!

Lôi Cô Hành ngồi xếp bằng trên đất, đao cắm sâu trong ngực, nhưng vẫn ngửa đầu nhìn trời xanh, lặng im không động đậy, tuy khí đã tuyệt nhưng hai con mắt vẫn sáng ngời nhìn thẳng lên bầu trời đêm đầy sầu khổ.

Chúng đệ tử Thiên Môn Đạo nghe vậy cũng biết đã xảy ra biến cố, rối loạn, khắp nơi chen chúc, nhốn nháo nhưng cũng không dám lại gần. Lập tức không ít người lớn tiếng kinh hô, chỉ thấy các Kinh Lôi Kỵ sau khi gào thét đều quỳ xuống đất, có người nghiêng đầu sang bên vai, kéo đao tự cứa cổ mình, cũng có người đâm thẳng đao vào trái tim mình.

Mấy chục người bên cạnh Lôi Cô Hành không một ai sợ chết, chỉ trong chốc lát tất cả đều tự vận, lần lượt từng người ngã xuống bên cạnh Lôi Cô Hành, cũng có người sau khi chết không ngã xuống, vẫn quỳ dưới đất như tượng tạc.

Gần đây, tuy đệ tử Thiên Môn Đạo đã gặp nhiều cảnh sinh tử hơn nhưng đối diện cảnh này vẫn kinh tâm động phách. Bọn họ tuyệt đối không thể ngờ kết cục sẽ lại là nh�� vậy, ai nấy nhìn nhau, sắc mặt phức tạp. Tuy là địch nhân nhưng trên khuôn mặt không ít đệ tử Thiên Môn Đạo đầy vẻ kinh nể, đầy cảm khái, nhiều hơn là vẻ hoảng sợ không dám tin.

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, Lôi Cô Hành và những người cuối cùng của Kinh Lôi Kỵ đều đã hồn quy thiên ngoại dưới gốc đại thụ.

Đám người đột nhiên tản ra để lộ một con đường, chỉ thấy Nhật Tướng quân áo giáp đỏ, mũ đỏ cưỡi tuấn mã chầm chậm từ trong đám người đi ra, thấy cảnh này, ánh mắt Nhật Tướng quân cũng đầy vẻ khiếp sợ.

Hắn chậm rãi xuống ngựa, tháo mũ trụ màu đỏ nhưng không tháo mặt nạ đỏ, chậm rãi bước lại gần, lách qua thi thể các binh sĩ Kinh Lôi Kỵ lại gần gốc đại thụ, chứng kiến Lôi Cô Hành vẫn khoanh chân ngồi trên đất, đao cắm sâu trong tim, hai mắt vẫn hơi mở, nhìn lên trời xanh, mặc dù khí đã tuyệt nhưng lưng vẫn thẳng.

Nhật Tướng quân chầm chậm cúi xuống, quỳ một gối nhìn Lôi Cô Hành:

– Ta và ngươi đều vì minh chủ của mình. Không thể làm bạn với ngài là hối hận lớn nhất của ta. Lão Tướng quân, lên đường bình an!

Mọi bản quyền dịch thuật nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free