(Đã dịch) Quan Tiên - Chương 312:
Sau khi vào khách sạn, Trần Thái Trung càng nghĩ càng thấy ấm ức. Đến 10 giờ đêm, hắn không chịu đựng nổi nữa bèn nói với Tạ Hướng Nam, người bạn cùng phòng:
- Lão Tạ, tôi ra ngoài một chút, anh cứ ngủ trước đi.
Tạ Hướng Nam có vẻ hơi sửng sốt, ngây ngô đáp:
- Thực ra tôi cũng không ngủ được, nếu cần tôi có thể đi cùng anh, chúng ta cùng nhau ra ngoài đi dạo.
- Đi, đi, đi, anh nói cái quái gì vậy?
Trần Thái Trung trừng mắt nhìn Tạ Hướng Nam:
- Anh cố gắng ngủ đi, đừng có nói với Vương Ngọc Đình là tôi ra ngoài đấy.
- Vậy anh cẩn thận chút nhé.
Tạ Hướng Nam đần người ra rồi gật gù nói:
- Tôi nghe nói ở đây cũng không an toàn cho lắm, nhớ, nhớ… mang bao cao su nhé.
Thật nực cười! Trần Thái Trung bị mấy câu cuối cùng của y khiến cho dở khóc dở cười, chỉ tay vào Tạ Hướng Nam mà nói:
- Lão Tạ, tôi phát hiện ra rằng anh rất cợt nhã đấy.
Nhìn hắn đóng cửa và ngang nhiên đi ra khỏi phòng, Tạ Hướng Nam chỉ lắc đầu than thở.
- Ôi, Thái Trung, anh sao thế? Tôi chỉ sợ anh truyền bệnh cho tôi thôi.
Rời khỏi khách sạn, Trần Thái Trung chậm rãi tiến về phía ánh sáng, đi về trung tâm thành phố Birmingham. Khách sạn hắn ở cách khá xa trung tâm thành phố, ấn tượng của hắn về nơi đó là một khu náo nhiệt.
Đi được khoảng 20 phút, cảm giác bị người khác theo dõi lại xuất hiện. Lần này hắn nhìn quanh bốn phía, đằng trước đằng sau đều là một màu đen kịt. Hắn không nghĩ ngợi gì nữa, tiếp tục tiến về nơi đó.
Trần Thái Trung đi vào chỗ tối, chỉ nghe thấy tiếng mô tô lớn. Quay đầu nhìn lại, thì ra là bốn, năm chiếc xe máy đang lao tới. Dưới một ánh sáng mờ nhạt, có thể nhìn ra, cùng với tốc độ nhanh như bay của xe máy, là ánh đao sáng chói.
Có tất cả bốn chiếc xe, mỗi xe đều chở hai người, trên xe đều vẽ những hình thù gây sốc mạnh. “Két!” Bốn chiếc xe dừng phanh trước mặt hắn, đuôi xe quay sát vào nhau, bốn gã cầm đao đã vây quanh hắn.
- Ha ha, thằng nhóc này bị dọa đến ngây ngô rồi.
Những kẻ ngồi trên xe máy kia cười lớn:
- Tên nhóc kia, mang bản lĩnh của người Trung Quốc ra đây ta xem nào.
- Cảnh sát sẽ đến.
Đối mặt với bốn tên hùng hổ cầm đao kia, Trần Thái Trung tỏ vẻ bình tĩnh nói:
- Tôi là cán bộ của chính phủ Trung Quốc, các ông sẽ gặp xui xẻo đó.
- Ha ha, cảnh sát… nửa giờ sau sẽ đến.
Người đàn ông to mập phía trước cười lớn rồi hạ giọng, nhưng ngay sau đó trợn tròn mắt lên và quát:
- Bọn bây còn đứng đó sao, vẫn chưa động thủ à?
Ngay sau tiếng quát đó, bốn người cầm đao xông về phía Trần Thái Trung. Đối với Trần Thái Trung mà nói, những thanh đao kia giống như những con dao găm. Vậy vì sao họ không dùng dao găm để đâm chém?
Hắn đương nhiên là không biết. Bọn chúng chỉ định cho hắn một hai nhát mà thôi, nhưng những điều này không quan trọng. Điều quan trọng là thanh đao kia đã ở sát đỉnh đầu của hắn rồi.
- Cút mẹ mày đi.
Trần Thái Trung không thèm trốn chạy, chống tay vào sườn và chỉ vào đối phương, mặt đất thình lình như lún xuống.
Giống như có hai tiếng vang, nhưng chúng rất gần với nhau, nghe như chỉ có một tiếng vậy. Gã cầm đao đã hung hăng tiến về phía Trần Thái Trung. Một cuộc chiến đẫm máu sắp diễn ra đây, cánh tay của gã run lên.
