Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1243

Lời nói của lão hòa thượng thần trí mê loạn mơ hồ, vô cùng kỳ quặc.

Sở Hoan thầm cảm thấy trong lời nói của ông ta dường như che giấu một điều trọng đại không muốn người ngoài hay biết. Lúc này vị hòa thượng thần trí hoàn toàn mơ hồ và có vẻ hoảng loạn. Sở Hoan thật sự muốn biết rốt cuộc là chuyện gì lão hòa thượng bệnh tật ấy đang nói đến. Sở Hoan liền khẽ lên tiếng xen vào:

– Đại sư, những kẻ đó cứ mãi bám riết lấy đại sư!

– Đúng...!

Hòa thượng thân thể run rẩy. – Bọn họ vẫn luôn ở đây...!

– Có bao nhiêu người?

Sở Hoan hỏi.

Hòa thượng che đầu: – Rất nhiều, khắp nơi đều là người, a..., khắp nơi đều là máu... Ngươi nhìn kìa, bọn họ lại trợn mắt nhìn.

Lão hòa thượng ném mạnh cái chăn đang trùm kín người sang một bên, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, vẻ mặt dữ tợn, giọng nói vẫn run rẩy: – Các ngươi, các ngươi chết rồi vẫn không buông tha ta sao. Ta không sợ các ngươi, các ngươi cứ xông lên đây! Ta không sợ các ngươi... Ta phải giết các ngươi, để các ngươi vĩnh viễn không thể siêu sinh...!

Lúc này Sở Hoan nhìn tăng y trên người ông ta vừa bẩn vừa rách, hình như đã hơn nửa năm chưa thay giặt, gầy trơ xương, chỉ còn da bọc xương.

Sở Hoan cảm thấy rất khó hiểu, bỗng chốc nghe thấy giọng nói yếu ớt của hòa thượng bệnh tật: – Người đâu, mang đao của ta tới đây mau, ta muốn chém chết bọn họ...!

– Đao?

Sở Hoan nhìn khắp bốn phía: – Đao gì?

Hòa thượng bệnh tật ánh mắt nhìn về phía Sở Hoan, lạnh lùng, tức giận nói: – Chiến đao của ta, các ngươi giấu đao của ta ở đâu? Mau, mau chóng mang đao của ta ra đây!

Sở Hoan cười khổ sở nói: – Ta thực sự không biết đao của lão đặt ở đâu, lão phải tự mình nhớ xem đã để ở đâu, ta sẽ lấy giúp lão...!

Hòa thượng nhìn chằm chằm vào Sở Hoan, chợt nhíu mày, dường như đang suy nghĩ điều gì, bỗng nhiên ánh mắt chuyển hướng về góc nhà, giơ tay chỉ nói rằng: – Ở đằng kia, lấy đao của ta lên, để ta giết giặc!

Ánh mắt Sở Hoan cũng nhìn về hướng góc nhà đó, chỉ thấy phía góc nhà ấy trống không, không có vật gì. Hòa thượng nói năng điên loạn, Sở Hoan lắc đầu: – Chỗ đó không có đao...!

– To gan!

Hòa thượng bệnh tật quát lớn: – Ngươi dám nghi ngờ lời nói của ta? Đao của ta chính là ngay chỗ đó. Ngươi không tuân thủ quân lệnh, thì ta sẽ chém đầu ngươi. Người đâu, mau lôi hắn ra ngoài chém đầu...!

Sở Hoan nghe vậy, trong lòng hơi thấy giật mình.

Vị hòa thượng bệnh tật này điên điên khùng khùng, lời nói trước sau bất nhất. Nhưng câu nói vừa rồi, rõ ràng là ngữ khí của một người từng trải qua binh nghiệp. Xét về ý nghĩa, vị hòa thượng này có thể là một tướng lĩnh ban lệnh thực thi mệnh lệnh.

Sở Hoan càng cảm thấy sự việc kỳ quặc hơn. Hắn đảo mắt một vòng, bỗng chắp tay nói: – Tướng quân bớt giận, tướng quân bớt giận, ta sẽ đi tìm đao cho tướng quân ngay.

Hắn chỉ thử thăm dò một chút, mà vị hòa thượng kia đã vội nói: – Vậy được, ta cho ngươi một cơ hội, nếu không tìm được đao của bản tướng, nhất định sẽ trảm không tha...!

