Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1144:

Sở Hoan khẽ nhíu mày nói: – Trước khi Dược Ông qua đời, sao lại chăm chú nhìn vào bức họa này? Ắt hẳn có liên quan, chẳng lẽ ông ấy biết trước chúng ta sẽ đến, nên muốn để lại tin tức gì đó cho chúng ta chăng?

Lưu Ly cũng bày tỏ nghi hoặc, nói: – Công phó nói rất có lý, chỉ là... bức họa này trông qua chẳng có gì đặc biệt...!

Sở Hoan tháo bức họa trên tường xuống, phía sau bức họa là bức tường gỗ, hắn đưa tay gõ thử, không phát hiện ra điều gì khác lạ, trong lòng khó hiểu, bèn trải bức họa lên mặt bàn, dường như đang trầm tư suy nghĩ. Lưu Ly đứng bên cạnh, chăm chú nhìn bức họa, suy tư tìm tòi điều gì đó, một lát sau mới nói: – Trên bức họa này vừa có hình vẽ, vừa có câu chữ, nếu Dược Ông quả thật có điều gì muốn nhắn nhủ chúng ta, thế thì ắt hẳn phải ẩn giấu trong hình vẽ, hoặc trong câu chữ này rồi?

Sở Hoan dường như cũng nghĩ như thế, nói: – Hoặc là cả tranh và chữ đều có ẩn ý, nhưng hung thủ sát hại Dược Ông ắt hẳn cũng chẳng phải kẻ tầm thường, nếu Dược Ông thực sự muốn truyền đạt điều gì đó, vậy ắt phải giấu được kẻ địch, không để bọn chúng phát hiện ra mới ổn...!

Lưu Ly chăm chú nhìn một con thương ưng trong bức họa, đôi mày liễu bỗng chốc giãn ra, hỏi: – Công phó, ngài xem bức họa này, có chỗ nào đặc biệt hay không?

Sở Hoan nhìn kỹ từ trên xuống dưới, nói: – Bút pháp vững vàng mạnh mẽ, sống động như thật...!

Lưu Ly liếc nhìn Sở Hoan một cái, nói: – Không phải ý đó, ngài xem... ngài xem móng vuốt và ánh mắt... à, còn có mỏ của nó!

Sở Hoan nhìn thoáng qua, nhất thời chưa nhìn ra manh mối, đành cung kính hỏi: – Phu nhân, ý của nàng là...?

Lưu Ly chỉ khẽ bước uyển chuyển đến gian phòng có giá sách đằng kia, nhanh chóng lấy ra bút mực. Sở Hoan đang không hiểu nàng muốn làm gì, thì Lưu Ly đã chấm mực, hạ bút vẽ mấy nét lên bức họa, chợt thấy đường nối từ mỏ chim, ánh mắt và hai móng vuốt của con thương ưng cuối cùng giao nhau tại một điểm. Mày liễu của Lưu Ly giãn ra, ánh mắt sáng lên, nói: – Xem ra quả nhiên không sai.

Sở Hoan biết Lưu Ly thông tuệ xuất chúng, nhưng vẫn chưa hiểu rốt cuộc nàng muốn nói điều gì, không nhịn được, hỏi: – Phu nhân, đây là ý gì?

Lưu Ly giải thích, nói: – Công phó nhìn xem, bức họa này nhìn qua rất bình thường, nhưng ẩn chứa ý nghĩa cao thâm, chim ưng tuy sải cánh bay cao, nhưng ánh mắt lại hướng xuống phía dưới...!

Sở Hoan cẩn thận nhìn kỹ, quả đúng là như vậy. Lưu Ly tiếp tục giải thích: – Hai móng vuốt của nó không bung ra, mà thu lại, hai móng vuốt hình dạng như móc câu, mà hai chiếc móc câu ấy lại cùng chỉ về một hướng.

– Phu nhân nói rất phải.

