Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Tiên - Chương 237:

Thụy Viễn mãi gần 10 giờ mới tới văn phòng chiêu thương, nhưng đáng tiếc là Trần Thái Trung đã ra ngoài.

Nghe tin trưởng phòng Trần không có mặt ở văn phòng, y thoáng nổi nóng. Nhưng ngay lập tức, ánh mắt y sáng lên khi bắt gặp Đinh Tiểu Ninh.

Đương nhiên, hậu quả của việc y nhanh chóng tiến tới bắt chuyện, thì ai cũng hiểu. Người con gái tưởng chừng xinh xắn kia, không ngờ lại là cô ruột của mình. Sau khi biết được sự thật, Thụy Viễn chỉ hận không có cái lỗ nào để chui xuống.

Sau đó, Đinh Tiểu Ninh và Thụy Viễn tìm một góc vắng vẻ ngồi tán gẫu suốt cả ngày. Đợi khi hai người họ trò chuyện xong, Tạ Hướng Nam đã thu xếp ổn thỏa, đưa khách đi tham quan mọi nơi.

- Sáng hôm nay không đi đâu hết.

Thụy Viễn khẽ mỉm cười từ chối lời mời của Tạ Hướng Nam, ánh mắt thoáng chút thẹn thùng.

- Ừ, tôi có việc cần quay về khách sạn.

Dõi theo bóng dáng Thụy Viễn khuất dần, Tạ Hướng Nam có chút mơ hồ không rõ, vì sao người này lại cố tình tránh mặt mình như vậy? Chỉ trách cái tên Thái Trung kia, đã trốn đi đâu rồi... rốt cuộc chủ nhiệm Tần tìm hắn có việc gì?

Tần Liên Thành tìm Trần Thái Trung là để bàn về vấn đề “đoàn điều tra thu hút vốn đầu tư” do thành phố tổ chức. Vốn dĩ y đã nhận lời Trần Thái Trung, liệt kê một bản danh sách, không ngờ giờ lại gặp trục trặc.

Theo lý mà nói thì những chuyện đại loại thế này nên để một mình Trần Thái Trung đứng ra thương thảo. Chỉ có điều, lúc y lên lầu, không ngờ lại bắt gặp Đinh Tiểu Ninh, trong lúc mơ hồ đã bước vào phòng 317.

Bước vào thì đã bước vào, nhưng y không ngờ khi nghe tin, để lôi kéo Thụy Viễn, Trần Thái Trung đã không quản ngại vất vả lùng sục khắp thành phố Phượng Hoàng để tìm cô ruột của cậu ta. Điều này quả thật khiến y vô cùng cảm động. Chủ nhiệm Tần nhận thấy, lúc ấy không thích hợp để nói mấy chuyện danh sách làm gì.

Nói trắng ra là, y vẫn sợ Trần Thái Trung không có tên trong danh sách. Nếu không thể ra nước ngoài khảo sát, cậu ta có thể sẽ buông xuôi mặc kệ, hoặc tệ hơn là làm việc theo cảm xúc, nếu chẳng may khoản đầu tư của nhà họ Gia này tuột mất thì làm sao bây giờ?

Đến khi y trở lại văn phòng, gọi điện cho Phó Chủ tịch thành phố Dương Nhuệ Phong, tính tiếp tục bàn về số người trong danh sách, thì Phó Chủ tịch thành phố Dương đã nói như đinh đóng cột với y rằng:

- Gần đây thành phố đã nhiều lần hạ quyết định cắt giảm chi phí, cần tăng thu giảm chi. Tiểu Tần à, đoàn khảo sát gồm 18 người, như vậy vẫn còn ít hay sao?

Không thể thốt nên lời, y chỉ đành gọi Trần Thái Trung đến, thành thật giải thích mọi việc rõ ràng:

- Tiểu Trần này... Danh sách đoàn khảo sát lần này... được lập rất vội.