Sở Hoan lông mày càng nhíu chặt. Hắn thật không biết rõ vị hòa thượng bệnh tật này tự hoang tưởng mình là tướng quân trong lúc hoảng hốt, hay vốn dĩ trước đây ông ta từng là một tướng soái thống lĩnh binh lính.

– Còn không tìm đao đi?

Vị hòa thượng thấy Sở Hoan không động đậy, lập tức quát lớn.

Hắn không do dự nữa, chậm rãi đi đến góc phòng. Góc phòng này trống trơn, không hề có bất cứ vật gì bày biện. Nhưng vị hòa thượng thì một mực nói ở đây có đao, rõ ràng là nói nhảm.

Hắn đứng trong góc, giả vờ đã kiểm tra. Hắn ngoảnh đầu lại nhìn vị hòa thượng, đã thấy hòa thượng nằm vật trên mép giường, lại một lần nữa nôn khan một trận kịch liệt, dáng vẻ khổ sở không chịu nổi.

Sở Hoan muốn bước đến chỗ ông ta, trong giây lát trong đầu chợt lóe lên một tia sáng.

Hắn đứng ở góc phòng, tai dán sát vào vách tường, một tay vỗ nhẹ vào vách tường, rồi liền thay đổi vài vị trí. Rất nhanh chóng, trên mặt lộ rõ vẻ thất vọng.

Hắn hơi suy nghĩ một chút, đột nhiên ngồi xổm xuống, rồi nằm sấp trên đất, má nghiêng sang một bên, tai áp sát mặt đất, một tay lại gõ gõ xuống nền đất. Trong phút chốc, hai hàng lông mày Sở Hoan giãn ra, khóe mắt toát lên vẻ hưng phấn.

Hắn nhìn hòa thượng bệnh tật, thấy hòa thượng nằm vật trên mép giường, lúc này không nôn mửa nữa, nhưng nằm im bất động tựa như người chết.

Sở Hoan hơi trầm ngâm, lấy ra một con dao găm từ trong giày.

Cất dao trong giày là thói quen bấy lâu nay của Sở Hoan. Mỗi đôi giày mới của hắn, đều bị hắn tự mình chỉnh sửa cải tạo để có thể giấu được một con dao găm, mà giày không bị cộm lên cũng không bị thấm nước vào.

Lấy ra con dao găm, trong bóng tối, Sở Hoan vươn tay sờ soạng mặt đất.

Nền đất này lát gạch xanh. Sở Hoan sờ thấy các mối ghép gạch, không hề do dự, dùng ngay dao găm cạy mở viên gạch xanh trên đất.

Mới chỉ mở một viên gạch xanh, Sở Hoan dường như nhớ đến điều gì, ngoảnh đầu lại, nhìn về phía cửa sổ, chỉ thấy một màn lạnh lẽo quạnh quẽ bên ngoài, nhưng hắn vẫn nhổm dậy, nhẹ nhàng bước đi. Hắn muốn đóng cửa sổ lại.

Sắp bước đến cửa sổ, Sở Hoan chợt nhíu mày, hắn lặng lẽ nghe thấy tiếng thở cực nhẹ truyền đến từ đâu. Tiếng thở nhẹ này vô cùng bí ẩn. Nếu không phải ngũ quan của Sở Hoan vượt xa người thường thì không thể phát hiện ra được.

Không còn nghi ngờ gì nữa, bên cửa sổ có người!

Sở Hoan bước chân nhẹ nhàng, tiến gần bên cửa sổ, nín thở. Hắn thò nửa thân trên ra, đã phán đoán được vị trí của đối phương, một luồng ánh sáng lạnh lóe lên, dao găm đã kề vào người, người kia vội khẽ hô: – Là ta...!

Sở Hoan lập tức nhận ra giọng nói, chính là giọng của Lâm Đại Nhi. Sở Hoan rút đao về, ngạc nhiên nói: – Đại Nhi, sao nàng lại đến đây?

Đại Nhi lách người qua cửa sổ, chau mày nói: – Bên này tiếng động lớn như vậy, lẽ nào ta bị điếc sao? Ta còn tưởng đã xảy ra chuyện gì rồi...

Sở Hoan hơi do dự một lát, ngoảnh đầu lại nhìn vị hòa thượng bệnh tật kia một cái, vẫn không động đậy gì, liền nói nhỏ: – Nàng về trước đi, ở đây không có chuyện gì đâu.

– Vừa nãy ta nghe thấy tiếng lão hòa thượng rồi.

