Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1369:

Bàn tay trắng như ngọc của Lưu Ly đặt nhẹ lên mu bàn tay Thái tử, dịu dàng nói:

- Điện hạ, chớ nói đến năm sau, sau này vào đêm ba mươi Tết hàng năm, Lưu Ly sẽ đều khiêu vũ cho điện hạ cho đến khi điện hạ chán ghét.

- Ta làm sao chán ghét được? Kỹ thuật khiêu vũ của Lưu Ly có xem trọn đời cũng chẳng thấy chán, ta chỉ sợ một ngày nào đó nàng bỏ ta mà đi.

Thái tử khẽ thở dài:

- Mấy năm qua thực sự là ủy khuất nàng rồi.

- Điện hạ chớ nói như vậy, Lưu Ly hầu hạ bên cạnh điện hạ trong lòng rất thỏa mãn.

Lưu Ly tươi cười như hoa, đẹp mà không tục:

- Điện hạ, có muốn Lưu Ly nhảy tiếp một bài nữa không?

- Nàng cũng mệt rồi.

Thái tử dịu dàng nói:

- Đến đây, cùng bổn cung uống rượu.

Y uống cạn số rượu còn sót lại trong chén, Lưu Ly lại cầm bầu rượu lên rót đầy cho y, thấy y đang nhìn về nơi xa xa rồi lẩm bẩm:

- Người ở bên đó không biết ra sao?

- Điện hạ nói tới ai?

- Đương nhiên là phụ hoàng của ta.

Thái tử cười nhạt nói:

- Gần hai mươi năm lập quốc, Người đều ở trong kinh thành, năm nay là năm đầu tiên Người ở bên ngoài kinh thành qua giao thừa.

- Điện hạ không cần lo lắng, Hoàng hậu nương nương ở bên cạnh Người, Thánh thượng nhất định sẽ không cô đơn.

Lưu Ly nhẹ giọng an ủi.

Thái tử cười nhạt một tiếng:

- Hoàng hậu... chỉ sợ người ở bên Thánh thượng không phải là Hoàng hậu mà là yêu nữ Man Di kia? Người còn quan tâm đến Hoàng hậu sao?

- Điện hạ, người...!

Thái tử lắc đầu cười nói:

- Không có việc gì, chỉ là đột nhiên nghĩ đến, tiện miệng nói ra một câu. Đúng rồi, Lưu Ly, nàng nói Hà Tây ở phương Bắc khí hậu rét lạnh, không sánh được với kinh thành này của chúng ta, Hoàng hậu ở bên đó có thể thích ứng được không? Người là người phương nam.

- Người phương nam đến phương Bắc chắc chắn sẽ có chút không thích ứng được.

Lưu Ly cười nói:

- Thiếp vốn là người phương Bắc, lúc mới đến kinh thành cũng chưa kịp thích nghi với khí hậu bên này, bên này quá ẩm ướt, may mắn là chỉ cần chịu đựng một thời gian là có thể thích nghi. Hoàng hậu ở bên Hà Tây tất nhiên có người chăm sóc, có lẽ không có vấn đề gì.

Thái tử mỉm cười gật đầu, đúng lúc này lại nhìn thấy một người quỳ xuống ở bên ngoài cửa bẩm báo:

- Điện hạ, Điền Thống lĩnh xin gặp!

- Điền Hậu?

Thái tử hơi cau mày:

- Bổn cung không phải là đã cho hắn nghỉ ngơi ở nhà sao?

- Điền thống lĩnh nói, ông ấy đã không còn gì đáng lo ngại, đêm nay là đêm giao thừa, từ trước tới nay, đêm giao thừa hằng năm ông ấy đều hầu hạ bên cạnh điện hạ, năm nay cũng muốn được hầu hạ bên cạnh điện hạ.

Thái tử do dự một chút, cuối cùng thản nhiên nói:

- Cho vào!

Lúc Điền Hậu tiến vào, trên mặt Thái tử không có chút cảm xúc nào, nhìn thấy Điền Hậu mặc một thân áo gấm màu xám tro, bên hông còn đeo thanh Quỷ Đao kia, đi đến trước thảm, quỳ rạp xuống đất:

- Ti chức bái kiến điện hạ!

Thái tử giơ tay lên, Điền Hậu đứng dậy, liếc nhìn Lưu Ly rồi khẽ gật đầu. Lưu Ly tươi cười hiền hậu, xinh đẹp không gì sánh được.

