Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 191:

Lương Ngạn Bân cầm đơn xin nghỉ phép của Lục Vi Dân, sau khi xem xét hồi lâu, mới nhíu mày hỏi:

- Vi Dân, cậu xin nghỉ phép mười ngày? Trong nhà có việc gì mà cần ngh�� dài ngày đến thế?

- Chủ nhiệm Lương, nhà bạn gái tôi có chút chuyện, một mình cô ấy ở nhà không chống đỡ được, cho nên tôi mới phải về giúp đỡ. Anh cũng biết bình thường tôi không mấy khi về, nhưng tình hình hiện giờ lại không giống như vậy.

Lục Vi Dân cố gắng giải thích rõ ràng:

- Giờ đây tôi buộc phải về.

- Nếu đã như vậy, tôi đương nhiên đồng ý, nhưng anh cũng biết, nghỉ phép dài ngày như vậy, anh cũng nên báo cáo với Phó bí thư Từ một tiếng.

Lương Ngạn Bân cảm nhận được sự tức giận ẩn hiện trong mắt Lục Vi Dân, liền theo bản năng gật đầu đồng ý.

Lục Vi Dân ở Ủy ban công tác Đoàn luôn làm việc theo quy tắc. Ông ta cũng biết, việc Lục Vi Dân vắng mặt trong buổi điều tra nghiên cứu của Bí thư huyện ủy Tần Hải Cơ ngày hôm đó là do ai đó trong Ủy ban công tác Đoàn cố ý giở trò. Hành động nhỏ mọn của Liễu Tuấn Thành chỉ là một trò lừa bịp, nhưng lại khiến ông ta thấy buồn cười. Chỉ mới tiếp xúc trong thời gian ngắn, ông ta đã hiểu rất rõ ràng rằng Lục Vi Dân không có ý định gắn bó lâu dài với Ủy ban công tác Đoàn. Nhất là sau khi thấy một chiếc Mercedes-Benz tới đón Lục Vi Dân, Lương Ngạn Bân càng biết rõ cái miếu nhỏ Ủy ban công tác Đoàn huyện này không thể giữ chân được vị Bồ Tát như Lục Vi Dân. Vừa rồi Lục Vi Dân đến xin phép, ông ta chỉ theo bản năng cân nhắc đôi chút, không hề có ý đồ gì khác.

- Được, tôi sẽ báo cáo với Phó bí thư Từ.

Lục Vi Dân thấy Lương Ngạn Bân dứt khoát ký lên đơn xin phép của mình, cũng cố kìm nén sự bực bội trong lòng, chào Lương Ngạn Bân một tiếng rồi quay người bước ra.

Trong vòng gần một giờ, Lục Vi Dân đã nhận được mấy cuộc điện thoại, nội dung đều liên quan đến chuyện cha của Chân Ny gặp phải.

Hắn nhận được cuộc điện thoại đầu tiên là của Chân Tiệp gọi đến. Chân Tiệp trong điện thoại nghe có vẻ rất phiền muộn, luôn miệng chửi bới người phụ nữ tên Hắc Mẫu Đơn, như thể mọi sai lầm, mọi trách nhiệm đều do người đàn bà này gây nên. Nhưng Lục Vi Dân biết rằng sự thật không phải vậy.

Chân Kính Tài và phát thanh viên ở nhà máy tên Hắc Mẫu Đơn này qua lại với nhau không phải chuyện ngày một ngày hai, thậm chí cũng không phải chuyện mới xảy ra trong một hai năm gần đây. Chân Ny có biết chuyện này hay không thì Lục Vi Dân không rõ, nhưng hắn tin chắc rằng ít nhất Chân Tiệp cũng biết.

Ngồi trên xe khách trở về Xương Châu, Lục Vi Dân cứ suy nghĩ mãi về chuyện này. Chân Kính Tài không phải là một người không cẩn thận, nhất là sau khi xảy ra chuyện trước đó, ông ta lại càng trở nên cẩn trọng hơn. Theo Lục Vi Dân biết, cơ bản một năm nay Chân Kính Tài qua lại với người đàn bà kia cũng không nhiều lần, sao vào lúc quan trọng này lại xảy ra vấn đề được?

