Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Tiên - Chương 138:

Một bộ bài mới lại được mang lên, tiếp tục chia bài. Trong ván xì tố này, mỗi bộ chỉ chơi một lần rồi lập tức được thay mới. Lộ Hàn Thành vừa mỉm cười xào bài, vừa đưa mắt liếc nhìn xung quanh, trong lòng dâng tràn sự đắc ý.

Mười Bảy vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, thu dọn bộ bài cũ. Dựa vào những gì ghi nhớ trong đầu, y bắt đầu tìm kiếm ba lá bài mà Trần Thái Trung đã "không theo" trong ván vừa rồi. Khi y nhìn thấy lá bài tẩy của Trần Thái Trung, y hít một hơi thật sâu, khẽ rít lên một tiếng.

Một phút sau, ánh mắt y nhìn Trần Thái Trung đã hiện lên vẻ cuồng nhiệt. Trong lòng y giờ đây đã hoàn toàn hiểu rõ vì sao ván bài vừa rồi lại diễn ra trong tình huống ấy.

Trần ca... quả thực quá cao minh! Đó chính là suy nghĩ hiện tại của Mười Bảy.

Y là một người vô cùng thông minh. Vừa rồi nếu là người khác không theo, y có thể nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp, nhưng việc này xảy ra ở Trần ca thì tuyệt đối không thể nào là trùng hợp được.

Tiểu Lộ à... Thật tội nghiệp cho cậu rồi. Đừng thấy lúc này cậu vui vẻ như vậy, đó chỉ là Trần ca cố ý nhường cậu đó thôi.

Nghĩ tới vẻ mặt vô cùng tự tin ngay từ đầu của Trần Thái Trung, Mười Bảy thậm chí đã kết luận rằng, kỹ thuật đánh bạc của Trần Thái Trung e rằng còn cao siêu hơn cả Hoàng Lão Lục. Hai trăm ngàn mới thua này, chẳng qua chỉ là một chiêu "thả con săn sắt" mà thôi.

Trần Thái Trung không thể ngờ rằng lúc này Mười Bảy đang nghĩ hắn thâm hiểm đến vậy. Trong lòng hắn thì lại đang vui mừng khôn xiết. Ván vừa rồi không theo một cái, giờ tay hắn đã đỏ hẳn lên. Có thể thấy, chuyện bài bạc nhiều khi thật khó mà nói rõ được ngọn nguồn.

Mấy ván tiếp theo, hắn có thắng có thua. Bởi vì hắn ra tay rất mạnh, tuy lúc thắng lúc thua nhưng cuối cùng lại kéo theo những người chơi khác, mà vẫn từ từ thu lại được một trăm ngàn.

Lộ Hàn Thành thì trái lại, sau khi thắng được một trăm ngàn, bài đến tay y lại chẳng ra hồn. Nhưng y vẫn hoàn toàn chưa quên đang so khí thế với Trần Thái Trung, cho nên tiền của y cứ ném ra như nước.

Mỗi lần thua không nhiều, nhưng tổng cộng lại như nước chảy thành dòng, cuối cùng y cũng có số phận y hệt như nửa giờ trước của Trần Thái Trung.

Cứ như vậy thì Trần Thái Trung vẫn chưa thấy thỏa mãn. Hắn nhìn thấy vẻ mặt của tên nhóc này, trong lòng không hề có chút thương xót, thậm chí còn cảm thấy càng nhìn càng muốn. Cứ thua từ từ như vậy thì muốn thắng hết gia sản của Hải Thượng Minh Nguyệt thì đến bao giờ mới xong?

Chính vì nghĩ như vậy, nên ván tiếp theo Trần Thái Trung cũng không buồn nhìn bài. Lần này bài cũng không phải nhỏ, có Át, J, Bảy. Đúng là có cây Át đáng giá, mặc dù hắn nhìn thấy có nhà khác có Át, K, Chín, lớn hơn bài của mình nhưng lớn cũng chưa đáng là bao. Vừa tới lượt hắn tố, không chút nghĩ ngợi liền ném năm ngàn ra: – Tiếp tục tố...

Lộ Hàn Thành cũng hăng máu, không khỏi bắt chước động tác của Trần Thái Trung, chẳng thèm xem bài, sắc mặt không đổi mà đẩy tiền vào ván: – Theo mười ngàn...

Mấy nhà khác đã hơi khó chịu. Bởi vì mặc dù bài của người đó không nhỏ, nhưng Trần Thái Trung chỉ cần có một đôi là đã ăn đứt được rồi. Chẳng qua người đó cũng là tay chơi lão luyện, gặp trường hợp này thì chơi thêm một vòng nữa là điều hợp lý, không dại gì mà bỏ cuộc. Vì thế, người đó dù không vui vẻ cũng ném thêm mười ngàn vào ván.