- Điền Hậu, bổn cung đã cho ngươi nghỉ ngơi ở nhà, đã không cần đến để bái kiến, sao ngươi còn tới đây?

Thái tử nâng chén rượu nhỏ lên nhưng lại không uống, đung đưa ly rượu:

- Vết thương của ngươi đều khỏi rồi?

Điền Hậu lập tức nói:

- Hồi bẩm điện hạ, ty chức đã khỏi hẳn cho nên đặc biệt đến hầu hạ điện hạ!

- Khỏi hẳn?

Khóe miệng Thái tử hiện lên ý cười, nhìn về phía cánh tay trái của Điền Hậu, một ống tay áo trống không rủ xuống:

- Cánh tay trái của ngươi đã không còn nữa, cả đời này sẽ không còn cơ hội lành lặn nữa.

Điền Hậu khóe mắt run rẩy, cúi đầu, thanh âm vẫn hết sức kiên định:

- Không còn tay trái nhưng cánh tay phải vẫn có thể bảo vệ điện hạ.

- Bổn cung biết rõ tinh hoa đao pháp của ngươi đều nằm ở cánh tay trái, danh hiệu Quỷ Đao dựa vào cũng chính là cánh tay trái đáng giá ngàn vàng đó.

Thái tử thở dài:

- Điền Hậu đã không còn cánh tay trái, còn xứng danh Quỷ Đao sao?

Điền Hậu ngẩng đầu:

- Điện hạ, không có cánh tay trái, ty chức vẫn là Quỷ Đao. Đao của ta vẫn còn!

Thái tử vẫy vẫy tay, ra hiệu bảo Điền Hậu bước tới gần. Điền Hậu bước tới bên cạnh Thái tử quỳ xuống. Thái tử vươn tay ra, nắm lấy chuôi đao của Điền Hậu, “xoẹt” một tiếng, rút bội đao ra.

Khóe mắt Điền Hậu hơi giật giật.

Quỷ Đao là vũ khí thân cận của y. Đối với đao thủ chân chính mà nói, nó cũng đồng nghĩa với tính mạng. Đao còn thì người còn, đao hủy nhân vong, không có sự cho phép của chủ đao, đừng nói là rút cây đao mà chỉ là chạm nhẹ một chút cũng là một loại coi thường.

Nhưng lúc này Thái tử rút đao của Điền Hậu, trong lòng Điền Hậu đương nhiên không vui nhưng lại không dám nhiều lời.

- Đây là thanh đao tốt.

Thái tử nhìn Quỷ Đao sắc bén, khẽ nói:

- Điền Hậu, ngươi luyện đao cả nửa đời người, có một lẽ phải ta nghĩ ngươi hiểu rõ hơn ta!

- Xin mời điện hạ chỉ giáo!

- Giá trị của một món vũ khí không nằm ở bản thân nó, mà ở người sử dụng nó.

Thái tử không nhìn Điền Hậu mà nhìn lưỡi dao sắc bén:

- Một khối sắt thường, nếu người sử dụng là một cao thủ chân chính thì cũng có thể biến thứ tầm thường thành thần kỳ, mà một thanh Thần binh lợi khí, nếu như rơi vào tay một tên tầm thường thì cũng không có chút uy lực nào.

Điền Hậu miễn cưỡng nói:

- Lời điện hạ dạy bảo quả là chí lý.

- Khi cánh tay trái của ngươi còn, ngươi đích thực là cao thủ hiếm thấy trong thiên hạ ngày nay, thanh đao này trong tay ngươi cũng coi như là bảo đao xứng anh hùng, không làm ô danh nó.

Thái tử lúc này mới chậm rãi đưa mắt nhìn lên mặt Điền Hậu:

- Nhưng không có cánh tay trái, công phu của ngươi cũng sẽ trở nên tầm thường, ba trăm thị vệ vương phủ ít nhất cũng có năm mươi người có thể đánh bại ngươi, ngươi có tin không?

Điền Hậu cúi đầu, cắn chặt hàm răng nói:

- Điện hạ, chỉ cần ba năm, tay phải của ta cũng có thể sử dụng thanh đao này thuần thục như vậy, không, một năm, chỉ cần cho ta một năm, sau một năm ta vẫn sẽ là Quỷ Đao trước kia!

- Một năm?

Thái tử thở dài:

- Điền Hậu, ngươi vốn là người rất thông minh, nhưng...

