(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1346:
Chu Đình khẽ nhíu mày, định lên tiếng thì Hoàng đế đã cất lời:
- Trẫm phúc trạch bốn bể, bá tánh trong thiên hạ đều là con dân của trẫm. Dân di man đã có lòng muốn quy phục, trẫm đương nhiên sẽ ban cho bọn chúng cơ hội...!
- Thánh thượng...!
Chu Đình định nói thêm lần nữa, nhưng Hoàng đế đã cắt ngang:
- Chu ái khanh, trẫm muốn bình định giặc cướp, khanh có thể điều binh mã cho trẫm không?
- Thánh thượng, thần...!
Chu Đình nhất thời không nói nên lời. Thế giặc cướp càn rỡ, xét cho cùng là vì quốc khố trống rỗng. Hiện tại không có binh lính nào có thể dùng, nhưng việc di binh nhập quan không phải chuyện đùa. Chu Đình thực sự không hiểu tại sao Hoàng đế lại hồ đồ như vậy, muốn dẫn sói vào nhà, nên chỉ đành cố gắng lần cuối:
- Thần cho rằng, cường đạo Thanh Thiên tuy thế lực không nhỏ nhưng chung quy vẫn chỉ là một đám ô hợp. Thánh thượng hạ chiếu, lệnh Xích Luyện Điện Liêu Đông điều binh theo đường Phúc Hải đánh vào; Hà Tây đạo điều động một phần binh mã; ba đạo binh mã Tây Sơn, An Ấp, Hà Tây hợp làm một mối, đánh vào Hà Bắc. Hai đường giáp công, chưa hẳn là không thể tiêu diệt cường đạo Thanh Thiên.
Phùng Nguyên Phá cười nói:
- Chu Nạp Ngôn, hai chữ ‘chưa hẳn’ của ngài vẫn không có sự chắc chắn. Thánh thượng hạ chiếu tiễu phỉ là muốn binh đến trừ phỉ, sao có thể suy đoán hồ đồ như vậy? Huống hồ Vệ Sở quân của Tây Sơn và An Ấp hơn phân nửa đã bị điều đến Tây Bắc. Cấm Vệ quân và Châu quân của họ còn phải dùng để trấn thủ bản đạo. Thông Châu của Tây Sơn vẫn luôn không yên ổn. An Ấp có phải vẫn còn dư âm của đạo Thiên An và Hoàng Gia hay không đều còn chưa rõ ràng. Cho dù bọn họ có thể rút ra được một bộ phận binh mã thì cũng như muối bỏ biển...!
Chu Đình biết rõ, cha con Phùng gia vốn xuất thân từ dòng dõi tướng quân, bàn về quân sự, bản thân mình tuyệt đối không phải là đối thủ của Phùng Nguyên Phá. Hơn nữa, nhìn ý tứ của Hoàng đế, có vẻ rất hứng thú với kiến nghị của Phùng Nguyên Phá, y do dự một chút, chỉ có thể lùi lại tìm cách khác.
- Thánh thượng, dù muốn điều động di binh, số lượng cũng phải ít, hơn nữa cần kiềm chế quân Man Di, tuyệt đối không được để chúng làm loạn.
- Lời của Chu Nạp Ngôn rất đúng.
Phùng Nguyên Phá mỉm cười nói:
- Cho nên mười ba bộ tộc Man Di, mỗi bộ tộc xuất binh bốn ngàn người...!
- Không được.
Lời còn chưa dứt, Chu Đình lập tức tiếp lời:
- Mỗi bộ tộc bốn ngàn người, mười ba bộ tộc cũng chính là năm vạn quân Man Di, điều này tuyệt đối không thể chấp nhận được.
Tiết Hoài An vội vàng nói:
- Năm vạn quân Man Di không phải chuyện đùa, binh lực quá nhiều.
Có vài vị quan kinh thành khác cũng rất rõ ràng, di binh nhập quan không phải chuyện bình thường. Mỗi một tên di binh chính là một con sói, ai cũng không biết sau khi chúng nhập quan sẽ làm ra việc gì. Số lượng càng đông, tính nguy hiểm càng lớn. Lập tức, mấy vị quan viên nhao nhao bước ra khỏi hàng, tấu rằng binh lực quá nhiều, tuyệt đối không thể đồng ý.
Hoàng đế nhíu mày, nhìn thấy các quan kinh thành đều đầy lòng căm phẫn, hơn nữa tiếng nói rất lớn, lập tức lộ vẻ do dự lạ thường, nhìn Phùng Nguyên Phá.
Phùng Nguyên Phá lập tức hỏi:
- Chu Nạp Ngôn, vậy theo ý ngài nên điều động bao nhiêu di binh?
