Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1455:

Trên tường thành, một người vận cẩm bào lấp lánh ánh bạc bất ngờ xuất hiện. Tất cả kỵ binh Bắc Sơn đều khẽ giật mình. Khi nghe người nọ tự xưng “bổn vương”, những kỵ binh này càng thêm kinh ngạc.

Đồng tử của La Định Tây vốn đã co rút, cơ bắp giật liên hồi. Khi nghe thấy tiếng nói từ trên tường thành, toàn thân hắn càng chấn động mạnh, một dự cảm chẳng lành bỗng ập đến.

- Ngươi là ai?

Hắn gắng gượng, lớn tiếng quát hỏi.

Tề Vương Doanh Nhân cười lạnh, cất cao giọng nói:

- Theo ý chỉ của Thánh thượng, tước hiệu đầy đủ của bổn vương là “Giám quốc Đại Tần”.

Dưới thành, mọi người đồng loạt xì xào bàn tán không dứt.

Vùng đất Tây Bắc từ lâu đã bị lãng quên ở biên thùy. Từ khi lập quốc, không chỉ Hoàng đế chưa từng đặt chân đến Tây Bắc, mà ngay cả những người trong hoàng thất cũng chưa từng ai tới nơi này. Mấy vị hoàng tử của đế quốc cũng chưa từng ghé Tây Bắc kể từ khi lập quốc. Đối với người dân Tây Bắc, hoàng gia chỉ tồn tại trong truyền thuyết, chưa ai từng tận mắt thấy con cháu hoàng thất Đại Tần.

Thế nhưng giờ phút này, Tề Vương Giám quốc Đại Tần lại đột ngột xuất hiện trên tường thành, khiến tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc.

Các quan viên và thân sĩ Tây Bắc đều hiểu rõ Đại Tần đã sụp đổ, đế quốc chỉ còn là một tòa thành lung lay sắp đổ. Nhưng đối với những binh sĩ bình thường, tuy họ cũng biết đế quốc Đại Tần không còn hùng mạnh như xưa, song cục diện vẫn chưa hề thay đổi. Binh mã trong thiên hạ và các quan viên chư hầu vẫn là của đế quốc.

Công Tôn Sở Lệ quát lớn:

- La Định Tây, Giám quốc đã đích thân đến, ngươi còn không mau xuống ngựa hành lễ?

La Định Tây đang định xuống ngựa, nhưng trong nháy mắt, hắn chợt nhận ra điều gì đó, bèn dừng mọi hành động, cười điên dại đáp lời:

- Quả nhiên các ngươi không từ bất kỳ thủ đoạn bỉ ổi nào, ngay cả việc giả mạo Giám quốc cũng dám làm. Trước vu oan bổn tướng, nay lại giả mạo Giám quốc, các ngươi còn dám nói mình không mưu phản? Các huynh đệ đừng tin lời bọn chúng. Đây là Giám quốc giả mạo do bọn chúng phái người đóng giả. Từ khi lập quốc đến nay, chưa hề có một vị hoàng tử nào đặt chân tới Tây Bắc. Giám quốc Tề Vương điện hạ vẫn đang ở Kinh đô, làm sao có thể tới Tây Bắc được? Tuyệt đối không thể để bọn chúng lừa gạt!

Những lời này của La Định Tây quả nhiên có hiệu quả.

Không ít người cũng thầm nghĩ, vào thời điểm binh mã Tây Bắc đang hoảng loạn như thế này, một Giám quốc đường đường không ở Kinh thành, lại tình nguyện vượt ngàn dặm xa xôi đến Tây Bắc. Đây đúng là chuyện khó tin.

Tề Vương khẽ thở dài, đáp lời:

- La Định Tây, xem ra ngươi thật sự muốn làm phản rồi. Ngay cả thân phận của bổn vương ngươi cũng dám nghi ngờ ư? Chu Lăng Nhạc dùng binh bất cẩn, khiến Tây Bắc loạn lạc, vậy mà ngươi thân là người triều đình lại bỏ mặc không quan tâm sao? Bổn vương nhận được mật chỉ của Thánh thượng, tới Tây Bắc để ổn định thế cục. Sở Hoan trung quân ái quốc, đã bình định phản loạn. Ngươi lại ở đây kích động thuộc hạ, làm điều tà ác. La Định Tây, nếu ngươi muốn tự tìm đường chết, bổn vương sẽ thành toàn cho ngươi, nhưng ta tuyệt đối không cho phép ngươi mê hoặc tướng sĩ Tây Bắc!

