(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1211
Lâm Đại Nhi không hề hoảng sợ, ngược lại còn cười nhạt, quay tay lại, chỉ vào bài vị và hỏi: – Những thứ này là gì?
Bạch Cự Nhân lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Đại Nhi, đặt giỏ thuốc xuống. Y nhìn Lâm Đại Nhi một lúc lâu mà không nói lời nào. Một lát sau, y chậm rãi bước đến trước bài vị, cúi người vái một vái, rồi mới quay lại, cất giọng khàn khàn nói: – Ngươi đi đi!
Lâm Đại Nhi hơi bất ngờ, nàng nhíu mày hỏi: – Ngươi không sợ ta sẽ đi tố giác ngươi sao? Ngươi thờ phụng Tây Đường Vương, rõ ràng là tàn dư của Tây Đường. Bao năm nay, Nước Tần vẫn luôn truy tìm cựu thần của vong quốc. Nếu bọn họ biết sự tồn tại của ngươi, ngươi sẽ gặp họa lớn.
Bạch Cự Nhân cười nhạt, khinh thường đáp: – Trên dưới Nước Tần đều là một lũ vô tích sự. Nếu ngươi muốn tố giác ta, cứ đi về phía đông chừng năm mươi dặm từ đây là đến thị trấn Thanh Đường.
Lâm Đại Nhi có chút kinh ngạc, thầm nghĩ thì ra mình vốn ở huyện Thanh Đường. Huyện Thanh Đường cách Sóc Tuyền một quãng đường. Huyện Thanh Đường thuộc châu Giáp, nằm ở phía nam Sóc Tuyền, không còn cách Bắc Sơn bao xa.
Sau một hồi im lặng, cuối cùng, Lâm Đại Nhi hỏi: – Vậy là ngươi thừa nhận mình là tàn dư của Tây Đường?
Bạch Cự Nhân quay người lại, nhìn chằm chằm Lâm Đại Nhi và nói: – Phải thì sao, mà không phải thì sao. Đến hôm nay còn có ai nhớ đến sự tồn tại của Tây Đường nữa chứ?
Lâm Đại Nhi hỏi lại: – Vậy rốt cuộc ngươi là người phương nào? – Không cần hỏi nhiều.
Bạch Cự Nhân khàn khàn nói: – Ngươi có thể đi rồi.
Lâm Đại Nhi đương nhiên không đi. Cảm thấy thân phận của Bạch Cự Nhân có vẻ thần bí, nàng khẽ nói: – Theo những gì ta được biết, sau khi nước Tây Đường diệt vong, đa số văn võ đại thần Tây Đường đều quy phục Nước Tần. Những năm gần đây, tại vùng đất Tây Đường cũ, Nước Tần cũng cấm dân chúng nhắc đến sự tồn tại của Tây Đường. – Ngươi nói không sai. Tây Đường Vương vì lê dân bá tánh mà hy sinh, vì đại cục mà nhân nhượng, quy thuận Nước Tần. Đại bộ phận văn võ bá quan cũng đều trở thành thần tử của Nước Tần. Nhưng điều đó không chứng tỏ tất cả người Tây Đường đều quy phục nhà Tần.
Bạch Cự Nhân bình tĩnh nói: – Chắc chắn vẫn có người không cam tâm phục tùng Nước Tần.
Lâm Đại Nhi thở dài: – Không cam tâm phục tùng thì có thể làm gì? Cũng chỉ có thể tưởng nhớ cố quốc mà thôi.
Bạch Cự Nhân thản nhiên nói: – Có lẽ vậy.
Y chỉ tay nói: – Ngươi có thể đi rồi.
Lâm Đại Nhi do dự một chút rồi hỏi: – Ngươi thờ phụng Tây Đường Vương và các cựu thần Tây Đường ở đây, trong đó có cả Thiên Bảo Đại tướng quân. Lẽ nào ngươi đã từng gặp bọn họ?
Dựa vào vẻ ngoài, thật khó nhận ra tuổi thật của Bạch Cự Nhân, nhưng Lâm Đại Nhi đoán y không dưới bốn mươi. Nàng thầm nghĩ, Tây Đường đã bị tiêu diệt và bình định hai mươi năm trước, khi đó Bạch Cự Nhân này cũng tầm hai mươi tuổi.