Bị bắt quả tang tại trận trên giường, đánh cho đến gần chết, chuyện như vậy dường như chỉ xuất hiện trong phim ảnh và tiểu thuyết, không ngờ lại có thể xảy ra với Chân Kính Tài. Điều này khiến Lục Vi Dân cảm thấy dở khóc dở cười. Nhưng nó đã thật sự xảy ra, hơn nữa bây giờ dư luận còn bàn tán xôn xao.

Lục Vi Dân nghĩ, ngoại trừ việc bị người khác gài bẫy, không còn lý do nào khác.

Đương nhiên, nếu mu��n gài bẫy Chân Kính Tài, cũng phải có sự phối hợp của người đàn bà kia. Ai có thể khiến người đàn bà kia, thậm chí cả chồng của bà ta, cũng phải nghe theo mệnh lệnh như vậy. Người có thể làm được điều này trong nhà máy 195 cũng không nhiều.

Lục Vi Dân cũng biết người chồng của Hắc Mẫu Đơn – một kẻ nghiện rượu nặng, là nhân viên Ban bảo vệ của nhà máy. Ông ta trong lòng đã sớm biết chuyện của Chân Kính Tài và vợ mình, nhưng chưa bao giờ lên tiếng, luôn cùng vợ tươi cười chào đón, tươi cười tiễn biệt. Thậm chí có người ở trước mặt ông ta lén lút nói về chuyện này, ông ta cũng giả ngu giả ngơ. Lục Vi Dân cảm thấy thật sự dù muốn nói "độ lượng" thì cũng không mấy ai có thể làm được đến mức đó.

Nhưng lúc này đây, ông ta lại đóng vai “anh hùng” kéo Chân Kính Tài từ trên giường xuống, đánh cho một trận tơi bời trước mặt vô số người. Cảnh Chân Kính Tài quần áo rách rưới không đủ che thân khiến thanh danh của ông ta trước mắt bao người đều bị hủy hoại.

Chiêu này quả thật quá độc ác.

Đương nhiên đây cũng không phải là một chuyện ngẫu nhiên.

Lục Vi Dân có thể tưởng tượng e rằng ngay sau khi Chân Kính Tài thoát thân thành công lần trước, bọn họ đã bắt đầu trù tính chuyện này. Chẳng qua bọn họ cũng biết, sau khi xảy ra chuyện, Chân Kính Tài chắc chắn sẽ tương đối cẩn thận, hơn nữa, vốn dĩ Chân Kính Tài và người đàn bà kia cũng đã dần bớt qua lại. Theo lời người xưa nói, thì nên là ngẫu nhiên nổi hứng mà vui thú một chút mà thôi.

Chuyện này cũng chưa là gì, so với những câu chuyện diễm tình được ghi lại trước đây mà nói thì việc này cũng không phải chuyện gì quá to tát. Hơn nữa có vô số người cũng làm những chuyện tương tự như vậy, chỉ cần không bị người khác bắt tại trận, thì cũng chẳng xảy ra chuyện gì. Nhưng những loại chuyện này lại xảy ra với Chân Kính Tài.

Nghĩ đến đây, Lục Vi Dân không khỏi có chút hối hận. Lúc ấy do cân nhắc Chân Kính Tài dù sao cũng là cha của Chân Ny, những chuyện như vậy cũng khó lòng nói rõ ràng. Hắn vốn tưởng rằng Chân Kính Tài hẳn là sẽ rút ra bài học, kiềm chế một chút, không ngờ cuối cùng lại gặp họa trong chuyện này. Có lẽ có một số việc rõ ràng đều do trời xanh định đoạt, có lẽ vận mệnh của Chân Kính Tài đã định là phải vấp ngã bởi chuyện này.

Đúng lúc Lục Vi Dân về đến nhà, hắn vừa hay gặp cha mình.

Cha hắn không nói thêm gì, chỉ thở dài, rồi dặn Lục Vi Dân mau đi đến nhà họ Chân xem có thể giúp đỡ được gì không.

