(Đã dịch) Phú Bà Thuê Tôi Chơi Game - Chương 6: - Trả thù Slime hách dịch
Chưa bao giờ Trịnh Hiếu cảm thấy nhục nhã đến thế. Cái danh hiệu hạng nhất Vạn Giới Kỵ Sĩ có lẽ cậu phải vứt vào sọt rác và bắt đầu nghiêm túc với Fantasia ngay lập tức.
Hiếu không tài nào hiểu nổi, bằng một phép màu nào đó, cậu lại bị một con Slime khổng lồ đè bẹp đến mức không thể kháng cự, chỉ đành nằm im chờ chết. Đứng trong Thánh đường, Hiếu vừa dậm chân thùm thụp trút giận, may mắn thay các công trình bên trong thành vốn là vật bất hoại nên không hề hấn gì. Bằng không, viên gạch lót đường mà cậu dẫm lên nãy giờ có lẽ đã nát bét thành trăm mảnh rồi.
"Một con Slime, nhưng lại khổng lồ? Từ điển quái vật không hề có thông tin về nó, chẳng lẽ đây là một loài chưa từng được phát hiện?"
Cậu đã kiểm tra Bách khoa toàn thư sinh vật, hiện có khoảng 60 loài được phát hiện, và cậu đã tìm mọi từ khóa liên quan đến Slime, chất nhờn, hay màu đỏ. Kết quả là không có bất kỳ sinh vật Slime đỏ nào được ghi nhận. Thế nhưng, Hiếu chắc chắn đó là nó. Cái cảm giác bị đè nặng nhưng vẫn mềm mại trên lưng chỉ có thể là Slime, chưa kể cậu còn tận mắt thấy một khối dung dịch đặc khổng lồ nhảy ra từ phía sau bức tượng đá hình Slime cơ mà.
Hiếu không biết con quái vật đó cấp bao nhiêu. Nó mới chỉ dùng đúng chiêu "lấy thịt đè người", nên cậu chẳng có bất kỳ thông tin nào về kỹ năng hay đặc tính của nó.
Vẫn đứng dậm chân tại chỗ, Hiếu nhăn mặt vắt óc nghĩ kế sách. Việc con Slime khổng lồ xuất hiện đã khiến cậu mất khá nhiều thời gian vì phải chờ mười phút để hồi sinh.
"Phải rồi!" Hiếu sực nhớ ra một vấn đề quan trọng, cậu vội mở bảng trạng thái.
__________♝__________
BẢNG TRẠNG THÁI
Cấp: 1
Sinh lực: 100
Điểm kinh nghiệm: 0/200
Sinh mệnh: 2
__________♝__________
CHỈ SỐ TRANG BỊ
Tấn công: 18-20
Tỷ lệ bạo kích: 1%
Sát thương bạo kích: 10%
Hộ thể: 5
__________♝__________
Hiếu không tin vào mắt mình. Toàn bộ điểm kinh nghiệm của cậu đã biến mất hoàn toàn, trong khi theo trí nhớ trước đó, cậu đã tích lũy được một phần đáng kể. Sinh mệnh chỉ còn hai, và hộ thể cũng chỉ vỏn vẹn 5 điểm.
"Cái quái gì vậy trời!!!" Hiếu bỗng hét lớn.
"Cái hệ thống chết tiệt gì thế này? Chết là mất sạch kinh nghiệm và danh vọng, Sinh mệnh thì chỉ còn hai... vậy nếu mất hết thì sao? Hộ thể chỉ còn năm điểm? Bộ đồ này cũng quá tệ rồi!"
Hiếu không còn tiền, một cắc cũng không có. Máu yếu, hộ thể gần như không đáng kể. Danh vọng, kinh nghiệm đều mất trắng. May mắn duy nhất là cấp độ không bị giảm. Có vẻ việc chết chỉ khiến mất sạch điểm kinh nghiệm. Hiếu không biết lên cấp cao hơn s��� thế nào, nhưng nếu vẫn như hiện tại thì thực sự sẽ rất khó khăn.
Hiếu đắn đo, suy tính. Xung quanh Thánh điện chỉ lác đác vài người, hầu hết đang ngồi bàn chuyện hay làm gì đó. Chẳng có ai bước ra từ khu vực hồi sinh trong mười phút qua. Điều này có nghĩa lượng người chết không nhiều, họ có vẻ rất cẩn trọng với điểm Sinh mệnh.
Hiếu vẫn còn nhiều thắc mắc, nhưng xung quanh ai nấy cũng có vẻ đang căng thẳng bàn bạc như thể chuẩn bị đi đánh Boss lớn, thế nên cậu không muốn làm phiền họ.
"Trước tiên, phải đi bán đống vật phẩm đã."
Hiếu nhớ ra mình vẫn còn một đống vật phẩm kiếm được từ việc giết Slime đỏ, hay vài quả và lá sóc thông qua việc chém loạn xạ vào những bụi cây trong rừng. Vì đang rất cần tiền, Hiếu quyết định đi ngay, mong rằng sau khi bán sẽ có một khoản kha khá để mua trang bị mới, nâng cấp sức mạnh lên một chút.