Bạch Cự Nhân suy tư một hồi, cuối cùng hỏi: – Ngươi có biết vì sao ta cứu ngươi không? – Gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ.
Trong mắt Lâm Đại Nhi ánh lên vẻ cảm kích: – Ân cứu mạng của ân công, suốt đời này ta sẽ không quên.
Bạch Cự Nhân bật ra tiếng cười cổ quái: – Gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ ư? Ta chưa bao giờ tin vào những lời đó. Khi ta gặp nguy hiểm, không một ai cứu ta. Khi kẻ khác lâm nguy mà không có quan hệ gì với ta, ta cũng sẽ không ra tay giúp đỡ.
Lâm Đại Nhi giật mình, nghi ngờ đáp: – Vậy ân công... vì sao ân công lại ra tay tương trợ?
Bạch Cự Nhân nhìn khuôn mặt thanh lệ của Lâm Đại Nhi, sau một hồi mới nói: – Ngươi đã nghe nói về Thiên Bảo Đại tướng quân, chắc hẳn chưa từng gặp bao giờ, nhưng... hình dáng của ngươi lại giống đại tướng quân đến bảy, tám phần.
Lâm Đại Nhi giật mình. Bạch Cự Nhân đã quay người lại, nhìn bài vị Lâm Khánh Nguyên, chậm rãi nói: – Hôm đó ta gặp ngươi, tư thế đi của ngươi có vài phần giống Lâm tướng quân. Trong lòng ta sinh chút hồ nghi, sau đó ta đi theo sau ngươi, mà ngươi lại không hề để ý tới ta.
Đến lúc này Lâm Đại Nhi mới hiểu ra việc Bạch Cự Nhân đột nhiên xuất hiện tại quán rượu không phải là ngẫu nhiên, mà y đã luôn đi theo nàng. Chỉ là lúc đó bản thân nàng hoảng hốt nên không phát hiện có người đi theo. Hiển nhiên tu vi võ công của Bạch Cự Nhân không hề thấp, còn cao hơn nàng rất nhiều. Nếu y đã đi theo nàng, dù nàng có cẩn thận đến mấy cũng chưa chắc đã phát hiện ra tung tích của y. – Ý ngươi là, lý do ngươi cứu ta tại quán rượu chỉ vì ta có vài nét giống vị Lâm tướng quân kia?
Lâm Đại Nhi thản nhiên hỏi. Bạch Cự Nhân vuốt cằm nói: – Không chỉ là tư thế đi lại, mà ngay cả tướng mạo của ngươi cũng rất giống tướng quân...!
Y ngừng một chút rồi nói tiếp: – Cho nên khi đó thấy ngươi gặp nguy, ta mới ra tay.
Lâm Đại Nhi hỏi: – Nói như vậy ngươi đã gặp Lâm tướng quân?
Bạch Cự Nhân ngạo nghễ nói: – Không chỉ gặp, năm đó Lâm tướng quân còn dạy ta võ nghệ... Lâm tướng quân không chỉ văn võ song toàn, mà năm đó ở nước Tây Đường, dung mạo cũng là bậc nhất, nếu không sao công chúa có thể vừa ý?
Lâm Đại Nhi buồn bã nói: – Thì ra ngươi là cố nhân của Lâm tướng quân. – Năm đó, đại vương cùng tướng quân lấy đại cục làm trọng, quy thuận Nước Tần.
Bạch Cự Nhân chậm rãi nói: – Đa số văn thần võ tướng đều đi theo quy thuận Nước Tần, nhưng có một số người lại không cam tâm làm thần tử của Nước Tần, trong đó có ta. – Thì ra là vậy.
Lâm Đại Nhi nói: – Từ đó về sau ngươi có gặp lại tướng quân không?
Bạch Cự Nhân cười ha ha, nói: – Hoàn toàn ngược lại, thực tế, mỗi năm ta đều có thể gặp tướng quân. Chỉ là những lần gặp mặt của chúng ta đều vô cùng bí mật, rất ít người biết. – Hả?
Lâm Đại Nhi ngạc nhiên hỏi: – Chuyện này là vì sao?
