(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1003:
Thái tử phủ.
Thái tử ngồi xe lăn, nhìn qua khung cửa sổ lớn trước mặt, ngắm phong cảnh đẹp tựa bức tranh bên ngoài. Hương mai thoang thoảng, dòng nước nhẹ trôi bên cầu nhỏ, giữa một rừng mai bạt ngàn.
Mặt Thái tử không hề có cảm xúc, đờ đẫn nhìn ngắm rừng mai, dáng vẻ ngây dại.
- Điện hạ!
Phía sau truyền tới giọng nói dịu dàng của Lưu Ly phu nhân. Khi nàng nhẹ bước, tựa làn mây trôi, khẽ khàng không tiếng động, tĩnh mịch lạ thường. Nàng bưng chiếc khay nhỏ, bên trên có một bát ngọc trắng, trong đó bát canh thuốc vẫn còn nghi ngút khói nóng:
- Thiếp thân tự tay sắc thuốc. Xin người dùng khi còn nóng!
Thái tử khẽ nghiêng đầu, nhìn dung nhan mỹ lệ của Lưu Ly phu nhân, nở một nụ cười nhẹ. Lưu Ly phu nhân đi tới bên cạnh Thái tử, đợi chàng uống được non nửa bát thuốc mới nở nụ cười tươi tắn như gió xuân.
- Khí sắc của điện hạ mấy ngày nay đã tốt hơn rất nhiều rồi. Uống xong thuốc, thiếp thân cùng điện hạ dạo một vòng hoa viên nhé?
- Được.
Thái tử gật đầu, nói:
- Lưu Ly, nàng nói xem, hoa mai có đẹp không?
- Điện hạ rất yêu thích hoa mai.
Lưu Ly mỉm cười, nói:
- Hằng năm, cứ mỗi khi hoa mai nở rộ, điện hạ đều ngồi đây th��ởng mai.
Thái tử nói khẽ:
- Hương thơm của hoa mai sinh ra từ băng giá. Chúng chịu đựng giá rét nhưng không khuất phục trước băng giá, hoàn cảnh càng nghiệt ngã, hoa càng nở rực rỡ.
- Thiếp thân thấy hình như có rất nhiều loại mai.
Lưu Ly phu nhân để Thái tử uống cạn bát thuốc, giọng nói dịu dàng, uyển chuyển, khiến lòng người thư thái:
- Trong vườn của điện hạ đây, hình như chỉ có một loại mai.
Thái tử nhìn những cây mai trong vườn, nói khẽ:
- Đây là Ngọc Điệp mai, còn được gọi là Ngọc Đài Chiếu Thủy!
Dừng lại một chút, chàng khẽ thở dài:
- Tiên hiền đặt cái tên Ngọc Đài Chiếu Thủy này, quả là một nhã nhân.
Chàng quay đầu nhìn Lưu Ly, bỗng nhíu mày hỏi:
- Lưu Ly, nàng có tâm sự gì sao?
Lưu Ly phu nhân vội đáp:
- Không có. Điện hạ, người...
- Trong mắt nàng có nỗi sầu.
Thái tử khẽ thở dài:
- Giữa nàng và ta, còn có điều gì không thể nói sao?
Chàng cười khổ, nói:
- Có phải vì ở trong phủ quá lâu nên nàng thấy buồn chán không?
- Điện hạ suy nghĩ nhiều quá rồi.
Lưu Ly đặt chén thuốc xuống, dịu dàng nói:
- Thiếp thân được hầu hạ bên người điện hạ đã thấy vui vẻ vô cùng rồi.
- Sâu trong mắt nàng, vẫn vương nỗi sầu.
Thái tử chăm chú nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần này.
- Nói cho ta biết, nàng lo lắng điều gì?
Chàng nắm chặt tay Lưu Ly:
- Nếu nàng có chuyện gì khó xử, ta sẽ cố hết sức trợ giúp nàng.
- Thực ra...
Lưu Ly do dự một lát, cuối cùng nói:
- Điện hạ, người có biết tin từ Tây Bắc truyền về, rằng ở đó sắp xảy ra ôn dịch không?
