Quần Tinh Chi Tử Đào Hôn Lục - Chương 36: Chương 36
Gần bởi một nụ hôn mà đã đi đến bước bàn chuyện hôn sự, Bạch Liên Thánh Nữ điện hạ, rốt cuộc người có bao nhiêu thuần khiết, đến mức chẳng hiểu sự đời?
Xin đừng đem những chuyện chỉ xảy ra trong truyện cổ tích áp đặt lên hiện thực được không?
Cho dù lùi một vạn bước, người quả thật là nàng công chúa thuần khiết vô hạ, đơn thuần xinh đẹp trong truyện cổ tích, thì ta cũng không phải chàng hoàng tử cưỡi bạch mã của người a!
Người và ta, kỳ thực là thiên địch a!
"Ta... không thể nhận lời tỏ tình của người..." Dù là dùng dao sắc chặt tơ rối, hay vung kiếm chém tình si, Vân Hi đều không thể không tạm thời cự tuyệt lời tỏ tình của Bạch Liên Thánh Nữ cao cao tại thượng.
Dù trong lòng quả thật có chút tiếc nuối, nhưng Vân Hi xuất thân từ trấn nhỏ hiểu rõ, hiện tại bản thân tuyệt đối không được phép nhận lời tỏ tình của Bạch Liên Thánh Nữ.
Đối với hai người mà nói, bất kể là thân phận hay thực lực đều cách biệt một trời một vực, đoạn tình cảm này căn bản không thể tiếp tục.
Trong khát vọng về tương lai của Vân Hi, có lẽ sẽ kết hôn với Al Phyllis ở tiệm đá quý, thước lôi ưu ở tiệm hoa, tiểu Ái lệ ở tiệm bánh ngọt, thậm chí Hoa Hỏa cũng có một chút ảo tưởng.
Nhưng trong đó tuyệt đối sẽ không có dị tính như Bạch Liên Thánh Nữ.
Ảo tưởng, cũng nên có giới hạn, huống chi đối với song tử vu nữ, căn bản là sự tồn tại đáng sợ như thiên địch.
"Da? Vì sao?" Bạch Liên lộ ra vẻ mặt bị đả kích nặng nề, đôi mắt to ngây thơ, nước mắt chực trào ra.
"Không được chính là không được, chúng ta cách biệt quá xa."
"Hơn nữa, hôm nay mới là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt a."
Nếu không phải thức tỉnh huyết mạch Quần Tinh Chi Tử, có mỹ thiếu nữ xinh đẹp đáng yêu thuần khiết như vậy tỏ tình với mình, Vân Hi sợ rằng đã sớm đồng ý.
"A... Nhưng, nhưng mà... Ngươi chính là vương tử của ta a!" Ánh mắt Bạch Liên tràn ngập quyến luyến, không hề có ý định từ bỏ vì bị Vân Hi cự tuyệt lần đầu.
"Nói cho ta, ta phải làm sao bây giờ, mới có thể cùng vương tử ở cùng một chỗ?"
"Bất kể phải làm gì, ta đều sẽ cố gắng."
"Ngoài ngươi ra, những người khác đều không được."
Áp lực, áp lực to lớn, mồ hôi lớn giọt rơi xuống từ trán Vân Hi.
Một người bạn gái hoàn mỹ đến nhường nào, một lòng một dạ với mình, nhìn qua trừ mình ra đến cả những người đàn ông khác cũng không muốn nói chuyện, giống như đóa hoa mềm mại, xinh đẹp nhất trong nhà kính.
Chết tiệt, nếu nàng không phải Bạch Liên Thánh Nữ, hậu bổ sứ đồ đáng sợ, mà chỉ là cô gái bình phàm ở trấn nhỏ thì tốt biết bao.
Khó khăn lắm mới gặp được cô gái thuần khiết tỏ tình với mình, lại còn là thiên địch của mình, Quần Tinh a, ta bị các ngươi hại chết rồi!
"Vậy... Vậy thì... Bắt đầu từ bạn bè cơ bản nhất."
Kế hoãn binh, hiện tại không có biện pháp khác, Hoa Hỏa cũng tốt, Bạch Liên Thánh Nữ cũng tốt, rất nhanh đều sẽ rời khỏi trấn nhỏ thôi, đến lúc đó tự nhiên sẽ giải quyết được vấn đề.
"Lập tức kết hôn gì đó, rất kỳ quái, người còn quá nhỏ, cần thời gian để hiểu được thế nào là tình yêu thực sự." Lau mồ hôi trên trán, Vân Hi tận lực uyển chuyển bày tỏ ý kiến của mình.
"A... Ra là vậy..." Bạch Liên hiểu ra:
"Tình yêu cần thời gian để nảy sinh, hôn ước cũng cần thời gian chuẩn bị, vương tử quả nhiên có hảo hảo lo lắng cho tương lai của chúng ta."
"Vậy thì, xin hãy cho ta tín vật đính ước đi!"
Người hoàn toàn không hiểu gì cả a, Thánh Nữ điện hạ!
Vân Hi vẻ mặt "Vì sao người lại đơn thuần như vậy a" nhìn Bạch Liên Thánh Nữ đang cười ngốc nghếch ngọt ngào.
Trên thế giới này, cư nhiên thực sự tồn tại nhân vật giống như công chúa trong truyện cổ tích.