Lộ Hàn Thành nhận lá bài tiếp theo đã hơi tròn mắt. Nhưng bởi vì vẫn còn người đang theo mà y lại muốn mượn cơ hội này đánh gục Trần Thái Trung, nên kh��ng suy nghĩ thêm mà ném thêm mười ngàn vào: – Mười ngàn...

Trần Thái Trung thì coi chuyện này là gì chứ? Hắn lại muốn đánh gục người kia, không chút do dự tiếp tục tố.

Người chơi còn lại tròn xoe mắt. Mặc dù cả Lộ Hàn Thành và Trần Thái Trung đều đang úp bài, nhưng nếu một trong hai người có đôi thì mình sẽ thua. Tình hình này quả thực không chút bình thường, có lẽ cả hai đều đã có đôi.

Hoặc là mình có thể chỉ hơn được một người, chứ không thể hơn được cả hai người! Người đó đang suy xét, cuối cùng sáng suốt quyết định: – Tôi không theo...

Người đó nghĩ rằng nếu muốn tiếp tục so bài với hai người kia thì ít nhất cũng phải ném thêm bốn mươi ngàn nữa. Nếu cả ba người không ai chịu lùi bước mà tử chiến, theo như luật chơi của thành phố Phượng Hoàng còn có thể ghép bài, điều này quá không ổn thỏa.

Hiện giờ Lộ Hàn Thành đang như ngồi trên đống lửa. Bài trong tay y thật ra không lớn. Nhưng nếu giờ mà không theo thì thật vô lý. Đơn giản y tiếp tục đẩy tiền ra: – Theo tiếp mười ngàn...

Đây là y thử dò xét Trần Thái Trung. Nếu hắn có bài lớn thì hiển nhiên sẽ theo tiếp. Nếu bài không lớn thì phân nửa là muốn xem bài. Dù sao thì hai người đã đánh một lúc rồi, Trần Thái Trung hẳn cũng không dám coi thường mình. Bởi vậy, cho dù y thua thì cũng khiến đối phương phải chủ động mở bài, dù có thua ván bài cũng không thua về khí thế.

Trần Thái Trung làm sao có thể để gã được như ý chứ? Trong mắt hắn thấy rõ ràng bài cả hai bên đều không khác biệt, đều là Át, J, Bảy. Chẳng có gì phải sợ, thế là hắn lại theo tiếp mười ngàn.

Lộ Hàn Thành đã muốn bỏ cuộc, nhưng nghĩ lại, hay là thằng nhóc này định lừa mình chăng? Xì tố chính là trò chơi luôn có những tình huống như thế này còn gì? Không nói thêm lời nào, cuối cùng Lộ Hàn Thành lại thêm tiếp mười ngàn vào: “Anh muốn chơi thế thì cứ chơi đi, tôi dù có thua cũng không oán thán.”

Hai bên đang đấu khí thế, chỉ một ván bài nho nhỏ mà đã có bốn năm trăm ngàn đã bay đi. Đương nhiên cuối cùng Lộ Hàn Thành phải chịu thua – có lòng tin và không có lòng tin, đó là hai thái cực hoàn toàn khác biệt.

Chẳng qua ��ã chơi tới mức này, gã khẳng định sẽ không cho Trần Thái Trung một cơ hội rút lui. Thua tới đây cũng đã gần cả triệu rồi: – Mở bài cho tôi xem đi!

Trần Thái Trung chậm rãi hé lá bài tẩy của mình ra: – Tôi có... một con Át...

Những người xung quanh lập tức đứng hình. Một cây Át của người này thật sự là mạnh quá mức rồi sao? Chúng tôi đã biết hai người này đối chọi gay gắt, nhưng cũng không thể khốc liệt đến mức này chứ?

Sau một phút, ánh mắt mọi người lại nhìn thẳng vào Lộ Hàn Thành, tựa như muốn nói: Tiểu Lộ à, cậu ngay cả một cây Át mà cũng chịu thua sao?

Chỉ có Mười Bảy lắc đầu mà thở dài. Lưu Vọng Nam tới gần nhẹ giọng hỏi: – Làm sao vậy Mười Bảy?

Mười Bảy cười khổ một tiếng. Y đã đoán được kết quả. Trần ca chơi bài gan lì đến thế, tuyệt đối sẽ có chuyện hay để xem. Y nhỏ giọng trả lời: – Làm sao à? Cô cứ chờ xem, những ván bài sau e rằng còn khiến Tiểu Lộ tức đến chết...

– Cây sau thì sao...

Dưới ánh mắt của mọi người, Lộ Hàn Thành mặt không đổi sắc, chậm rãi lắc đầu. Trong lòng gã tuyệt vọng, nhưng nhất thời lại nảy sinh chút hy vọng. Cây bài sau của y là cây J, không coi là nhỏ. Cũng may là vừa nãy không bỏ cuộc, nếu không thằng nhóc này nhất định sẽ cười đến đắc ý rồi!