Tần Liên Thành cho rằng, Trần Thái Trung là người đầy nhiệt huyết, chỉ cần bản thân thẳng thắn giải thích rõ ràng nguyên do thì vấn đề này... chắc sẽ không có gì nghi��m trọng nữa.

Quả thật, có tham gia đoàn khảo sát hay không, Trần Thái Trung cũng không mấy bận tâm. Chờ hắn tu luyện thêm hai cảnh giới, “Vạn lý nhàn đình” sẽ thực sự thành nhìn ngàn dặm như sân vắng, đến lúc đó muốn đi đến nước nào, còn không phải là chuyện trong chốc lát sao?

Kiếp trước hắn ta đi qua nhiều nước rồi.

Nhưng, có một chuyện, hắn ta phải nói rõ ràng.

- Để tiết kiệm thì nên làm thế. Tuy nhiên, văn phòng chiêu thương của chúng ta, sẽ cử mấy người đi?

Đúng vậy. Hắn ta vốn rất coi trọng thể diện. Nếu mình không thể đi, ngược lại để tài xế gì đó đi... thì mặt mũi này... đã không còn chỗ nào để che giấu nữa rồi.

Tần Liên Thành nghe vậy, có chút do dự. Một hồi lâu sau, y mới thở dài rồi nói:

- Ở chỗ chúng ta có ba người, có một là phó chủ nhiệm Vương Đông Thăng, hai người còn lại là Trương Linh Linh và Lý Kế Phong.

Vương Đông Thăng là phó chủ nhiệm văn phòng chiêu thương, tuy nhiên, anh ta cũng đồng thời là cục trưởng cục quản lý doanh nghiệp. Bình thường, anh ta rất ít đến văn phòng chiêu thương; Trần Thái Trung dù thường xuyên tới đây mà cũng chỉ gặp được anh ta có vỏn vẹn 2 lần.

Hắn ta chẳng có ý kiến gì về Vương Đông Thăng, tuy nhiên về Trương Linh Linh và Lý Kế Phong, thì có quá nhiều điều để nói. Chỉ có điều, thật lòng mà nói, về tư cách, hắn ta xếp sau hai người họ cũng là chuyện rất bình thường.

- Không phải đoàn khảo sát hơn 10 người sao?

Trần Thái Trung lấy làm lạ, đưa tay lên nhẩm tính. Cộng thêm Đoàn Vệ Hoa, Dương Nhuệ Phong, Chương Nghiêu Đông, Cảnh Tĩnh Lịch nữa, thì danh sách đã dài thêm ra. Chẳng lẽ toàn bộ bộ máy lãnh đạo đảng chính đều đi hết?

- Còn có người liên hệ, chuyên gia kinh tế học cố vấn, chuyên gia kỹ thuật, chuyên gia đàm phán...

Tần Liên Thành cười khổ.

- Ba suất trong danh sách của văn phòng chiêu thương chúng ta, đều là tôi lăn lộn tranh giành mới có được.

Ồ, hóa ra là như vậy, Trần Thái Trung gật gật đầu.

- Nhưng Lý Kế Phong, hắn được xem là chuyên gia gì?

Trương Linh Linh trước nay vẫn nắm vững nghiệp vụ, nếu để cô đi, hắn không có ý kiến gì. Tuy nhiên, Lý Kế Phong chẳng qua chỉ giữ chức phó chủ nhiệm, vì lẽ gì mà cũng được đi theo?

Hay là cậu đi đánh cho Lý Kế Phong một trận thì cậu sẽ được đi đấy! Tần Liên Thành lầm bầm trong lòng, rồi cũng cười tủm tỉm nói:

- Ha hả, nhiều người đi như vậy, cũng cần phải có một tổng quản chứ?

- Hơn nữa, tư liệu tuyên truyền của thành phố Phượng Hoàng chúng ta, trước nay đều do Lý Kế Phong đảm trách. Có anh ta đi cùng, càng có lợi cho việc tuyên truyền của thành phố Phượng Hoàng mà thôi...