Bạch Cự Nhân do dự một chút, cuối cùng nói: – Những điều này không liên quan đến ngươi. Biết càng nhiều, e rằng ngươi muốn đi cũng không đi được.
Lâm Đại Nhi than thở: – Thiên hạ tuy lớn nhưng đã không còn chỗ để ta đi, dù không đi được thì cũng có sao đâu?
Bạch Cự Nhân dò xét Lâm Đại Nhi một lượt, rồi nói: – Ngươi có vẻ rất có hứng thú với chuyện cũ này? Ta dường như đã quên hỏi ngươi là người phương nào?
Y hơi nheo mắt lại: – Dáng đi của ngươi có bóng dáng của tướng quân, dung mạo của ngươi cũng rất giống tướng quân...!
Đôi mắt y trở nên thâm thúy: – Ngươi rốt cuộc là ai?
Lâm Đại Nhi nói: – Ngươi có thể kể chuyện xưa của ngươi cho ta nghe. Có thể ngươi sẽ nhanh chóng biết ta là ai. – Ngươi nên biết, nghe chuyện thì phải trả giá đấy.
Bạch Cự Nhân thản nhiên nói. – Có thể ta lại không quan tâm cái giá phải trả.
Bạch Cự Nhân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh lệ của Lâm Đại Nhi, trầm mặc một lát rồi nói: – Ngươi đã có hứng thú với chuyện này đến vậy, chắc chắn đã hiểu về những chuyện đã xảy ra tại Tây Đường năm đó.
Lâm Đại Nhi khẽ gật đầu, không hề phủ nhận. – Mọi người đều biết Thiên Bảo Đại tướng quân cuối cùng quy thuận Nước Tần. Nhưng lại không có mấy người biết rằng, từ đầu đến cuối, tướng quân chưa từng thực sự khuất phục Nước Tần. – À?
Lâm Đại Nhi bình tĩnh hỏi: – Sao lại nói vậy? – Thu lại nắm đấm là để đánh ra càng mạnh hơn.
Bạch Cự Nhân nói: – Lúc đầu tướng quân quy hàng thực sự là do bất đắc dĩ, nhưng nước Tây Đường chưa bao giờ khuất phục, rồi sẽ có một ngày Đông Sơn tái khởi.
Lâm Đại Nhi nhíu mày hỏi: – Ngươi nói Lâm tướng quân là trá hàng, người ấy luôn chuẩn bị phục quốc? – Không sai.
Bạch Cự Nhân nói: – Lúc đầu Tây Đường thất bại, đa số văn võ bá quan đều quy thuận Tần. Nhưng có một nhóm người từ bỏ quan chức ra về. Dưới con mắt nhiều người, bọn họ chỉ là không chịu khuất phục, nhưng sau khi không chịu khuất phục, đương nhiên vẫn còn ý đồ khác. – Ý đồ khác?
Bạch Cự Nhân như có chút suy nghĩ, sau một hồi mới nói: – Những người bỏ quan chức thực tình đều phụng lệnh Lâm tướng quân âm thầm tìm cách, đợi thời cơ Đông Sơn tái khởi để phục hưng Tây Đường.
Lâm Đại Nhi có chút kinh ngạc, Bạch Cự Nhân tiếp lời: – Ta chính là một trong số đó. Thực ra, chúng ta luôn rất cẩn thận, thậm chí luôn âm thầm duy trì liên lạc với đại tướng quân. Chỉ vì sự tồn tại của tay sai Thần y nên mọi liên lạc của chúng ta luôn phải hết sức cẩn trọng.
Lâm tướng quân thậm chí còn giấu chuyện này với cả người nhà. Lâm Đại Nhi khẽ than: – Nước Tần thế lớn, muốn khôi phục đâu dễ như vậy? – Chúng ta biết rõ điều đó rất khó khăn, nhưng chỉ cần kiên nhẫn, nhất định sẽ có cơ hội.
Ánh mắt Bạch Cự Nhân sáng lên: – Hơn nữa, tướng quân phòng ngừa chu đáo. Thực ra, trước khi Tây Đường thất bại, tướng quân đã nói với Tây Đường Vương rằng quân Tần tấn công mạnh, e rằng khó chống đỡ nổi, nên cần có sự chuẩn bị trước, giữ lại đường lui, tìm cách Đông Sơn tái khởi. – Đường lui?