Lúc này, Từ Tu cũng lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ hãy nghe tôi nói một câu. Tôi biết trong lòng mọi người đang nghĩ gì, nhưng vị này chắc chắn chính là Giám quốc điện hạ Tề Vương. Các huynh đệ đều không phải là kẻ hồ đồ, trong lòng ai nấy đều tự hỏi, rốt cục ở đất Tây Bắc này, ai mới là kẻ phản tặc? Là Chu Lăng Nhạc hay Sở Hoan? Trước khi Sở đốc nhận chức, Chu Lăng Nhạc đã làm loạn ở Tây Bắc, thao luyện binh mã. Khi Sở đốc tới Tây Bắc, cứu tế dân chúng, phân chia ruộng đất công bằng, dẹp bọn thổ phỉ, Chu Lăng Nhạc đã không muốn nhìn thấy Sở đốc xây dựng cuộc sống tốt đẹp cho bá tánh nên đã khởi binh đánh Tây Quan. Mục đích của y không chỉ là chiếm được Tây Quan. Sau khi chiếm được Tây Quan, y còn muốn đánh Bắc Sơn của chúng ta. Lần này, La Định Tây đưa người tới đây đánh lén vì Chu Lăng Nhạc, hắn muốn tranh công, giành thưởng. Hắn muốn dùng xương máu của anh em chúng ta để đổi lấy vinh hoa phú quý, bổng lộc hậu hĩnh. Các huynh đệ, hãy mở to mắt ra nhìn vị La tướng quân hèn hạ, âm hiểm này! Các huynh đệ có muốn liều mạng vì bản thân hắn ta hay sao?

Tề Vương không bỏ lỡ cơ hội, lớn tiếng nói:

- Bổn vương có lệnh, lần tạo phản này chỉ tru di kẻ đầu sỏ. Các ngươi đều bị La Định Tây lừa gạt. Trừ La Định Tây ra, tất cả mọi người chỉ cần quy hàng, bổn vương sẽ bỏ qua chuyện cũ. Không những thế, bổn vương vẫn cam đoan cấp bổng lộc, quân lương cho các ngươi. Bổn vương còn có thể cho các ngươi biết, âm mưu của La Định Tây, bổn vương và Sở tổng đốc đã sớm nắm rõ. Bổn vương đã điều động tinh binh Giáp Châu, Sở tổng đốc cũng âm thầm lưu lại một lượng lớn binh mã. Đến nay, trong ngoài thành Sóc Tuyến đều là binh mã Tây Quan. Nếu các ngươi vẫn vì La Định Tây mà tạo phản, đổ máu vô ích, các ngươi đã từng nghĩ tới gia đình mình chưa?

Việc Từ Tu và Tề Vương liên tiếp xuất hiện đã khiến kỵ binh Bắc Sơn mất hết ý chí chiến đấu. Nếu như lúc trước bị vây hãm, họ còn muốn liều chết cùng La Định Tây xông ra ngoài, trong lòng vẫn còn chút niềm tin. Nhưng bây giờ, hành vi hèn hạ của La Định Tây đã bị vạch trần. Từ Tu không cần đưa ra bằng chứng chính xác cũng đủ khiến kỵ binh Bắc Sơn hoài nghi La Định Tây.

Hơn nữa, Giám quốc Tề Vương bỗng xuất hiện trên tường thành, tuyên bố trước mặt mọi người La Định Tây là phản tặc. Vị Tề Vương kia có thể là người Tây Quan giả mạo, nhưng nếu như là thật, việc tiếp tục chém giết với người Tây Quan đồng nghĩa với việc họ đã đi theo kẻ phản tặc La Định Tây. Có ai ngu ngốc đến mức cam chịu mang trên mình tội danh phản tặc?

Đại bộ phận kỵ binh Bắc Sơn đều mất hết niềm tin, không còn ý chí chiến đấu. Không những thế, nếu tiếp tục chiến đấu, số người chết sẽ ngày một tăng lên. Ai cũng có gia đình, lúc này tiếp tục chém giết, không nói đến sau khi chết người nhà không ai lo liệu, chỉ sợ sau khi chết lại phải mang tội danh phản tặc. Đối với những kỵ binh chính quy này, họ không hề muốn phải nhận danh xưng phản tặc.

La Định Tây nhận thấy các binh sĩ bên cạnh đã muốn khuất phục, hắn kinh hãi, giận dữ hét lên:

- Đừng tin bọn chúng! Các huynh đệ, bọn chúng đang đánh vào ý chí chiến đấu của mọi người. Không được khuất phục! Không được buông vũ khí! Buông vũ khí xuống chính là đợi bị giết. Không được tin người Tây Quan. Anh em là dũng sĩ Bắc Sơn, đừng mất đi ý chí chiến đấu vì những lời lẽ xảo quyệt của người Tây Quan...!