Chủ nhiệm Tần đã nói vậy, Trần Thái Trung cũng không tỏ ra tức giận gì. Tuy nhiên, chuyện này vẫn khiến hắn không vui, chỉ bĩu môi chứ không lên tiếng.

Chính vì Tần Liên Thành nghĩ như vậy, Trần Thái Trung đương nhiên không vui. Tất nhiên hắn cũng chẳng còn hứng thú tiếp đón Thụy Viễn nữa, dù sao Trần Thái Trung cũng đã giao việc này cho Tạ Hướng Nam và Đinh Tiểu Ninh. Vì thế, vừa ra khỏi văn phòng chủ nhiệm, hắn liền đi thẳng xuống cầu thang rồi rời đi.

Khi đi trên đường, hắn càng nghĩ càng giận, đành phải gọi điện thoại cho Dương Thiến Thiến, trút hết nỗi uất ức chất chứa trong lòng...

- Hừ, Lý Kế Phong mà cũng được đi? Đến lúc đó tôi sẽ tìm cớ đánh cho hắn một trận, cho hắn bầm dập khắp người, xem hắn còn đi được không?

Dương Thiến Thiến nghe xong lời Trần Thái Trung vừa nói, chẳng những không hùa theo ý anh ta, mà còn cất tiếng cười mỉa mai:

- Ha ha, không đi thì thôi vậy, tính khí của anh như vậy, có đến đó càng thêm tức tối.

- Không phải chứ?

Trần Thái Trung nghe vậy vô cùng kinh ngạc.

- Tuy là tôi có chút kỳ thị với mấy người da trắng đó, nhưng công việc là công việc. Để lôi kéo được vốn đầu tư, cho dù phải đi cầu xin họ, thì cũng chẳng có gì là không được.

Đúng vậy, từ lúc hắn ta nghe nói mình được tham gia đoàn khảo sát, hắn đã chuẩn bị tốt tâm lý, ở một mức độ chấp nhận được, sẽ không chấp nhặt với bọn tinh tinh toàn thân lông lá kia.

- Không phải anh đã nói vậy sao?

Dương Thiến Thiến lên tiếng phản bác hắn, dường như cô đã nắm rõ tình huống này:

- Nói cho anh biết nhé, tôi muốn nói không phải là nuốt cục tức với bọn nước ngoài, mà là với người trong đoàn, anh có biết không…

Cô đang định giải thích rõ ràng thì bất ngờ cất tiếng nói:

- ... Ồ, cục trưởng Lưu! Thật may quá, tôi biết rồi, tôi sẽ dò hỏi họ rõ ràng.

Hiển nhiên, có người đã đến văn phòng làm việc của cô, mà ý tứ trong câu cuối cùng của cô chính là muốn Trần Thái Trung tìm hiểu chuyện này.

Chuyện này không cần dò hỏi sao? Trần Thái Trung lại bắt đầu tự cho là thông minh, chỉ e đến lúc đó lại ngồi ngây ra cùng với ban lãnh đạo, nhẫn nhịn một chút cũng là chuyện bình thường thôi.

Tuy nhiên, tới cấp bậc lãnh đạo cỡ cấp sở hoặc phó giám đốc sở, thì hành sự cũng không thể quá thái quá. Mỗi bước đi của họ đều được mọi người chú ý và xem xét.

Tóm lại, có những lời này của Dương Thiến Thiến, trong lòng Trần Thái Trung cũng cảm thấy chút yên tâm. Cho dù có bị khinh bỉ, được đi hay không cũng không thành vấn đề. Hơn nữa, giờ vẫn còn sớm, sau này có xảy ra chuyện gì hay không, vẫn chưa biết được.

Cúi nhìn giờ trên di động, lúc này đã là mười giờ rưỡi. Dẹp bỏ ý nghĩ trong đầu, Trần Thái Trung vội vã bước ra tiệm bán hoa, mua một bó hoa mang đến cho Mông Hiểu Diễm.