Bạch Cự Nhân cười nhạt nói: – Sau khi Nước Tần đánh chiếm Tây Đường, đã hao công tốn sức tìm kiếm tài sản trong quốc khố của Tây Đường. Nhưng quốc khố lại trống rỗng. Lúc đó, tướng quân nói với bọn chúng rằng do phải chuẩn bị chiến đấu nên tài sản, tiền bạc trong kim khố đều đã dùng cho quân đội, không còn gì cả... Người Nước Tần cũng không cam lòng. Bọn chúng biết rõ, năm đó trong Năm đại chư hầu Tây Bắc, xét về tài lực, Tây Đường là số một, nên chúng gắng sức tìm kho báu của Tây Đường. Đương nhiên cuối cùng cũng không có thu hoạch gì.
Lâm Đại Nhi hiểu ra điều gì đó, hỏi: – Ý ngươi là trước khi Nước Tần đánh chiếm Tây Đường, kho báu, kim khố của Tây Đường đã được chuyển đi? – Cô nương, cô rất thông minh.
Bạch Cự Nhân nói: – Nếu không chuyển đi, chẳng phải sẽ rơi vào tay người Nước Tần sao? Để tìm chỗ giấu tiền, tướng quân và chúng ta đã rất nhọc lòng, cuối cùng đã tìm được một nơi vô cùng an toàn. Quan trọng nhất là, năm đó tướng quân có một người bạn tốt xuất thân danh môn. Có người bạn tốt đó của tướng quân, việc này càng trở nên chắc chắn.
Lâm Đại Nhi nhíu mày hỏi: – Ngươi nói người bạn tốt kia là ai? – Truyền nhân Công Thâu.
Bạch Cự Nhân chậm rãi nói: – Cô nương có biết có hai Đại cơ quan thuật được lưu truyền đến nay không?
Lâm Đại Nhi dù sao cũng xuất thân quý tộc. Lâm Khánh Nguyên không như người thường, chưa hề đối đãi với Lâm Đại Nhi như một nữ nhi bình thường, không những cho nàng đọc sách, tập viết mà còn dạy võ công. Lâm Đại Nhi dù không đọc nhiều sách uyên bác nhưng cũng đã đọc qua rất nhiều sách, lập tức nói: – Ngươi nói Mạc Gia và Công Thâu gia? – Cô nương quả nhiên biết rõ.
Bạch Cự Nhân khen ngợi: – Đúng vậy, cơ quan thuật của Mạc gia và Công Thâu gia chính là hai đại cơ quan thuật lợi hại nhất từ trước đến nay. Ai mạnh ai yếu đến nay vẫn còn gây nhiều tranh cãi. Mà người bạn tốt kia của Lâm tướng quân chính là Tông sư giỏi nhất của Công Thâu gia, trình độ cơ quan của y đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, vô cùng tinh xảo. Nơi giấu tiền chính là do một tay vị truyền nhân Công Thâu này thiết kế. – Nếu là Công Thâu gia thiết kế chỗ cất tiền, cho dù kẻ khác biết chỗ cũng là hữu tâm vô lực.
Lâm Đại Nhi nhìn Bạch Cự Nhân nói. Bạch Cự Nhân tiếp tục nói: – Bí ẩn của kim khố chính là cơ sở để chúng ta phục quốc. Nhưng chỉ có kim khố thôi cũng vô dụng. Chúng ta âm thầm liên lạc với cấp dưới cũ theo dặn dò của tướng quân, đợi thời cơ đến liền có thể tiến hành.
Lâm Đại Nhi nói: – Đến nay ngươi vẫn ở chỗ này, như vậy cơ hội của các ngươi đương nhiên chưa từng đến.
Thần sắc Bạch Cự Nhân ảm đạm, nói: – Dù chúng ta đã vô cùng cẩn thận nhưng cuối cùng lại đánh giá thấp bản lĩnh của bọn tay sai Thần y.
Chỉ tại truyen.free, quý vị mới được thưởng thức trọn vẹn từng lời dịch đầy tâm huyết này.