Thái tử vuốt cằm, đáp:
- Ta đã biết rồi. Tổng đốc Tây Quan đã phái người về kinh, bẩm báo Tây Bắc xuất hiện dịch bệnh, hơn nữa khi thời tiết nóng lên, dịch bệnh sẽ lan rộng kịch liệt. Hắn cần triều đình phái ngự y đến, nghiên cứu biện pháp đối phó dịch bệnh. Việc này đã tấu lên, hẳn sẽ sớm có kết quả.
- Điện hạ có biết triều đình sẽ làm gì không?
Lông mày Lưu Ly khẽ cau, nhìn có vẻ lo lắng.
Thái tử lắc đầu, nói:
- Ta cũng không nhúng tay vào chuyện này. Hiện tại triều đình chủ yếu tập trung tâm tư vào Đông Nam, rất khó dồn tâm sức cho Tây Bắc. Chẳng qua lần này dịch bệnh ở Tây Bắc không hề nhỏ, không chỉ Sở Hoan mà còn không ít quan viên Tây Bắc đã gửi tấu chương về kinh. Hiện giờ triều đình cũng không thể bỏ mặc được. Tuy rằng rất khó chi tiền nhưng nếu phái một vài cao thủ y đạo đến cứu trợ thì cũng không phải chuyện khó khăn gì.
Chàng khẽ vuốt bàn tay mịn màng như men sứ của Lưu Ly phu nhân.
- Lưu Ly, quê nàng ở Tây Bắc, cho nên vô cùng lo lắng cho cố h��ơng Tây Bắc. Điều này ta hiểu rõ. Sau này ta sẽ cố gắng nghĩ cách, để triều đình có thể trợ giúp Tây Bắc phần nào.
- Đa tạ điện hạ.
Lưu Ly phu nhân nói:
- Nhưng...
Do dự một lát, cuối cùng nàng than thở:
- Điện hạ, để thiếp đưa người ra hoa viên!
- Nàng còn có điều muốn nói.
Thái tử hỏi:
- Lưu Ly, nàng muốn nói gì?
Lưu Ly phu nhân thở dài, nói:
- Thực ra thiếp thân muốn đến Tây Bắc xem thử một chuyến. Tuy thiếp thân không am hiểu sâu sắc nhưng cũng có chút kiến thức về thuật chữa bệnh!
Dừng lại một chút, nàng khẽ mấp máy đôi môi đỏ mọng.
- Nếu thiếp thân có thể đến Tây Bắc, hẳn cũng có thể trợ giúp nơi đó phần nào!
Thái tử cau mày, nói:
- Nàng muốn đi Tây Bắc sao?
- Đây chỉ là ý nghĩ chợt nảy sinh trong lòng thiếp thân mà thôi.
Lưu Ly nói:
- Thiếp thân mà đi Tây Bắc, sẽ phải rời xa điện hạ. Mà thiếp thân lại không muốn rời xa điện hạ chút nào.
- Ta có thể hiểu được tâm tình của nàng.
Thái tử nói:
- Dù sao thì cũng là cố hư��ng của mình. Đầu tiên là chiến loạn, giờ lại thêm ôn dịch, trong lòng nàng lo lắng cũng là lẽ thường tình. Chẳng qua nàng là người phụ nữ ta yêu mến nhất, dù nàng có năng lực ứng phó dịch bệnh, nhưng ta làm sao cam lòng để nàng đi vào nơi hiểm nguy được!
- Thực ra, thiếp thân đi Tây Bắc không chỉ vì tình hình dịch bệnh.
Lưu Ly suy nghĩ một lát, cuối cùng nói:
- Bách tính Tây Bắc đều không biết đến chuyện ở kinh thành. Bọn họ cũng không biết nhân nghĩa của điện hạ. Nếu thiếp thân có thể đại diện điện hạ đến Tây Bắc cứu trợ, bách tính nơi đó nhất định sẽ cảm tạ ân đức của điện hạ.
Thái tử lại cười, nói:
- Lưu Ly muốn mua chuộc lòng dân cho ta sao?