- Đương nhiên di binh năng chinh thiện chiến, chỉ khoảng một vạn người đã là nguy hiểm rồi.
Chu Đình nói:
- Thánh thượng, nếu thật sự muốn từ quân Man Di điều động, mỗi bộ tộc điều động bảy trăm người, như vậy cộng lại cũng gần vạn người. Sau đó đem gần vạn di binh này phân tách biên chế ra, như vậy là đủ.
- Chu Nạp Ngôn, ngài có biết cường đạo Thanh Thiên có bao nhiêu người không?
Phùng Nguyên Phá thở dài nói:
- Theo ta được biết, Thanh Thiên Vương hiện tại đã có quân số mười lăm, mười sáu vạn, hơn nữa vẫn còn tiếp tục chiêu mộ. Đợi qua Tết, khai xuân sang năm sẽ không dưới hai mươi vạn. Không đến một vạn quân Man Di, cho dù chúng năng chinh thiện chiến thì điều đó có tác dụng gì?
Chu Đình vẫn muốn tranh cãi, Hoàng đế đã giơ tay nói:
- Đừng tranh cãi nữa, trẫm có chút mệt mỏi rồi. Trung Quốc Công, truyền ý chỉ của trẫm, lệnh cho mười ba bộ tộc Man Di, mỗi bộ tộc điều ra hai ngàn binh mã, tập hợp hai vạn sáu ngàn binh mã. Trước khi khai xuân buộc phải hoàn tất việc điều chỉnh biên chế, sau khi khai xuân lập tức nam hạ đến Hà Bắc. Truyền ý chỉ của trẫm, Xích Luyện Điện Liêu Đông sau khi khai xuân, xuất binh ra đường Phúc Hải, hai đường binh mã trước sau cùng tấn công cường đạo Thanh Thiên...!
- Thánh thượng...!
Chu Đình vẻ mặt lo lắng, vẫn chưa nói hết, Hoàng đế đã tiếp lời:
- Hôm nay dừng ở đây thôi, trẫm muốn nghỉ ngơi rồi. Trung Quốc Công, Tiên cung này còn có tẩm cung của trẫm không?
Phùng Nguyên Phá vội vàng đáp:
- Thánh thượng, bên trái điện Thiên Đạo là điện Lão Quân, bên phải là điện Cư Tiên. Thánh thượng có thể nghỉ ngơi tại điện Cư Tiên. Bên trong đầy đủ tiện nghi, tẩm cung của Hoàng hậu và các nương nương cũng đều được sắp xếp ở bên đó.
- Như vậy thì tốt.
Hoàng đế nhìn sang hai mỹ nhân tựa hoa tựa ngọc bên cạnh, rồi đứng dậy:
- Các vị ái khanh đều mệt rồi, cũng nghỉ ngơi trước đi. Trung Quốc Công, ngươi dẫn trẫm đến điện Cư Tiên.
Quần thần hai mặt nhìn nhau, trong lòng đều cảm thấy Hoàng đế dễ dàng như vậy liền hạ chiếu lệnh di binh nhập quan, thực sự là quá mức vội vã. Nhưng Hoàng thượng đã hạ ý chỉ rồi, không thể khiến Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban.
Ba mươi sáu điện Tiên cung, cung điện hoàn thành không đến một nửa, các quan kinh thành hộ tống đến cũng đều được sắp xếp ở Tiên cung hoặc cung điện khác. Chúng thần nhìn Phùng Nguyên Phá dẫn Hoàng đế rời đi, không làm gì được chỉ có thể nhao nhao tản ra. Chu Đình nhìn thân ảnh khuất dần, vẻ mặt lo lắng. Lễ bộ Thượng thư Tiết Hoài An tiến lên cười khổ nói:
- Chu đại nhân, việc đã đến nước này, Thánh thượng đã hạ ý chỉ, chúng ta cũng không còn cách nào nữa rồi.
Chu Đình lắc đầu thở dài:
- Thánh thượng lẽ nào không biết, di binh nhập quan chính là dẫn sói vào nhà? Không xảy ra chuyện thì tốt. Vạn nhất gặp chuyện không may, hậu quả khó mà lường được. Người Man Di ăn tươi nuốt sống, binh lính của chúng tàn nhẫn hiếu sát. Phùng Nguyên Phá có một câu nói không sai, sức chiến đấu của di binh rất mạnh, chúng không phải anh dũng, mà là một đám người liều mạng. Thực sự xảy ra chuyện, sinh linh đồ thán...!
- Phùng Nguyên Phá luôn miệng nói di binh sẽ không xảy ra vấn đề gì, chắc hẳn y cũng đã có biện pháp khống chế di binh.