... ... ... ... ... ... ... ... ... ...

Khi Lục Vi Dân đi vào sân trước nhà họ Chân, mặt đất vẫn còn ẩm ướt, lá cây rơi đầy sân. Sau một trận mưa thu, mặt trời lại rực rỡ chiếu sáng trên không trung, những đám mây vốn đang lững lờ trôi cũng lập tức biến mất.

Hai cánh cửa đóng chặt khiến Lục Vi Dân đột nhiên nhớ tới một câu thơ của Lý Bạch, “Môn tiền lãnh lạc xa mã hi” (trước cửa vắng vẻ xe ngựa thưa thớt), không biết liệu Chân Kính Tài sau khi gặp phải chuyện mất mặt như vậy, liệu còn có thể vực dậy được hay không. Kiếp trước Chân Kính Tài gần như phải mất hơn mười năm mới gây dựng được sự nghiệp trong một tập đoàn doanh nghiệp tư nhân, còn lần này thì sao?

Xảy ra chuyện kiểu này, nếu muốn có một chỗ đứng ở nhà máy 195 – một nhà máy quốc doanh lớn như vậy thực sự không thể nào, thậm chí có thể nói toàn bộ thanh danh của nhà họ Chân tại nhà máy đều đã mất sạch, tin xấu lan xa khắp nơi.

Anh có quan hệ với đàn bà cũng không sao, nhưng anh không thể để bị người khác bắt quả tang trên giường, hơn nữa còn bị người tóm được trước mắt bao người làm chứng, lại thêm có kẻ cố ý tuyên truyền. Hiện nay nhắc tới Chân Kính Tài không ai còn nhớ rõ diện mạo hiên ngang, phong độ của một Phó giám đốc nhà máy, chỉ nhớ đến một kẻ đáng thương bị người bắt được ngay trên giường, áo quần không đủ che thân, thảm hại hết mức.

Trong khoảnh khắc gõ cửa, Lục Vi Dân vẫn chưa nghĩ ra mình nên đối mặt với người nhà họ Chân thế nào, nên gặp Chân Kính Tài ra sao. Lúc này bọn họ có lẽ rất nhạy cảm, càng cần một không gian yên tĩnh để lặng lẽ chữa lành vết thương. Nhưng ở vào vị trí của hắn, lại không thể không đến.

Sau khi gõ cửa, phải một lúc sau, mới nghe thấy tiếng bước chân có vẻ ngập ngừng:

- Ai đấy?

- Có phải Chân Tiệp không? Là tôi, Lục Vi Dân.

- Đại Dân? Cậu đã trở về rồi! Thật tốt quá!

Tiếng bước chân lập tức nhanh hơn, hai cánh cửa mở ra, khuôn mặt vốn tiều tụy, nhưng vẻ xinh đẹp vẫn ẩn hiện rạng rỡ trên gương mặt cô gái. Chỉ một thoáng đó lại khiến Lục Vi Dân bất ngờ có chút ngẩn ngơ.

- Ừ, vừa về đến nơi.

Lục Vi Dân gật đầu, nhấc chân bước vào cửa.

- Chú Chân có ở nhà không?

- Chú ấy vừa về không lâu. Sau khi đến nhà máy một chuyến, trở về liền nhốt mình trong phòng.

Chân Tiệp cụp mắt xuống, nói với giọng hơi lạnh lùng:

- Mấy ngày nay, người nhà chúng tôi cũng không ai dám ra ngoài. Tiểu Ny cũng xin nghỉ học, ở nhà cùng mẹ tôi. Hai ngày nay tôi cũng không có nhiều tiết học, nên cũng về đây.

- Cô Nhạc...

Lục Vi Dân cảm thấy hơi khó nói. Bất cứ người phụ nữ nào khi đối mặt với chuyện như thế này của chồng mình, e rằng cũng rất khó giữ được bình tĩnh. Nhưng nếu là một người đàn bà lý trí, lúc này không nên chỉ đắm chìm trong phẫn nộ và đau đớn, mà phải suy xét làm thế nào để ứng phó và xử lý tốt mọi việc. Nhưng rất hiển nhiên, Nhạc Thanh không phải là kiểu người như vậy.