Các kỵ binh Bắc Sơn nhìn nhau.

Tuy mọi người đều hoài nghi La Định Tây, nhưng cũng không dám hoàn toàn tin tưởng người Tây Quan. Lời La Định Tây nói không sai, nếu đối phương thực sự muốn lừa gạt, việc bỏ vũ khí đồng nghĩa với tìm đến cái chết. Thay vì bỏ vũ khí để bị người Tây Quan chém giết, chi bằng liều mình chiến đấu còn hơn.

Mấy thuộc cấp của La Định Tây đều có chút do dự.

Trên tường thành, Công Tôn Sở ghé sát tai Tề Vương nói nhỏ vài câu.

Thần sắc Tề Vương trở nên trầm trọng, sau đó mới cất tiếng:

- Tướng sĩ Bắc Sơn, bổn vương tin các ngươi trung thành với triều đình. Bổn vương cũng biết trong lòng các ngươi đang lo lắng điều gì.

Dừng lại một lát, Tề Vương lớn tiếng nói:

- Bây giờ, bổn vương sẽ lệnh cho quân ngoài thành mở ra một lối đi nhỏ, các ngươi có thể ra khỏi thành. Bổn vương chỉ muốn nói với các ngươi một câu: Nếu như các ngươi còn muốn phò tá triều đình, thì sau khi ra khỏi thành, có thể xếp hàng đứng chờ. Còn nếu các ngươi không muốn tiếp tục thuần phục triều đình hoặc có ý khác, sau khi ra khỏi thành, các ngươi có thể cưỡi ngựa rời đi. Bổn vương cam đoan sẽ không phái người đuổi giết. Lựa chọn như thế nào là tùy các ngươi.

Các tướng sĩ Bắc Sơn đang lo lắng rằng sau khi buông vũ khí sẽ như bầy cừu non đợi làm thịt, nhưng lời nói của Tề Vương đã khiến mọi người vô cùng vui mừng. Có người lớn tiếng hỏi:

- Tề Vương điện hạ, ngài nói thật chứ, sẽ để chúng tôi ra khỏi thành ư?

Tề Vương không trả lời, chỉ lớn tiếng ra lệnh:

- Binh mã ngoài thành, mở một lối đi cho bọn họ xuất thành!

Ngay sau đó, quân lệnh ngoài thành vang lên. Đội quân bộ binh vốn đang dàn trận như tường đồng vách sắt bỗng mở ra một lối đi. Những binh sĩ ở ngoài thành tuy không thể nhìn thấy Tề Vương, nhưng những lời nói vừa phát ra từ trên tường thành, họ đều nghe thấy rõ mồn một. Nhìn thấy lối ra, đám kỵ binh nhìn nhau. Mấy người to gan cẩn thận từng li từng tí thúc ngựa tiến lên. Binh mã Tây Quan chỉ dàn trận đón địch, không hề ngăn cản. Hơn mười kỵ binh dẫn đầu thoát ra ngoài, thúc ngựa đến vùng đất trống trải ngoài thành. Lần này đúng là thoát khỏi Quỷ Môn quan, họ không kiềm chế nổi, chạy vội đến bãi đất trống hoan hô sung sướng.

Ngay sau đó, một lượng lớn kỵ binh thoát ra ngoài như hồng thủy, phi nước đại đến bãi đất trống trải. Binh mã Tây Quan vẫn giữ vững trận địa sẵn sàng đón địch, nhìn các kỵ binh rời khỏi thành ào ạt như thủy triều.

- Tề Vương thật sự đã thả chúng ta ra khỏi thành rồi!

Đám kỵ binh dẫn đầu tụ tập lại, bàn bạc:

- Bây giờ chúng ta nên làm gì đây?

- Tề Vương nói, nếu muốn tiếp tục cống hiến cho triều đình thì dàn trận đợi ở đây. Còn nếu không muốn thì có thể cưỡi ngựa rời đi, sẽ không có truy binh đuổi theo.

- Trương Lão Lục, ngươi định thế nào? Đi hay ở?

- Còn vài ngày nữa quân lương sẽ đến. Lúc này mà bỏ đi thì về nhà ăn không khí chắc?

Một gã kỵ binh nhướng mày.

- Xem ra đó thật sự là Tề Vương điện hạ. Nếu không, người Tây Quan làm sao có thể để chúng ta ra khỏi thành, bọn họ không sợ thả hổ về núi sao?

- Đúng rồi! Từ Tu nói Tổng đốc đại nhân là do La... La Thống chế hãm hại. Các ngươi thấy chuyện này là thật hay giả?

- Chuyện này cũng chưa chắc, không phải việc của chúng ta.