...khi ngươi trở về kinh thành, ta không trừng phạt ngươi mà còn cho ngươi ở nhà dưỡng thương, bổng lộc hằng tháng của ngươi một đồng cũng không thiếu, chẳng lẽ ngươi thật sự không hiểu ý ta sao?

- Điện hạ, ty chức... ty chức không hề tàn phế, ty chức đối với bệ hạ một lòng trung thành...!

- Điền Hậu, điều ngươi nói không sai, bổn cung dùng người, đặt lòng trung thành lên hàng đầu, không có lòng trung thành, ta sẽ không trọng dụng.

Thái tử nhìn Điền Hậu:

- Nhưng chỉ có trung thành thì không đủ, ngươi đi theo bổn cung nhiều năm nên chắc hiểu rõ, mỗi người dưới trướng ta, ở thời điểm ta cần đến đều có thể phát huy được tác dụng của mình.

Điền Hậu nhắm mắt lại.

- Bổn cung có thể đợi ngươi một năm nhưng những người khác thì sao?

Thái tử chậm rãi cắm Quỷ Đao của Điền Hậu vào trong vỏ:

- Những tên hộ vệ dưới tay ngươi kia, bọn họ không sợ con người ngươi, mà là kính sợ thanh đao của ngươi, đao của ngươi đã không còn là Quỷ Đao nữa, ngươi cảm thấy bọn họ còn sợ ngươi sao? Thống lĩnh hộ vệ của phủ Thái tử nếu không có được sự kính sợ của thuộc hạ thì làm sao có khả năng thống lĩnh bọn chúng để bảo vệ bổn cung?

Điền Hậu ngẩng đầu, trong đôi mắt đã mang theo vẻ tuyệt vọng:

- Điện hạ, ty chức có thể bảo vệ Người, không cần một năm, Người... xin Người hãy cho ty chức ba tháng...!

- Triệu Quyền!

Thái tử gọi một tiếng, từ bên ngoài cửa, một đại hán dáng người khôi ngô với thanh đao bên hông tiến vào, quỳ xuống ở một bên cửa cách xa đó, cung kính nói:

- Có ty chức!

Điền Hậu quay đầu lại, y đương nhiên nhận ra Triệu Quyền.

Hộ vệ phủ Thái tử, có một Thống lĩnh hộ vệ, hai người Phó Thống Lĩnh, phân biệt giữ chức Thống lĩnh tả và Thống lĩnh hữu, tên Triệu Quyền này là Tả Thống lĩnh, bảo vệ bên trong phủ Thái tử, là cấp dưới của Điền Hậu.

- Điền Hậu, Triệu Quyền là thuộc hạ của ngươi, đi theo ngươi nhiều năm, đao pháp của hắn, ngươi đương nhiên biết rõ cao thấp.

Thái tử ngưng mắt nhìn Điền Hậu:

- Nếu ngươi vẫn là Điền Hậu của Quỷ Đao trước đây, muốn ở bên cạnh bổn cung, chỉ cần đánh bại Triệu Quyền, bổn cung sẽ trọng dụng ngươi. Bổn cung không cần ngươi chứng minh cho ta thấy mà càng muốn ngươi chứng minh cho đám người thuộc hạ kia xem, ngươi có đồng ý hay không?

Điền Hậu lập tức nói:

- Ty chức nguyện ý!

- Được, đấu võ ở hậu viện, ta sẽ đích thân xem cuộc đấu này!

Trong hậu viện phủ Thái tử, Thái tử ngồi trên ghế, trên người khoác áo choàng lông, Lưu Ly cũng mặc một thân áo gấm trắng, đứng bên cạnh Thái tử.

Bốn phía đứng hơn mười tên thị vệ, đây đều là những người nổi bật trong số thị vệ phủ Thái tử. Hai người giao đấu, Triệu Quyền và Điền Hậu đứng đối diện nhau, trên mặt Triệu Quyền mang theo nụ cười nhàn nhạt, chắp tay nói:

- Điền thống lĩnh, xin mạo phạm.

Điền Hậu cũng không nói gì, tay phải chậm rãi rút Quỷ Đao ra, chĩa Quỷ Đao ra phía trước rồi thản nhiên nói:

- Mời tấn công tới!

Triệu Quyền cũng đã rút đao ra, nhìn về phía Thái tử, Thái tử khẽ gật đầu, Triệu Quyền không do dự nữa, thân hình như chim én, lao lên phía trước, thanh đao lớn trong tay đã bổ nghiêng xuống.