Mông Hiểu Diễm hôm nay có thể xem là xúi quẩy ngập đầu. Sáng sớm vừa bước qua cửa chính đã bị ông Vương ở phòng trực ban giữ lại, tra hỏi:

- Cô đến đây tìm ai?

- Tôi là cô giáo.

Khuôn mặt vẫn tỏ vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng đang đánh trống.

- Giáo viên tiếng Anh - Mông Hiểu Diễm. Chú Vương đã quên tôi rồi sao?

Ông Vương im lặng một lúc mới khẽ gật đầu, cười tủm tỉm nói:

- A, thì ra là cô giáo tiếng Anh. Xem ra mắt tôi hôm nay có vấn đề rồi. Cô thật là... đã đến Tố Ba giải phẫu thẩm mỹ sao?

Miệng lưỡi ông Vương thường ngày đã rất dẻo. Tuy nhiên, bởi vì tướng mạo lẫn dung mạo của Mông Hiểu Diễm ở trong trường này tuyệt đối không thể nhầm lẫn được với ai, nên một dạng người gió chiều nào xuôi chiều ấy như lão Vương bình thường cũng không thể không để ý đến cô.

Mông Hiểu Diễm chẳng thèm để ý đến nụ cười lấy lòng của gã. Cô quay mặt đi thẳng vào trong trường. Giáo viên và học sinh đang đứng trong sân trường đều quay đầu lại nhìn, ánh mắt họ ánh lên tia hâm mộ và thèm thuồng, khiến cô muốn khóc thét lên. Chỉ một khoảnh khắc mà dường như cô đã trải qua mấy thập kỷ!

Đẩy cánh cửa của tổ giáo viên tiếng Anh cấp sơ trung, cô đưa mắt nhìn hai vị giáo viên và khẽ gật đầu, nở một nụ cười mỉm, sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống vị trí của mình.

Hai vị giáo viên ngồi trong phòng đều há hốc miệng. Một vị giáo viên nữ trẻ tuổi lắp bắp nói:

- Mông... cô có phải là em của cô Mông?

- Hả, tôi chính là Mông Hiểu Diễm đây.

Mông Hiểu Diễm rốt cuộc không kìm được sự vui sướng đang nổi sóng trong lòng, miệng nở nụ cười đáp.

- Cô Lý, sao tự nhiên lại nhận không ra tôi?

- Nhận ra được mới là lạ đó.

Một vị giáo viên nam nói khẽ:

- Trông cô… cứ như là Alice lạc vào xứ thần tiên vậy?

- Cũng phải, tôi cũng có quen một vị thần tiên.

Mông Hiểu Diễm vẫn bình thản cười đùa theo. Những lời này kỳ thật cũng chẳng có gì sai.

- Vị thần tiên đó hỏi ý nguyện của tôi là gì? Tôi đã nói với ông ta, hãy cho tôi quay lại dáng vẻ của năm 17 tuổi. Sau đó tôi ngủ một giấc, khi tỉnh lại đã trông như thế này.

Cô Lý, người vốn khá thân với cô, sớm đã nhịn không được, vội chạy đến xem xét tỉ mỉ khuôn mặt của Hiểu Diễm. Một lúc sau mới thầm than một tiếng:

- Không một tì vết. Hiểu Diễm, bây giờ trông cô giống y như trong bức hình trước đây.

Chính là tấm hình trên thẻ nhân viên và trong sơ yếu lý lịch của Mông Hiểu Diễm, vẫn còn dùng hình cũ. Tuy nhiên, ai cũng cho rằng đó là một cô gái xấu xí đã dùng kỹ thuật số để chỉnh sửa, nếu không, làm sao người ta lại không nhận ra cô.

Có điều, cô Lý vẫn cho rằng, cô đã đi phẫu thuật. Chỉ có điều, ca phẫu thuật này đã thành công mỹ mãn, khiến người khác cũng phải thèm thuồng.

Dòng chữ này, phảng phất linh vận, độc quyền lưu truyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free