Lưu Ly đã vẽ ra rõ ràng, Sở Hoan đột nhiên bừng tỉnh ngộ: – Còn có mỏ của nó. Ôi, phu nhân, nếu không nhìn kỹ, con thương ưng này trông có vẻ rất bình thường, nhưng nghe nàng giải thích xong, xem ra bức họa thương ưng này lại rất mất cân đối.

Rồi chợt nghĩ Lưu Ly chỉ trong chốc lát đã có thể nhìn ra sơ hở trong bức họa, không khỏi thốt lời khen ngợi: – Phu nhân đúng là thông tuệ tuyệt đỉnh.

– Công phó quá lời.

Lưu Ly nhẹ giọng nói: – Phụ thân thiếp từng thuần dưỡng một con thương ưng giống như thế, cho nên tập tính của thương ưng, thiếp cũng biết sơ lược. Nhìn con thương ưng đang bay này, thiếp cảm thấy có vài chỗ không hài hòa, vì thế mới có thể tìm ra mấu chốt này.

Sở Hoan cười cười, nhưng rồi lại khẽ nhíu mày, nói: – Phu nhân, điều này có nghĩa là gì?

Lưu Ly lắc đầu, cũng tỏ ra nghi hoặc. Sở Hoan đã đưa tay sờ vào vị trí điểm giao nhau, rồi lại ấn ấn, cũng không biết trong bức họa này có giấu thứ gì hay không. Kiểm tra kỹ càng vài lần, chỉ là một bức tranh bình thường, không hề nhận ra điều gì đặc biệt.

Lưu Ly nhẹ giọng đọc bài thơ trong tranh một lần, đôi mày thanh tú khẽ cau lại, rõ ràng cũng không hiểu được ý nghĩa ẩn chứa bên trong.

– Công phó, Dược Ông đã qua đời rồi, trước tiên chúng ta nên an táng cho ông ấy, để ông ấy có thể yên nghỉ.

Lưu Ly nhìn thi thể Dược Ông, vẻ mặt đau buồn.

Sở Hoan gật đầu đồng tình.

Kỳ Hoành và Điền Hậu đều đã điều động thuộc hạ của mình đến, kiểm tra tỉ mỉ khắp Dược Cốc, nhưng không phát hiện ra kẻ khả nghi nào.

Trời dần tối, Sở Hoan cho người an táng Dược Ông. Lưu Ly tự tay làm bia mộ.

Màn đêm buông xuống, Dược Cốc chìm vào tĩnh lặng, nhưng sự tĩnh lặng như chết ấy lại mang theo một cảm giác nguy hiểm khó tả. Dược Ông vừa qua đời, Sở Hoan đã tự mình kiểm tra căn phòng của ông ấy một lượt, hy vọng có thể tìm ra manh mối. Ngay cả số sách vở không nhiều mà ông ấy cất giữ, hắn cũng đã lật xem một lượt, thực sự không tìm thấy điểm nào đáng chú ý.

Sở Hoan ngược lại không muốn nán lại Dược Cốc lâu, liền khuyên Lưu Ly, muốn mang theo bức họa kia, rời khỏi Dược Cốc ngay trong đêm nay, sau đó mới cẩn thận nghiên cứu bức họa, hy vọng có thể tìm ra chút gì hữu ích từ đó.

Lưu Ly phu nhân cũng hiểu ở lại Dược Cốc lúc này chẳng ích gì, mọi người liền thu dọn một phen. Sở Hoan còn dặn người mang theo số sách vở Dược Ông đã cất giữ, đợi khi về sẽ tìm hiểu kỹ càng.

Mọi người bước ra khỏi viện của Dược Ông, đêm tối sao mờ ảo, không ai cất lời. Bỗng thấy Lưu Ly đột nhiên dừng bước. Sở Hoan bước đến, nhẹ giọng hỏi: – Phu nhân, sao thế?

Đôi mắt đẹp của Lưu Ly phu nhân ánh lên vẻ sáng ngời, nói: – Công phó, thiếp... hình như thiếp đã hiểu ra điều gì đó!