Gã cầm đao theo bản năng giơ đao lên vung vẩy, đao trong tay múa lia lịa.
- Cái mà người Trung Quốc luyện chính là Thiết Đầu Công sao?
Chính lúc gã tính vung đao, dưới sườn lại truyền đến sự đau nhức. Trần Thái Trung đánh một chưởng gãy hai xương sườn của gã, rồi tiện tay kéo mạnh một cái khiến gã đau đớn bất tỉnh luôn.
Trần Thái Trung căn bản không để ý đến gã. Ngay lúc đó, hắn xuất thêm một chưởng nữa. Chân phải hắn cũng bắt đầu phát lực mạnh, ngay sau đó một tên cầm đao khác văng xa bảy tám mét.
Ngay sau đó, thân hình cao lớn của hắn nhảy lên, vượt qua cả hai gã cầm đao kia. Hai đùi hắn rung lên tung cú đá, trong chớp mắt hai tên này cũng bị đá trúng đầu, hôn mê bất tỉnh tại chỗ.
- Còn nửa giờ cảnh sát mới đến, không tồi, đây là một tin tức tốt…
- Dừng tay, đồ chó má kia mày xem đây là cái gì!
Người đàn ông to lớn hét lên một tiếng, trong tay đã cầm chắc một khẩu súng, to hơn khẩu súng lục một chút, nòng súng khá thô.
- Tôi không biết đây là cái gì.
Trần Thái Trung lắc đầu cười cười. Thật ra thì hắn cũng không biết đây là loại súng gì, đối với những loại vũ khí nóng, hắn hiểu biết về nó rất ít.
- Mày chết đi, đồ khốn kiếp!
Gã đàn ông lực lưỡng kia giơ tay lên, kéo nòng súng, ánh lửa nhất thời chợt lóe lên…
Trần Thái Trung thân người lay động quỷ dị, liền tránh được lần này.
- Ồ, ông hình như là rất tức giận? Tôi nghĩ rằng… người nên tức giận phải là tôi chứ.
Lúc này, bộ phim điện ảnh *Ma Trận* (The Matrix) vẫn chưa ra mắt, nếu không, gã đàn ông to béo kia sẽ nghĩ chính mình có cơ hội gặp được Keanu Reeves. Tuy nhiên, dù thế thì y cũng không giấu nổi nỗi sợ hãi:
- Đánh tên thằng này tan nát ra cho tao!
Khẩu súng mà y cầm trong tay chính là khẩu M870, không thể bắn liên tiếp được. Có lẽ y chỉ có thể dựa vào hai tay để bắn mà thôi.
Trần Thái Trung có cho y một cơ hội nữa không? Hắn nhảy chồm người lên gã đàn ông to béo kia, tay trái ghì chặt sau cổ y, phát ra một lực mạnh. Tay phải ghì chặt vào lưng y, người đàn ông to béo kia nhất thời bay trên không trung, ngã về phía hai chiếc xe máy.
Ngay sau đó, Trần Thái Trung giơ tay lên, dồn hết lực vào bắp tay cứng rắn của mình, rồi đạp mạnh vào chiếc xe máy cuối cùng kia.
Những kẻ này bị sự dũng mãnh phi thường của Trần Thái Trung làm cho sợ đến nỗi đần người ra. Thấy hắn tiến về phía chiếc xe, bọn chúng liền không nghĩ ngợi gì mà vung tay đấm một cú mạnh. Sau đó, chúng mới nhận ra rằng mình đã hành động như những kẻ nghiện game, cứ ngỡ tay không cũng có thể đập nát xe máy như trong trò chơi.
Quả thực, một trong số chúng đã ra tay rất mạnh mẽ. Điều may mắn là gã không đánh trúng bình xăng, nhưng dù có đập vỡ được chiếc xe đi nữa thì e rằng chân gã cũng sẽ nát nhừ ra.
Chỉ sau hai phút ngắn ngủi, Trần Thái Trung đã đánh cho tám gã kia ngã siêu vẹo rồi. Chỉ có điều là, có người dùng súng, ở đây không phải là một nơi an toàn. Ngay sau đó hắn trực tiếp đóng kín giác quan của tám người, vung tay lên, bên cạnh liền xuất hiện một chiếc xe Honda.
Tất nhiên, đây chắc chắn là chiếc Honda của Cao công tử Cao Vân Phong hay dùng. Trần Thái Trung không thích làm một tên trộm, bản tính có thù tất báo của hắn quả thật khó sửa, thật sự hơi mất hình tượng.