Chỉ một nụ hôn, có thể khiến nàng mỉm cười, không để ý đến sự khác biệt to lớn về thân phận, thực lực của hai bên, đưa tay về phía người mình yêu.
Sự thuần khiết ấy, khiến Vân Hi cảm thấy mình quả thực là phàm nhân đã sớm bị thế giới ô nhiễm, làm sao có thể xứng với vị công chúa đến từ truyện cổ tích này.
"Lễ vật... Lễ vật..." Vân Hi nhìn trái ngó phải, đáng tiếc hắn đến suối nước nóng tắm rửa làm sao mang theo lễ vật gì cho con gái.
Cũng may, nơi này là khu vực suối nước nóng, Vân Hi nhớ rõ nơi này có một loại đặc sản, là sản phẩm phụ của núi lửa, thường có người đến đây nhặt về làm trang sức.
Thấy rồi, Vân Hi đi vài bước, đưa tay sờ vào một góc vách đá, đào ra một hòn đá màu đỏ lửa ở giữa.
Hơi dùng sức trên tay, một khối vân mẫu thạch không quy tắc liền bị Vân Hi tìm ra.
Loại khoáng vật này rất thường gặp ở trong núi, đặc biệt là khu vực suối nước nóng chỉ cần tìm một chút trên vách đá là cơ bản có thể phát hiện vài khối.
Trong khu vực suối nước nóng này, vừa lúc có một loại vân mẫu thạch xinh đẹp đặc sản, đây là Vân Hi trước đây cùng Hoa Hỏa cùng nhau đến đây tắm rửa chơi đùa thì ngẫu nhiên phát hiện.
Khác với phần lớn vân mẫu thạch có màu xanh biếc, màu trắng, màu đỏ, vân mẫu thạch trong suối nước nóng này có màu vàng kim hiếm có, giống như mặt trời chiều ngã về tây nhuộm đỏ mây trời, màu sắc xinh đẹp.
"Vậy quyết định là ngươi." Từng chút một làm vỡ những hòn đá bên ngoài khối vân mẫu thạch, Vân Hi cũng được như ý thấy được màu vàng kim mỹ lệ bên trong.
Một kẻ không có gì cả như hắn, cũng chỉ có thể tặng cho Bạch Liên món quà xoàng xĩnh như vậy.
Với thân phận Bạch Liên là chủ nhân tương lai của Kiếm Vực, vu nữ tối cao, đại khái là căn bản không thể coi trọng loại nguyên thạch tùy ý có thể thấy được này.
Hoàng kim tài bảo, trân châu san hô, nàng giống như nàng công chúa xinh đẹp trong truyện cổ tích, trời sinh đã có được hết thảy những thứ tốt đẹp.
Một quả vân mẫu thạch màu vàng kim trong suốt, cũng là bảo vật duy nhất mà hắn xuất thân bình phàm có thể tìm được ở nơi này.
"Cái kia... Chỉ có cái này..." Vân Hi nhìn khối vân mẫu thạch không quy tắc trong tay, trừ màu sắc được xem ra thì là một nguyên thạch vô dụng, có loại tự ti cảm xấu hổ khó nói.
"Thật là bảo thạch đẹp..." Ánh mắt Bạch Liên lấp lánh, giống như lần đầu tiên tìm được kẹo, cảm nhận được vị ngọt ngào của cô bé bình thường.
"Di... Nhưng, nhưng mà... Đây chỉ là vân mẫu thạch rất thường gặp mà thôi a." Vân Hi giật mình nhìn Bạch Liên hân hoan.
Người là Bạch Liên Thánh Nữ, hẳn đã xem qua vô số bảo thạch trân quý hơn gấp trăm ngàn lần, cũng xinh đẹp hơn gấp trăm ngàn lần, cho dù dùng bảo thạch xây thành cung điện, đối với người mà nói cũng là dễ như trở bàn tay thôi.
"Ta biết, đây là vân mẫu thạch, nhưng đây là tín vật đính ước ngươi cho ta, chứng minh cho tình yêu của chúng ta." Bạch Liên hạnh phúc vô cùng nhận lấy khối vân mẫu thạch màu vàng kim còn chưa hoàn thành mài giũa, có vẻ hơi thô ráp từ tay Vân Hi.
"Hôm nay, viên vân mẫu thạch này, trong mắt người khác là hòn đá phi thường bình thường."
"Nhưng từ bây giờ trở đi, nó sẽ trở thành món quà đầu tiên người yêu của ta tặng cho ta."
"Sau này, còn có thể trở thành món quà đầu tiên trượng phu của ta tặng cho ta, dần dần trở thành bảo vật có ý nghĩa cố ý không thể thay thế trong cuộc đời ta."
"Ta không biết người khác sẽ nghĩ như thế nào, nhưng đối với ta mà nói, đây là bảo thạch xinh đẹp nhất, chói mắt nhất thế giới mà vương tử ngươi tặng cho ta."
"Ta ở nơi này chứng kiến, ngươi đem thứ quý giá nhất mà ngươi có cho ta, để chúng ta hoàn thành khế ước vĩnh thế không đổi."
"Có lẽ, ta quả thật còn chưa hiểu rõ tình yêu thực sự là gì, nhưng ta lấy viên bảo thạch này khởi thệ."
"Tình yêu của ta, đối với ngươi, vĩnh viễn không thay đổi."
Bản dịch độc quyền thuộc về thế giới của những con chữ tự do.