Chân Tiệp cảm thấy cũng hơi ngượng. Cha gây ra chuyện như vậy, dư luận đang xôn xao bàn tán. Hiện nay toàn bộ nhà máy đều biết rằng Chân Kính Tài dan díu, bị chồng người ta bắt quả tang tại giường, đánh đến gần chết, phải quấn khăn trải giường mới khó khăn lắm thoát thân được. Có thể nói cha cô đã không còn có thể có chỗ đứng ở nhà máy 195 nữa, ngay cả cô và em gái khi ra ngoài bất cứ lúc nào cũng có người lén lút bàn tán sau lưng.

Có người không chút nể mặt, thậm chí chồng của người đàn bà kia còn nói, nếu cha cô vui thú với vợ y, thì y sẽ lại vui thú với chị em cô để trả thù. Nghe những lời đồn đại như thế làm Chân Tiệp và Chân Ny đều hoảng sợ. Hiện tại khi hai chị em ra ngoài đều cảm thấy có người nhìn chằm chằm đàm tiếu sau lưng bọn họ. Tâm trạng hoảng loạn này quả thực sắp khiến người ta sụp đổ. Cô cũng không hiểu tại sao, khi vừa thấy gương mặt trầm tĩnh của Lục Vi Dân, trong lòng tự nhiên liền lập tức cảm thấy vững vàng hơn rất nhiều.

- Bên nhà máy phản ứng thế nào về chuyện này? Ý của chú Chân định thế nào?

Lục Vi Dân cũng thấy không tiện mở miệng, nhưng không còn cách nào khác ngoài đối mặt với sự thật này.

Chân Kính Tài gây ra chuyện này, tuy rằng không phải là vi phạm pháp luật, nhưng đối với cán bộ lãnh đạo, yêu cầu đạo đức cũng là một nguyên tắc cơ bản. Để xảy ra chuyện như vậy, chắc chắn tiếp theo sẽ bị Đảng và chính quyền kỷ luật, điều này cũng sẽ gây ra ảnh hưởng lớn. Có thể nói việc này đối với toàn bộ bộ máy Đảng và chính quyền của nhà máy 195 đều là sự tổn hại nghiêm trọng, tất nhiên không thể đảm nhiệm chức vụ lãnh đạo. Điều cốt yếu là bản thân Chân Kính Tài nghĩ gì.

- Nhà máy chỉ yêu cầu cha tạm dừng công tác, yêu cầu cha chấp nhận để Ban kỷ luật điều tra, còn việc xử lý tiếp theo thì vẫn chưa nói đến.

Chân Tiệp đi sau Lục Vi Dân nhỏ giọng nói:

- Cha tôi nghĩ thế nào, chúng tôi cũng không biết. Hai ngày nay ông ấy cứ nhốt mình trong phòng sách, không nói chuyện với chúng tôi. Chúng tôi cũng đều ở cùng mẹ, sợ mẹ tôi suy nghĩ không thông.

Lục Vi Dân thoáng nhìn về phía phòng sách của Chân Kính Tài, đứng lại không nói gì.

Phòng sách của Chân Kính Tài nằm ở hướng đông của sân, vị trí rất yên tĩnh. Bình thường, khi Chân Kính Tài không tiếp khách, ông cũng ở ngay trong phòng sách, thổi kèn harmonica, kéo đàn accordion. Ông cũng là một người rất có khí chất nghệ sĩ và đa cảm, thảo nào khi ấy có thể theo đuổi được hoa khôi của nhà máy số năm thời bấy giờ là Nhạc Thanh. Tuy nhiên, cũng chính vì đa tài mà tạo nên tính cách phong lưu của ông ta, chỉ có điều đến lúc này lại liên quan đến chuyện đàn bà. Thật là một kết quả không khỏi khiến người ta phải tiếc nuối.

Bản dịch này, với tất cả tâm huyết, được độc quyền mang đến cho quý độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free