Không đợi Sở Hoan đáp lời, nàng đã nói tiếp: – Bức họa đâu?

Điền Hậu đang giữ bức họa, lập tức mang đến. Lưu Ly tiếp nhận, dặn dò rằng: – Điền thống lĩnh, các ngươi cứ đợi ở ngoài. Công phó, xin đi theo ta.

Trông nàng có vẻ kích động, nhanh chóng quay trở lại khu viện kia. Sở Hoan cầm lấy một cây đuốc, cũng ra lệnh: – Các ngươi ở lại đây, cẩn thận đề phòng.

Đoạn giơ cao ngọn đuốc, nhanh chóng đi theo Lưu Ly.

Lưu Ly đẩy cửa vào. Sở Hoan đã thắp sáng ngọn đèn trong phòng. Lưu Ly quay đầu lại, hỏi: – Công phó, lúc nãy có phải bức họa treo ở vị trí này không?

Sở Hoan bước lên trước, tìm thấy cây đinh dùng để treo bức họa, nhận l���y bức họa từ tay nàng, treo vào chỗ cũ. Lưu Ly nhanh nhẹn lấy bút mực ra, chấm mực xong xuôi, khẽ vén ống tay áo lên, để lộ cánh tay trắng nõn như sương tuyết. Thấy bức họa treo hơi lệch, nhìn Sở Hoan nói: – Công phó, làm phiền ngài chỉnh bức họa lại cho thẳng, không được để lệch một chút nào.

Sở Hoan biết chắc Lưu Ly đã nhìn ra manh mối, cố gắng hết sức phối hợp với nàng, cẩn thận tỉ mỉ chỉnh lại bức họa cho thẳng thớm. Lưu Ly nhìn qua xác định không còn vấn đề gì, mới bước lên trước, nhấc bút từ giao điểm lúc nãy, thuận theo phương hướng kéo thẳng một đường. Nét bút lông từ từ vẽ ngang qua tường, cho tới khi chạm đến chân tường.

Sở Hoan đang lúc hiếu kỳ thì Lưu Ly đã ngẩng đầu, nói: – Công phó, xin Công phó cho thiếp mượn đao dùng một chút có được không?

Sở Hoan tháo Huyết Ẩm đao, đưa cho nàng, hỏi: – Phu nhân cần dùng đao ư?

Lưu Ly chỉ vào một vị trí trên mặt đất, nói: – Công phó có thể dùng đao nạy thử chỗ này xem sao, nếu thiếp không đoán lầm, thì ở dưới đó, ắt hẳn sẽ có đồ vật chôn giấu.

Sở Hoan hiểu ra: – Ý phu nhân là, con thương ưng trong bức họa có sơ hở, là do Dược Ông cố ý tạo ra, muốn dùng bức họa này để chỉ ra một vị trí nào đó.

Lưu Ly nói: – Thiếp cũng không dám nói chắc chắn, nhưng vẫn luôn cảm thấy có khả năng này. Thiếp đã suy nghĩ rất lâu, Dược Ông là người làm việc cẩn trọng, phụ thân thiếp từng nói, Dược Ông làm việc gì cũng đều sắp xếp trước sau thỏa đáng. Nếu Dược Ông đã dùng phương pháp phi thường như vậy để nhắn tin cho thiếp, nghĩa là bản thân ông ấy cũng biết mình đang gặp nguy hiểm, có lẽ ông ấy đã đoán trước được mình có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

Sở Hoan nghiêm nghị đáp: – Chắc chắn là vậy rồi, nếu không phải phát hiện bản thân rơi vào hiểm cảnh, ông ấy cũng sẽ không phí công tốn sức truyền tin cho Phu nhân như vậy...!

– Đúng như Công phó đã nói, Dược Ông tìm thiếp đến đây, ắt hẳn có việc muốn nhắn nhủ, hơn nữa thiếp đoán rằng, có lẽ đó không phải việc tầm thường, nếu không thì mấy tên ác nhân kia cũng sẽ không ra tay giết người diệt khẩu.