- Thực ra thiếp thân cũng hy vọng điện hạ có thể sớm ngày đứng dậy.
Lưu Ly dịu dàng nói:
- Thiếp thân đi theo điện hạ mấy năm, nhưng vẫn không thể khiến điện hạ sớm ngày đứng dậy, trong lòng vô cùng hổ thẹn!
- Lưu Ly, ta không cho nàng nói như vậy.
Thái tử cau mày, nói:
- Trước khi nàng đến bên ta, ta tựa một cái xác biết đi, chỉ còn biết chờ chết mà thôi. Thế nhưng từ khi nàng đến bên ta, ta mới biết, thực ra trên thế gian này vẫn còn nhiều điều tốt đẹp. Nàng giúp ta tìm lại ý nghĩa của sự sống. Bệnh của ta cũng đã chuyển biến tốt hơn rất nhiều. Ta tin rằng sớm muộn gì ta cũng sẽ đứng dậy trở lại.
- Thế nhưng thiếp thân hy vọng người có thể đứng dậy nhanh hơn.
Đôi má Lưu Ly ửng hồng, nàng nắm tay Thái tử, đặt lên mặt mình.
- Điện hạ có biết Y thánh thế gia không?
Thái tử gật đầu, nói:
- Tất nhiên là ta biết đến. Trước đây ta cũng từng phái người đi tìm Y thánh thế gia. Nhưng Y thánh thế gia từ khi Thiên Thục Quốc diệt vong thì đã bặt vô âm tín từ lâu rồi. Dù là Thần Y Vệ cũng không thể tìm được tung tích của họ.
- Điện hạ tìm họ, đương nhiên cũng bởi vì biết y đạo của Y thánh thế gia là không gì sánh kịp.
Ánh mắt biếc tuyệt mỹ của Lưu Ly lướt qua, phong tình vạn chủng.
- Gia chủ Trương Nhất Dương của Y thánh thế gia cũng là thần y hiếm thấy trên đời. Có người còn nói y thuật của hắn không thua kém tổ tiên Trương Trọng Cảnh của họ.
- Danh tiếng của Y thánh thế gia đã truyền lưu từ lâu, vô cùng kỳ diệu.
Thái tử than thở:
- Có người nói vị Trương Nhất Dương kia có bản lĩnh cải tử hồi sinh, cũng không biết có tiếng mà không có thực hay không.
- Cải tử hồi sinh chỉ là lời đồn thổi quá mức mà thôi.
Lưu Ly nói:
- Thế nhưng nếu tìm được Trương Nhất Dương, thiếp tin rằng hắn tuyệt đối có thể giúp điện hạ đứng dậy trong thời gian ngắn nhất.
Thái tử ngạc nhiên, nói:
- Tại sao hôm nay Lưu Ly lại nhắc đến Trương Nhất Dương?
- Thực ra, thiếp thân đang hoài nghi, rằng người của Y thánh thế gia đã xuất hiện tại Tây Bắc.
Lưu Ly nói khẽ:
- Tuy rằng họ mai danh ẩn tích, nhưng chắc chắn không biến mất khỏi thế gian. Trương Trọng Cảnh lấy hành y tế thế làm sứ mệnh của mình. Con cháu đời sau của ông ấy cũng tuyệt đối không thể không bộc lộ tài năng như vậy, để y thuật tổ tiên truyền lại bị mai một. Từ nhỏ thiếp thân đã nghe phụ thân kể, người từng gặp một thần y phi phàm, dù đ��i phương chưa cho thấy thân phận, nhưng phụ thân thiếp thân suy đoán, người kia có thể chính là người của Y thánh thế gia, tuy mai danh ẩn tích nhưng vẫn đang cứu chữa cho thế gian.
Thái tử suy tư:
- Lưu Ly nói là người của Y thánh thế gia, khi nghe tin tình hình dịch bệnh ở Tây Bắc, sẽ đến đó sao?
- Đây là suy đoán của thiếp thân, cũng không dám khẳng định.