Tiết Hoài An chỉ có thể khuyên nhủ:
- Chỉ mong có thể mượn binh lực của di binh tiêu diệt Thanh Thiên Vương, sớm ngày đuổi tên kẻ lòng lang dạ sói ấy ra khỏi biên ải.
Chu Đình suy nghĩ một chút, cuối cùng hạ giọng nói:
- Tiết Bộ Đường, Thánh thượng tuy chìm đắm tu đạo nhưng cũng không đến mức hồ đồ, tại sao lần này lại đưa ra một quyết định hồ đồ như vậy?
Tiết Hoài An chỉ có thể nói:
- Thánh thượng cũng đã già rồi, không thể sánh với năm đó. Hơn nữa, thế lực cường đạo Thanh Thiên ngày càng lớn mạnh, Thánh thượng ngoài miệng không nói nhưng trong lòng nhất định nóng ruột, muốn sớm tiêu diệt cường đạo Thanh Thiên. Di binh chủ động mời chiến, Thánh thượng có lẽ trong lúc nhất thời chưa suy nghĩ cẩn thận nên mới chấp thuận, hoặc là trong lòng Thánh thượng có ý định khác. Đây không phải là điều mà thần tử như ta và ngài có thể phỏng đoán được.
- Chỉ mong Thánh thượng tính toán kỹ càng.
Chu Đình cười khổ lắc đầu:
- Chúng ta nhất thời trong khoảng thời gian ngắn đều không quay về kinh được. Tiết đại nhân, ngài nghĩ thế nào?
- Còn có thể nghĩ thế nào nữa?
Tiết Hoài An bất đắc dĩ nói:
- Chỉ có thể cẩn tuân thánh ý, cầu mong Thánh thượng có thể sớm có ngày đạt tới Nguyên Anh, lúc đó có thể quay về kinh xử lý triều chính... Mà thôi, Chu đại nhân, bỗng nhiên ta muốn uống rượu, không bằng tìm một chỗ ta và ngài uống mấy ly?
Chu Đình lắc đầu nói:
- Làm gì có tâm tư uống rượu. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không ổn, ta vẫn muốn tìm cơ hội dâng lời tấu lên Thánh thượng.
Y chắp tay nói:
- Tiết đại nhân, ta xin lui trước đây.
Phùng Nguyên Phá dẫn Hoàng đế tới điện Cư Tiên. Nơi đây cũng xa hoa tráng lệ, điện Cư Tiên chia thành chính điện và hai điện đông tây. Chính điện là tẩm cung của Hoàng đế, đông điện là chỗ ở của Hoàng hậu, tây điện là tẩm cung của Tuyết Hoa nương nương.
Hoàng hậu và Tuyết Hoa nương nương đến điện Cư Tiên, mỗi vị đều có cung nữ phục vụ riêng của mình. Hoàng đế dưới sự dẫn dắt của Phùng Nguyên Phá, đi vào chính điện. Hiên Viên Thiệu bảo vệ bên ngoài.
Phùng Nguyên Phá và Hoàng đế đi vào trong điện, tiến vào một gian tẩm phòng sang trọng. Phùng Nguyên Phá lập tức quay người đóng cửa, xoay người lại nhìn thấy Hoàng đế đang đứng khoanh tay, bước lên phía trước, đá một cú vào hông Hoàng đế. Hoàng đế "Ôi" một tiếng, co quắp ngã lăn xuống đất, vẻ mặt sợ hãi:
- Đại nhân, tiểu nhân...!
- Ngươi có phải cảm thấy biểu hiện của bản thân rất tốt?
Phùng Nguyên Phá đi tới một chiếc ghế, hiên ngang ngồi xuống, cười lạnh nói:
- Ta liên tục dặn dò ngươi, nhất cử nhất động đều phải chú ý cẩn thận, không thể lộ chút sơ suất. Ngươi cho rằng đám quan kinh thành kia đều là kẻ vô dụng? Chỉ cần một chút kẽ hở sẽ bị chúng nhìn ra, cái đầu này của ngươi còn muốn giữ nữa hay không?
Hoàng đế với vẻ mặt cầu xin, quỳ trên mặt đất, lết đến trước mặt Phùng Nguyên Phá:
- Là tiểu nhân sơ hở, lần sau tuyệt đối sẽ không tái phạm, đại nhân bớt giận!
Phùng Nguyên Phá nhìn chằm chằm vào mắt Hoàng đế, đôi mắt lóe lên tia lạnh lẽo như rắn độc. Tên Hoàng đế kia không dám nhìn Phùng Nguyên Phá, cúi đầu. Lúc này, Phùng Nguyên Phá mới nói:
- Ta có thể cho ngươi vinh hoa phú quý, cũng có thể cho ngươi thân tàn xương nát, điểm này ngươi tốt nhất nên nhớ kỹ. Hà Tây là địa bàn của ta, chỉ cần ngươi thật thà nghe lời, về sau sẽ có thêm nhiều lợi ích... mà thôi, biểu hiện tổng thể của ngươi cũng coi như không tệ, về sau càng chú ý hơn, vẫn có thể làm được việc lớn.