Lưu Ly khẽ cau mày, nhẹ giọng nói: – Đó ắt hẳn là một việc vô cùng quan trọng, Dược Ông đương nhiên biết bản thân sắp gặp họa, vẫn muốn truyền tin cho chúng ta... Có lẽ ông ấy đã sớm dự tính sẵn, cố ý chuẩn bị, để lại manh mối, không cho người khác dễ dàng khám phá ra được!

Sở Hoan vuốt cằm nói: – Phu nhân nói rất phải, cho nên Dược Ông mới bỏ công bỏ sức, động tay động chân lên bức họa này.

Ngạc nhiên hỏi: – Sao phu nhân biết bức họa sẽ chỉ ra phương hướng? Phu nhân mới gặp Dược Ông cách đây không lâu, nếu quả thật Dược Ông có việc quan trọng cần nói, thì nên nhân cơ hội đó nói với nàng, nhưng ông ấy lại không nói ra, có thể thấy ít nhất lần trước gặp gỡ Phu nhân, Dược Ông vẫn chưa có việc gì quan trọng, hoặc là lúc đó chưa định nói với Phu nhân, như thế, cũng không cần phải để lại manh mối như vậy...

Chỉ tay vào bức họa trên tường: – Bức họa này đã lâu năm rồi, thật ra chưa chắc do Dược Ông vẽ, bởi vì... về mặt thời gian không khớp. Nếu Dược Ông muốn để lại tin tức cho Phu nhân, thì sớm nhất phải là sau khi chia tay với Phu nhân lần trước, nhưng bức họa này trông qua đã hơn mười năm rồi...

Lưu Ly khẽ thở dài: – Lời Công phó nói rất đúng, cũng chính vì lẽ đó, thiếp vẫn luôn cảm thấy kỳ quái, nhưng giờ phút này đã xác định được, bức họa này chính là manh mối Dược Ông để lại cho chúng ta, lại còn cố ý chuẩn bị riêng cho chúng ta.

Sở Hoan ngạc nhiên hỏi: – Sao phu nhân lại nói như vậy?

– Công phó, ngài nhìn kỹ bức họa này, thật sự cảm thấy nó đã cũ kỹ lâu năm sao?

Lưu Ly lắc đầu nói: – Lúc đầu, suýt nữa thiếp cũng bị lừa, nhưng đêm nay trước lúc rời đi, thiếp mới nghĩ ra điều mấu chốt, chợt bừng tỉnh ngộ.

Sở Hoan đến trước bức họa, nhìn kỹ một chút, vẫn chưa nhìn ra điều gì khác lạ, thì Lưu Ly đã nói: – Đây chính là chỗ cao minh của Dược Ông. Công phó cũng là người kiến thức rộng rãi, thông tuệ phi phàm, đến cả ngài còn không phát hiện ra, vậy những người khác không để ý, tất nhiên càng khó mà nhìn ra được.

Nàng đứng dậy, bước đến bên cạnh Sở Hoan, nhẹ giọng nói: – Bức họa này mới vẽ chưa quá ba ngày.

Sở Hoan ngẩn người ra, ngạc nhiên hỏi: – Ba ngày?

Liếc nhìn bức họa đã thoáng nhăn nheo, nhìn thế nào cũng không giống mới vẽ ba ngày.

– Công phó đừng quên mất, đây là Dược Cốc, chủ nhân căn phòng này chính là Dược Ông.

Lưu Ly nhẹ giọng thở dài, nói: – Ông ấy là một cao thủ thực sự trong nghề thuốc, không những có thể chế thuốc cứu người, chế độc giết người, mà còn có thể chế ra đủ loại dược phẩm khác...

Chăm chú nhìn bức họa, nàng khẽ cất lời: – Dược thủy của Dược Ông, hoàn toàn có thể biến một bức tranh mới thành đồ cũ kỹ mà người thường khó lòng phân biệt được.

Thế giới huyền ảo này đã được tái hiện chân thực, độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free