Điền Hậu cụt một tay mà nghênh địch, cũng biết võ công Triệu Quyền không hề yếu, lùi một bước, lắc mình một cái, không đỡ đao mà phản công, chém thẳng vào hông Triệu Quyền. Một đao này của y thế đao nặng nề, uy lực lớn, y muốn kết thúc trận đấu trong thời gian ngắn nhất.

Triệu Quyền dường như có chút hiểu biết đối với đường đao của Điền Hậu như vậy, đại đao nghiêng xuống, tiếng “Đinh” vang lên, lưỡi đao hai người giao nhau. Triệu Quyền nhìn gương mặt lạnh lùng của Điền Hậu, lộ ra nụ cười cổ quái, đột nhiên dồn lực đâm nghiêng lên trên, lưỡi dao hướng lên trên, đâm thẳng vào yết hầu Điền Hậu. Cổ tay Điền Hậu run run ngăn chặn đao đâm tới, trong thế ngươi tới ta đỡ, chớp mắt đã qua mười mấy hiệp.

Triệu Quyền lại liên tục đánh xuống vài đao, không chút lưu tình, đao trước mãnh liệt hơn đao sau. Trong lòng Điền Hậu muốn tung ra sát chiêu nhưng khi trước khổ luyện, hắn luôn giữ tâm tư, sát chiêu đều luyện tay trái. Thậm chí, để mê hoặc kẻ địch và tránh lộ tinh hoa đao pháp trong ngày thường, hắn không hề luyện sát chiêu bằng tay phải.

Nếu là đối phó với đối thủ bình thường, Điền Hậu chỉ một tay là đủ nhưng Triệu Quyền thân là Tả Thống lĩnh phủ Thái tử, võ công của hắn đương nhiên cực kỳ cao cường. Mấy đao bổ xuống, Điền Hậu liên tiếp lui về phía sau, đột nhiên nhìn thấy Triệu Quyền phản công mãnh liệt trở lại, ngực lộ ra một sơ hở nhỏ, lập tức rống to một tiếng, đao dài vung ra, dồn lực đâm thẳng vào ngực Triệu Quyền.

Mắt nhìn thấy lưỡi đao muốn đâm vào ngực Triệu Quyền, Điền Hậu lại đột nhiên hoa mắt chóng mặt, lập tức cảm thấy mặt nóng ran, một trận cay độc ngứa ngáy tràn ngập. “Phịch” một tiếng, Triệu Quyền một cước đá lên cao, đá vào cổ tay Điền Hậu, cước đá này quả thực không nhẹ, tay Điền Hậu run lên, lưỡi đao mất phương hướng, lập tức cảm thấy cổ họng lạnh toát, nghe được Triệu Quyền cười nói:

- Điền Thống lĩnh, nhận thua đi!

Đao của gã đã kề vào cổ của Điền Hậu.

Điền Hậu sững sờ một chút, Quỷ Đao trong tay rơi xuống đất, thân thể lắc lư, nhìn vẻ tươi cười của Triệu Quyền trước mặt, bỗng nhiên một cỗ huyết khí dâng trào, một tiếng “Oa” vang lên, một ngụm máu tươi phun ra ngoài.

Triệu Quyền thu đao về, Điền Hậu hoa mắt chóng mặt, kiệt sức ngã quỵ xuống đất. Đợi y ngẩng đầu nhìn mọi người bốn phía, đã nhìn thấy những người thuộc hạ cũ của mình, trong mắt đều hiện vẻ khinh bỉ. Vẻ xem thường khinh bỉ đó họ không hề che giấu một chút nào, tất cả đều lộ rõ trên gương mặt.

- Điền Hậu, không phải bổn cung không cho ngươi cơ hội.

Thái tử thở dài một tiếng:

- Trong thiên hạ, không còn danh xưng Quỷ Đao nữa. Ngươi đi theo bổn cung nhiều năm, ta sẽ không vứt bỏ hay thờ ơ với ngươi, bổng lộc của ngươi, ta sẽ không thiếu một lạng nào!

Điền Hậu trong lòng trống rỗng, khóe mắt nhìn thấy bóng hình mỹ lệ như hoa mẫu đơn bên cạnh Thái tử, dời ánh mắt sang, nhìn thấy vẻ mặt nghiêng nước nghiêng thành của Lưu Ly, lúc này trong mắt Điền Hậu đã mang theo vẻ cầu xin.

Bản dịch này là tài sản riêng của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free