- Tạ ơn đại nhân, tạ ơn đại nhân!
Hoàng đế nói không ngừng nghỉ, nghĩ một chút rồi khẽ nói:
- Đại nhân, Chu Đình và vài vị quan kinh thành đó xem ra cũng không nghe lời cho lắm, người xem...!
- Những chuyện này không phải thứ ngươi cần lo lắng, cũng không cần ngươi phải nghĩ nhiều.
Phùng Nguyên Phá thản nhiên nói:
- Thành thành thật thật ở Tiên cung này làm Hoàng đế của ngươi đi.
- Dạ dạ dạ...!
Cơ thể Phùng Nguyên Phá hơi nghiêng về phía trước:
- Ta biết trong lòng ngươi đang có ý đồ gì, nhưng ngươi tốt nhất bỏ ngay ý đồ đó. Ngươi có thể mặc đồ tơ lụa, cũng có thể hưởng thụ sơn hào hải vị, nhưng đừng nghĩ đến việc hưởng thụ nữ nhân, đặc biệt là Hoàng hậu và Eliza. Đừng nói chạm vào họ, ngay cả lời nói cũng cố gắng hạn chế với họ.
Trong mắt của tên Hoàng đế này lập tức lộ vẻ uể oải, hỏi:
- Đại nhân, chuyện này... tiểu nhân nếu giả làm Hoàng đế thì làm sao tránh khỏi Hoàng hậu và các nương nương? Điều này... điều này có khiến người ta sinh lòng nghi ngờ không?
- Nếu ngươi lại gần họ sẽ càng lộ sơ suất.
Phùng Nguyên Phá nói:
- Ngược lại Eliza thì không sao, nàng vốn dĩ là người của chúng ta, nhưng Hoàng hậu vô cùng thông minh, chỉ cần ngươi lộ một chút sơ hở lập tức có thể bị phát hiện. Cho dù ngươi bình thường giả bộ không hề sơ hở, cởi quần áo một cái, cô ta cái gì cũng sẽ nhìn ra. Ngươi nhớ cho kỹ, mấy tên thái giám bên cạnh ngươi ta sẽ mau chóng sắp xếp đổi đi, đặc biệt là tên Thủy Liên, không thể để lại bên cạnh ngươi... Ngươi lấy cớ tu đạo, kiêng kỵ nữ sắc, không cần đụng vào bất kỳ nữ nhân nào...!
Hoàng đế vẻ mặt đau khổ, gật đầu nói:
- Tiểu nhân rõ rồi.
Phùng Nguyên Phá đứng dậy, không nói thêm nữa quay người rời đi. Chính điện và hai điện đông tây thông nhau, Phùng Nguyên Phá đi thẳng từ chính điện sang tây điện. Bên ngoài tẩm cung Tuyết Hoa nương nương có cung nữ canh gác, Phùng Nguyên Phá tiến lên nói:
- Thánh thượng lệnh ta đến đây bái kiến nương nương, hỏi xem nương nương có cần gì nữa không.
Tiến vào bên trong tẩm cung, quay người đóng cửa, nhẹ nhàng đi tới, vòng qua rèm che, chỉ thấy Tuyết Hoa nương nương đang dựa nghiêng trên giường gấm, tư thái khiêu gợi, lả lướt phập phồng. Trên ngón tay móc một chiếc khăn gấm, mắt nhắm nghiền, một cánh tay chống má ngọc, tựa hồ đang suy nghĩ gì đó. Phùng Nguyên Phá đến gần bên cạnh nàng, lặng yên không một tiếng động, nàng dường như căn bản không hề cảm thấy.
Phùng Nguyên Phá vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay trắng như ngọc kia. Tuyết Hoa nương nương rùng mình, giật mình thất sắc, mở to mắt. Nhìn thấy Phùng Nguyên Phá thì thở phào một hơi, vỗ nhẹ vào ngực, bộ ngực mềm mại rung rung, hạ giọng quát khẽ:
- Đại nhân, sao ngươi lại tới đây?
- Lúc trước đưa nàng vào kinh đã nói qua, không bao lâu nữa nàng có thể quay về bên cạnh ta.
Phùng Nguyên Phá lại cười nói:
- Eliza, nàng có phải vẫn luôn nhớ đến ta không?
Dòng chảy câu chữ này là tài sản riêng của truyen.free, mọi sự sao chép đều không được chấp thuận.