Tiếp theo đó, Trần Thái Trung đem xếp tám người kia chồng lên chiếc xe. Về việc ai còn sống hay đã chết, hắn cũng không suy xét nhiều. Hắn nhấn ga khởi động xe, như một vị đại tiên lộ liễu giết người trên đường, trực tiếp tăng tốc chuyển động, nhanh như chớp đã không thấy tăm hơi đâu.
Chốn bóng tối kia, chỉ còn lại hình ảnh của bốn chiếc xe. Những âm thanh dưới đất có thể nói lên điều gì chứ?
Nếu bắt được kẻ cầm đầu hung ác kia, Trần Thái Trung tạm thời sẽ không muốn đến cái nơi giải trí mà không biết là chỗ nào đó. Ở một nơi yên tĩnh nơi ngoại ô, thẩm vấn mấy người này mới là đứng đắn.
Trần Thái Trung cho rằng, bản lĩnh của mình được xem là lợi hại rồi, chỉ là trong cuộc sống hàng ngày không cho hắn cơ hội thể hiện ra. Bình thường thì cũng chẳng dùng đến làm gì, hôm nay hắn nghĩ là cố gắng phát huy một chút để tìm ra chân tướng của sự việc.
Ở Anh lại có kẻ thù, đây là một điều cổ quái. Dù là ở đời trước, hắn cũng chưa gặp cái việc thái quá như thế này.
Điều đáng tiếc là hắn vẫn còn một số tài năng chưa được thể hiện ra hết, chiêu “Giết gà dọa khỉ” vẫn chưa có cơ hội được sử dụng đến, vì gã đàn ông to béo kia đã nói hết ra ngọn nguồn của sự việc.
Trên thế giới này, những người coi thường cái chết thật ra không nhiều. Hơn nữa, những gã to béo kia cũng biết Trần Thái Trung là cán bộ nhà nước, nếu không hợp tác để trả lời, chắc chắn không còn cơ hội sống sót.
Nếu không có sự hợp tác coi như là xong đời. Chỉ nhìn vào hoàn cảnh mọi người, y liền biết rằng đối phương đã có ý giết người.
Dù sao, lão Đại của gã to béo kia, người chủ mưu vụ tập kích — Nick, cũng là một nghị viên. Nói ra bối cảnh như thế, gã đàn ông to béo tin tưởng vị cán bộ chính phủ Trung Quốc trước mắt này sẽ xem xét đến tình hình nặng nhẹ.
Tuy nhiên, đối với việc Nick tại sao phải làm khó một người Trung Quốc, điều này y cũng không rõ nữa.
Nick là nghị viên của Birmingham? Điều này khiến Trần Thái Trung có chút ngạc nhiên. Chợt nghĩ về thành phố Phượng Hoàng hiện nay, một tên lưu manh cũng có thể làm chức nghị viên. Hắn ít nhiều cũng thấy hơi lạ nhưng không thể trách.
Có thể do nguồn tin này, hắn lại nghĩ đến những sự việc khác, nên muốn tìm hiểu thêm về nguồn gốc lai lịch của tên Nick một chút.
Chỉ có điều, tiếng Anh của hắn không được tốt cho lắm, mà vừa rồi trong lúc kích động có mấy chiêu nữa vẫn chưa được xuất ra. Vì thế, tiếp sau đó, gã đàn ông lực lưỡng lại chịu một số tra tấn hành hạ khá trầm trọng.
Điều này làm cho y hơi chút khó nghĩ: “Hôm nay mạo phạm anh, sao anh lại không tra tấn tôi, ngược lại nói ra sự việc xuất thân từ Nick, anh lại ra tay nặng thế?”
Nguồn gốc là thế này: lúc mà đang nói đến chữ “queer” (đồng tính), thì h��n hiểu thành "heroin". Bởi vì “heroin” vốn là phiên âm mà ra, thế là đối với “queer” liền có ác cảm.
Đương nhiên sau khi nghe giải thích là chuyện làm tình thưởng thức lẫn nhau giữa nam và nam, hắn mới hoàn toàn có phản ứng lại. Hắn đá mạnh vào tên to con hai cú. “Thật là chuối! G thì là G đi, còn nói cái gì ‘queer’? Có bản lĩnh thì đi so sánh với Shakespeare xem sao.”
Tuy nhiên, cuộc thẩm vấn này có vẻ làm cho hắn mãn nguyện. Nick chẳng những là kẻ đồng tính, một kẻ nghiện, còn là một người chủ nghĩa chủng tộc. Loại nghị viên cạn bã này rất phù hợp với sự mong chờ của hắn.
- Được rồi, vấn đề cuối cùng, rốt cuộc Nick đang ở chỗ nào?
Bản chuyển ngữ này chỉ được đăng tải độc quyền tại Truyen.Free.