– Chưa đủ sao?

Trần Thái Trung chậm rãi mở cây bài thứ hai. – J...

Mặt Lộ Hàn Thành biến sắc, lại lắc đầu: – Chưa đủ!

Dưới J là cây Bảy, cũng không phải nhỏ đúng không?

Điếu thuốc trong miệng Mười Bảy rơi xuống mặt đất. Thật là kích thích, đúng là quá kích thích!

– Bảy. Trần Thái Trung khẽ run vai, mở lá bài thứ ba. – Chỉ có vậy thôi, bài cậu mà lớn hơn thì cầm tiền đi.

Sắc mặt Lộ Hàn Thành trong nháy mắt trở nên tái mét. Gã không sợ thua nhưng thua thế này thì... quả thực quá khó coi rồi chăng? Miệng gã muốn nói nhưng cuối cùng lại đành oán hận mà úp mấy lá bài của mình, không dám lật lên. Không còn cách nào khác. Gã không dám mở bài ra, thua trong khi điểm bằng nhau thế này thì quả thực quá dọa người!

Chỉ một ván này Tiểu Lộ đã mất hai trăm ngàn.

– Đây mới gọi là “làm ra tiền không cần bài lớn”.

Trần Đảo lại không hề oán hận chút nào cả. Vừa rồi bài anh ta là lớn nhất nhưng khí thế không thể so với hai người kia, không dám điên cuồng mà chơi như vậy, bị loại cũng là điều bình thường.

Ván bài này, Trần Thái Trung điên cuồng đấu với Lộ Hàn Thành cũng khiến cho ba người chơi còn lại sợ hãi. Bọn họ đều là người có tiền nhưng chơi thì chơi, chơi tới mức muốn tán gia bại sản thì không ổn chút nào.

Có ví dụ của vị có bài Át, K, Chín mà vẫn bị loại làm gương, thế nên ba người kia chơi tiếp càng cẩn thận hơn, nếu trong tay không có đôi là không buồn theo bài. Tiền đặt lúc đầu chỉ có năm trăm, cho dù có thêm nữa thì cũng chỉ tới mười ngàn, cần gì phải chơi với kẻ điên làm gì?

Mấy ván tiếp theo, vận may của Lộ Hàn Thành dường như đã biến mất hoàn toàn. Mười ván tiếp theo gã toàn bài nhỏ lộn xộn, mặc dù mỗi lần chỉ theo mười lăm nghìn nhưng cứ mười lăm nghìn như vậy, cuối cùng gã lại mất hai trăm nghìn.

– Tiểu Lộ, bốn trăm ngàn rồi đó. Thấy gã đã thua nhiều như vậy, Mười Bảy tốt bụng nhắc nhở một câu. Tiểu L�� mang ít tiền vốn, cứ chơi đùa như vậy thì nợ bốn trăm ngàn là điều bình thường.

Nhưng Trần Thái Trung chẳng những đã lấy lại tiền thua mà còn thắng tới hơn hai trăm ngàn. Lúc này hắn cảm thấy sảng khoái hơn nhiều.

Khi nghe tới con số này, đôi mắt Lộ Hàn Thành chớp chớp liên tục, ngẩng đầu nhìn Mười Bảy: – Anh Mười Bảy, cho em vay thêm ba trăm đi. Anh biết chút tiền ấy đối với em không đáng là bao...

Mười Bảy cười cười. Lúc này đã không phải là chuyện Tiểu Lộ thua không gỡ lại được, mà là Trần ca có muốn tha cho thằng nhóc này hay không mà thôi. Hơn nữa dù Tiểu Lộ có theo y, nhưng với quan hệ của hai người, bốn trăm ngàn đã là giới hạn rồi. Y cũng không phải là người có lòng nhân ái đâu:

– À, Tiểu Lộ à, cậu muốn vay tiền thì cứ làm theo quy củ. Vay chín trả mười hai, tôi không thu tiền lãi của cậu.

Vay chín trả mười hai chính là hình thức cho vay nặng lãi của sòng bạc. Người đánh bạc muốn vay một trăm ngàn để chơi thì chỉ có thể mượn chín mươi ngàn mà thôi, tới khi gỡ lại được vốn thì phải trả lại cho sòng bạc đủ một trăm hai mươi ngàn. Nếu không (trả đúng hạn), mỗi ngày sẽ phát sinh thêm lãi, cứ hai ngày lại tăng thêm hai phần trăm lợi tức.

Thành phố Phượng Hoàng trước kia lưu hành quy định vay chín trả mười ba, nhưng lãi như thế thì cũng quá tàn nhẫn, thế nên hiện giờ luật là vay chín trả mười hai. Mười Bảy nói như vậy cũng coi như là hợp tình hợp lý.

Mọi chi tiết câu chuyện này, đều được tinh tuyển riêng cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free