Một kỵ binh có vẻ lớn tuổi nói:

- Muốn ở lại thì dàn binh đứng chờ. Nếu không thì tranh thủ thời gian rời đi thôi.

Lúc này, kỵ binh trong thành đã kéo ra rất đông. Không lâu sau, trên vùng đất trống ngoài thành đã chật kín kỵ binh.

Đám kỵ binh bàn tán ầm ĩ. Tuy Tề Vương nói có thể đi hoặc ở, nhưng chưa ai rời đi ngay. Có vài người do dự, nhưng thấy bạn bè không đi nên họ cũng không dám bỏ đi một mình.

Một kỵ binh phi như bay vào trong trận, trầm giọng nói:

- Các huynh đệ, mau bày trận chuẩn bị. Tướng quân còn chưa ra, mọi người quyết không thể để người Tây Quan hãm hại tướng quân.

Người đó là một nha tướng dưới trướng La Định Tây, tên là Tống An Lộ.

Đám binh sĩ nhìn nhau. Một lão binh hỏi:

- Tống nha tướng, chẳng lẽ chúng ta lại phải đánh nữa sao?

- Người Tây Quan ngu xuẩn cực độ, lại thả chúng ta ra ngoài. Tuy chúng ta không thể chiếm được thành Sóc Tuyến, nhưng không thể để bọn chúng hại tướng quân.

Tống An Lộ trầm giọng nói:

- Chuẩn bị bày trận, tiếp ứng tướng quân!

- Tống nha tướng, Tề Vương điện hạ đích thân ở đây, ngài ấy đã thả chúng ta ra khỏi thành. Nếu chúng ta lại muốn cùng bọn họ chém giết, thế chẳng phải đã trở thành phản tặc hay sao?

Lão binh cau mày nói tiếp:

- Có Tề Vương ở đây, việc xử lý tướng quân như thế nào phải nghe theo sự phân phó của Tề Vương.

Tống An Lộ giận dữ nói:

- Ngươi muốn nói chúng ta bỏ lại tướng quân sao? Thật to gan! Ngươi dám nói thêm câu nữa xem?

Lão binh sĩ nhìn thấy sát ý trong mắt Tống An Lộ, không dám nói thêm lời nào.

Một binh sĩ trẻ tuổi bên cạnh nóng tính, nhịn không được bèn nói:

- Tống nha tướng, Từ Tu nói tướng quân sát hại Tổng đốc đại nhân, việc này là thật hay giả? Nếu Tổng đốc thật sự bị La tướng quân sát hại, chúng ta còn đi cứu hắn, vậy không phải chúng ta cũng thành kẻ phản tặc hay sao? Tề Vương điện hạ đã nói, để chúng ta ra ngoài thành dàn trận, chúng ta nghe lệnh là được...

Lời nói chưa dứt, Tống An Lộ đã vung đao lên, chém về phía kỵ binh trẻ tuổi. Khi vung đao lên, trong miệng Tống An Lộ quát:

- Đồ ăn cây táo rào cây sung! Ngươi phải chết!

Đao kia vung lên bất ngờ. Binh sĩ trẻ tuổi kia không ngờ Tống An Lộ lại chém mình, nhất thời ngơ ngẩn. Đao vừa bay đến đã chém đứt cổ của binh sĩ trẻ tuổi. Kỵ binh trẻ tuổi trợn trừng hai mắt, không dám tin, đầu rơi thẳng từ lưng ngựa xuống đất.

Trong nháy mắt, xung quanh vô cùng yên tĩnh. Các binh sĩ vây quanh nhìn xuống thi thể của kỵ binh, ánh mắt di chuyển thẳng về phía Tống An Lộ.

- Nếu kẻ nào còn dám hai lòng, đây sẽ là kết cục của kẻ đó!

Tống An Lộ trầm giọng quát:

- Chuẩn bị bày trận! Nếu vị Tề Vương kia đến đây, lập tức bắt lại...

Hắn còn chưa nói dứt lời đã cảm thấy không khí xung quanh vô cùng kỳ dị. Ánh mắt các kỵ binh từ bốn phía đang chăm chú nhìn vào hắn, giống như hàng ngàn mũi đinh muốn đâm vào thân thể hắn, khiến hắn vô cùng khó chịu.

Hắn nhíu mày, đang định nói chuyện thì lão kỵ binh lúc trước, trong mắt phun lửa giận, nhưng giọng nói lại vô cùng bình tĩnh:

- Tống nha tướng, Tiểu Hàn phạm phải quân quy nào, vì sao lại giết cậu ấy?

Từng câu chữ trong bản dịch này đều là công sức độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free