Lưu Ly khẽ nhíu đôi mày liễu:
- Vị Trương Nhất Dương kia có còn trên đời hay không, thiếp thân cũng không cách nào xác định được. Nhưng thiếp thân cảm thấy họ nếu đúng là hậu nhân của Y thánh Trương Trọng Cảnh, hẳn sẽ không quên giáo huấn của tổ tiên. Năm đó khi Thiên Thục Quốc phát sinh ôn dịch, chính người của Y thánh thế gia đã xuất hiện để giải trừ tai nạn. Bây giờ tình hình dịch bệnh Tây Bắc phát sinh, người của Y thánh thế gia chỉ cần biết tin, thiếp thân tin rằng họ nhất định sẽ phái người đến!
Dừng lại một chút, nàng nói:
- Thiếp thân muốn tới Tây Bắc một chuyến, vừa có thể góp sức cho phụ lão hương thân ở quê nhà, lại có thể thay đi���n hạ an ủi bách tính. Mà quan trọng nhất chính là thiếp thân nhất định sẽ nghĩ mọi cách để khẩn cầu họ chữa lành đôi chân cho điện hạ!
- Tây Bắc lạnh lẽo, hơn nữa ta không hy vọng nàng rời xa ta.
Thái tử duỗi một ngón tay, khẽ nâng cằm Lưu Ly. Không thể không thừa nhận, người phụ nữ trước mắt này tựa như mỹ nữ trong tranh, đẹp không tỳ vết từ cổ chí kim, tựa hồ không bức họa nào có thể sánh được với dung nhan Lưu Ly, hoặc là không có bức tranh nào có khả năng thể hiện hết được vẻ đẹp đó.
- Ta sẽ phái người đi Tây Bắc, để họ hỏi thăm về Y thánh thế gia. Tin tức xa xôi cách trở, ta không muốn nàng phải chịu khổ.
- Điện hạ quên thiếp vốn xuất thân từ Tây Bắc sao? Thiếp vô cùng thích nghi với hoàn cảnh nơi đó.
Lưu Ly nở một nụ cười xinh đẹp, nói:
- Hơn nữa Y thánh thế gia nếu không muốn để người ngoài biết sự tồn tại của họ thì nhất định sẽ nghĩ mọi biện pháp để che giấu tung tích. Không phải người trong y đạo, rất khó nhận ra sự tồn tại của họ. Thiếp thân cũng là người trong hạnh lâm, may ra có thể tìm thấy manh mối.
Thái tử do dự. Lưu Ly liền dịu dàng nói:
- Nếu điện hạ không hy vọng thiếp đi, thiếp sẽ ở lại bên điện hạ, không đi đâu cả.
Thái tử đang định nói, chợt nghe thấy tiếng nói truyền vào:
- Điện hạ, có người cầu kiến.
Thái tử chuyển động xe lăn, xoay người lại, thấy Quỷ Đao Điền Hầu đứng cách đó không xa, bèn hỏi:
- Người nào?
- Hắn tự xưng là chủ sự Lễ Thần Y Vệ bộ Hà Tây Đạo, tên là Trâu Hoằng!
Điền Hầu cung kính bẩm báo.
- Trâu Hoằng?
Thái tử cau mày, nói:
- Hắn đúng là người của Phùng Nguyên Phá sao?
- Đúng là do Phùng Nguyên Phá phái đến.
Điền Hầu nói.
- Có người nói lần này hắn phụng mệnh của Phùng Nguyên Phá, kính dâng lễ vật cho Thánh Thượng, hơn nữa Phùng Nguyên Phá cũng chuẩn bị lễ vật để hắn mang đến cho điện hạ.
- Lễ vật sao?
Thái tử lạnh nhạt nói:
- Phùng Nguyên Phá này xưa nay không giao thiệp với bổn cung, tại sao lại nghĩ đến bổn cung?
Chàng nhìn Điền Hầu, nói:
- Mang lễ vật gì đến?
- Lang Ngao!
Điền Hầu nói:
- Hắn mang đến hai con Lang Ngao!
Bản chuyển ngữ hoàn mỹ này thuộc độc quyền của truyen.free.