Đại Nhi nói nhỏ: – Ông ta nói năng lảm nhảm gì vậy?

– Ta cũng không rõ.

Sở Hoan lắc đầu, suy nghĩ một lát: – Ông ta hình như bị điên rồi, luôn mồm nói lảm nhảm...!

Sở Hoan lo lắng ban đêm có người đi qua bên này, Đại Nhi đứng ngay cửa sổ, nếu bị người ta nhìn thấy thì không hay, liền nói nhỏ: – Vào đây đi!

Hắn đỡ tay Đại Nhi, giúp Đại Nhi từ cửa sổ bước vào.

Tuy thân thể Đại Nhi yếu ớt, nhưng nhảy qua cửa sổ vào thì hoàn toàn không hề tốn nhiều sức lực. Bước vào trong phòng, Sở Hoan mới nói nhỏ: – Cửa sổ có để một khe hở, nàng ở bên này canh chừng giúp ta, nếu có người tới thì báo cho ta biết.

– Được...!

Đại Nhi nhẹ giọng nói: – Chàng còn phải làm gì nữa?

– Chỗ kia có lẽ có đồ vật được cất giấu.

Sở Hoan chỉ vào góc phòng. Ta xem xem rốt cuộc là thứ gì?

Đại Nhi cũng không hỏi nhiều. Lúc này, Sở Hoan mới bước qua, rút dao găm ra, cạy mở bảy, tám viên gạch xanh, bên dưới là đất. Sở Hoan dùng dao găm tỉ mỉ cẩn thận đào đất lên, chỉ một lát rồi ngoảnh đầu lại nhìn Đại Nhi, thấy Đại Nhi đang nhìn về phía mình. Hai người nhìn nhau một cái, Sở Hoan bèn gật đầu, ra hiệu bên dưới quả thực có đồ vật được đào lên.

Trong lòng Đại Nhi cũng thấy tò mò. Sở Hoan không hề do dự, tiếp tục đào sâu xuống lòng đất, rất nhanh chóng đã lộ ra một miếng kim loại cứng hình vuông. Sở Hoan biết chắc rằng, đây chỉ là cái nắp bên trên mà thôi.

Hắn thuận theo viền nắp mà đào sâu xuống. Vật bên dưới dần dần lộ ra hình dáng. Không đến một khắc đồng hồ, Sở Hoan đã dùng hai tay từ trong lòng đất lôi lên một vật rồi đặt sang một bên. Chỗ đào bới lại lộ ra một hố sâu.

Đại Nhi nhìn thấy Sở Hoan lấy ra từ trong lòng đất một vật phẩm lại càng tò mò, không kiềm được lòng hiếu kỳ, liền bước đến bên cạnh, thì thấy vật mà Sở Hoan lấy ra từ lòng đất là một chiếc hộp sắt hình vuông.

Sở Hoan nhìn chằm chằm vào hộp sắt, trong mắt ánh lên vẻ kinh ngạc.

Hắn nhớ rõ lúc ban ng��y, vị Trí Lương hòa thượng kia đến đây khua môi múa mép, ép buộc dụ dỗ, dường như muốn lừa lấy chiếc hòm từ tay vị hòa thượng bệnh tật này. Nghe lời nói của Trí Lương hòa thượng thì trong hòm hình như cất giấu vàng bạc quý báu.

Rất nhiều người nhăm nhe chiếc hòm đó, thèm thuồng đến nỗi dãi dớt dài đến ba thước.

Chỉ vì chiếc hòm đó được vị hòa thượng bệnh tật kia cất giấu, nên mọi người đều không rõ tung tích. Thật không ngờ, chiếc hộp ấy lại được giấu trong căn phòng này.

Hòa thượng ở chùa Cổ Thủy Tự đã tốn bao công sức tìm kiếm chiếc hộp đó mà không được. Tối nay vị hòa thượng bệnh tật này trong lúc tinh thần hoảng loạn đã vô tình tiết lộ chỗ đặt chiếc hộp đó với Sở Hoan. Sở Hoan cũng không biết cơ hội này của bản thân là may mắn hay rủi ro.

Chiếc hộp này tuy đã khóa kín, nhưng đối với Sở Hoan mà nói, chiếc khóa này không đủ để gây trở ngại cho hắn.

– Đây là cái gì?

Đại Nhi khẽ hỏi.

Sở Hoan lắc đầu: – Ta cũng không biết, nghe nói trong này có nhiều vàng bạc châu báu, cũng chẳng biết là thật hay giả. Nhưng nàng cũng nghe thấy rồi đấy, vừa nãy ông ta nói trong này có đao, hoặc ở đây có cất giấu vũ khí cũng nên.

– Thế có cần mở ra không?

Đại Nhi khẽ hỏi.

Sở Hoan cười nói: – Là do ông ấy sai ta lấy đao, ta đã làm việc tốt thì không thể bỏ dở giữa chừng được.

Đại Nhi thấy Sở Hoan được vật của người ta mà còn nói khoác không ngượng, nàng không khỏi lắc đầu. Sở Hoan mỉm cười, không hề do dự, dùng dao găm nhẹ nhàng mở ổ khóa sắt.

Kỳ thực hắn rất hứng thú với việc mở hộp xem bên trong rốt cuộc là thứ gì, quan trọng hơn nữa là vừa nãy vị hòa thượng bệnh tật nói ra những lời cổ quái. Lúc đó hắn không nắm được đầu mối, cũng không biết có thể tìm được chút dấu vết gì để lại trong hộp sắt hay không.

Hộp sắt được mở ra, hoàn toàn không có vàng bạc châu báu như lời đồn. Bên trong chỉ đơn giản đặt mấy món đồ vật: một chiếc mũ, một cây đao lớn, ngoài ra có hai vật được bao bọc kín đáo bằng gấm lụa.

Sở Hoan lấy ra cây đại đao kia trước tiên, rút đao ra khỏi vỏ, một luồng hàn khí xộc tới. Vị hòa thượng bệnh tật ấy đã ở chùa nhiều năm, vậy mà vẫn bảo quản thanh đao vô cùng sắc bén.

– Ông ấy thật sự là một quân nhân.

Đại Nhi lấy ra chiếc mũ. Chiếc mũ này được chế tác vô cùng tinh xảo, không phải là loại mũ thông thường.

Sở Hoan đặt thanh đao xuống, cầm lấy chiếc mũ, lật đi lật lại trong tay xem xét kỹ càng một lúc. Lông mày khẽ nhướn lên, hơi lộ vẻ kinh ngạc: – Đây là mũ chim ưng!

– Mũ chim ưng?

– Nàng xem chỗ này... phần tai mũ có khắc một con chim ưng làm biểu tượng.

Sở Hoan thần sắc trang nghiêm nói: – Đây là mũ chim ưng của đế quốc, là mũ thiên hộ của Quân đoàn Tây Bắc nước Tần.

Đại Nhi cũng nhíu mày nói: – Ta biết, năm đó tên cẩu hoàng đế tranh đoạt thiên hạ, sau này khi thế lực lớn mạnh, quân đội của hắn chia thành ba quân đoàn... Tây Bắc quân đoàn, Quan Đông quân đoàn và Quan Trung quân đoàn.

– Đúng.

Sở Hoan nói: – Tây Bắc quân đoàn do tướng quân Phong Hàn Tiếu thống lĩnh, chủ yếu đánh chiếm Tây Bắc. Quan Đông là do Xích Luyện Điện, bình định Liêu Đông và truy đuổi ngư���i Cao Ly. Còn Quan Trung quân đoàn là mũ hổ. Sau khi nước Tần thành lập, áo mũ mới chính thức thống nhất. Nhưng mũ hổ của Quan Trung quân đoàn đến nay vẫn được quân cận vệ hoàng gia tiếp tục duy trì. Mũ chiến mãnh hổ của họ chính là có nguồn gốc từ Quan Trung quân đoàn năm đó.

– Đây là mũ của tướng lĩnh Tây Bắc quân đoàn? Đại Nhi nhìn Sở Hoan.

Sở Hoan khẽ nói: – Đương thời, chế độ áo mũ trong quân đội nhà Tần, đại loại như Vệ Sở quân ngày nay. Ngoài Đại tướng quân đoàn, bên dưới có Vạn hộ, Thiên hộ, Bách hộ, tuy đều là mũ chim ưng, nhưng hình dáng mũ chiến không giống nhau. Chiếc mũ này là loại mũ mà Thiên hộ đương thời sở hữu, bên trên có khắc hoa văn chim ưng. Nếu chiếc mũ này đúng thật là của ông ta thì ông ấy ắt từng là một Thiên hộ trong quân đoàn Tây Bắc.

Bản dịch này là tài sản riêng của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free