Chỉ mất vài phút, Hiếu đã đến được nơi trung gian thu mua vật phẩm. Tại đây, người chủ sẽ thu mua rồi phân phối lại cho các cửa hàng nhỏ.
"Tổng cộng là 44 đồng cho 22 viên dung dịch Slime ác tính, và 30 đồng làm tròn cho cả thảy lá và quả sóc." Người nhân viên thu mua, đứng trước bàn lễ tân trong căn nhà nhỏ, nói với Hiếu. Cậu nhận lấy số tiền và rời đi.
"Vậy tổng cộng chỉ có 74 đồng. Mình sẽ trả tiền cho ông chủ bán thanh kiếm này, sau đó mua một bộ giáp rẻ tiền."
Hiếu lại tiếp tục di chuyển sang cửa tiệm bán trang bị ban đầu. Tại đó, ông chủ cửa hàng khi nãy vẫn đang đứng giữa gian hàng quan sát xung quanh. Ánh mắt ông chú ý đến Hiếu khi thấy cậu đang đi về phía cửa hàng.
"Cậu đến sớm hơn tôi nghĩ đấy."
"Tất nhiên rồi, nhưng hãy để khoản nợ đó lại sau. Ông có giáp ngực hay giáp chân nào giá rẻ không, dưới 50 đồng là được?" Hiếu ngó nghiêng vào bên trong cửa hàng nhưng chẳng thấy gì ngoài những thanh kiếm được treo trên giá.
"Dưới 50 đồng thì có, nhưng giá trị hộ thể của chúng không quá 30 đâu đấy. Cậu có muốn mua không?"
"Sao cũng được. Nếu ông có một bộ đồ vải để thay thế bộ đồ tôi đang mặc này, tôi sẽ trả luôn cả nợ cũ, tổng cộng 74 đồng."
Thấy Hiếu đúng hẹn, ông chủ quyết định tặng kèm cậu luôn một bộ đồ vải thô thay thế bộ đồ hiện tại vì trông nó thật xấu xí. Ngoài ra, ông cũng muốn có một mối quan hệ tốt với người này.
"Đây, một bộ trang phục miễn phí và một bộ giáp ngực, tay, chân. Đây là khuyến mãi, nhưng đổi lại cậu phải ủng hộ tôi sau này, giao kèo không?"
Hiếu bật cười. "Thì ra ông có ý đồ. Thôi được rồi, nếu cần gì tôi sẽ nghĩ đến ông đầu tiên. Còn đây là tiền."
Hiếu đưa hết 74 đồng trong túi cho ông ấy, tiện thể mặc luôn bộ giáp trông có vẻ tốt mà giá lại phải chăng vào người. Cậu cũng kiểm tra bảng trạng thái và thấy điểm hộ thể đã tăng lên 55, bằng gần nửa lượng máu của mình. Việc còn lại chỉ là cẩn thận trả thù con Slime khổng lồ đã dùng chiêu "lấy thịt đè người" kia mà thôi.
Với nỗi cay cú đang sục sôi trong lòng, Hiếu chạy một mạch đến bức tượng đá trong khu rừng mà chẳng buồn đánh những con Slime ven đường.
Đứng trước bức tượng Slime bằng đá, lần này Hiếu cảnh giác hơn. Cậu không chạm vào nó như ban đầu mà đi vòng quanh kiểm tra. Không một dấu hiệu sự sống của con Slime khổng lồ, vết hằn trên đất cũng không. Cậu đứng trước bức tượng đá, dù gần mười phút trôi qua nhưng không có gì xảy ra cả.
"Có lẽ phải chạm vào nó mới kích hoạt, một bẫy ma pháp chăng?"
Cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc chạm vào, Hiếu đành làm đúng như mình nghĩ. Thế nhưng, cái kết cục cậu muốn thấy lại không xảy ra.
【Hiệu ứng xấu】 【Tê liệt】
"Ơ, mới chạm thôi mà!!!" Hiếu bất động, tứ chi chẳng thể di chuyển, chỉ có đôi mắt là còn có thể đảo qua đảo lại. Khung cảnh trước mắt vẫn là một màu ảm đạm với tiếng gió thổi vi vu.
【Đạt đủ điều kiện】 【Tiến hành dịch chuyển】 【Lãnh Địa Không Lối Về】 【Dịch chuyển hoàn tất】
Những tiếng nói thông báo vang vọng trong đầu Hiếu dù cậu đã tắt tính năng giọng nói này đi. Cùng lúc đó, cơ thể cậu tan biến dần từ gót chân lên đến đỉnh đầu, cả quá trình chỉ xảy ra vỏn vẹn vài giây sau khi bốn câu nói kết thúc.
Và rồi, Hiếu không biết chuyện gì xảy ra sau đó. Cậu chỉ biết rằng mình đang ở một nơi hoàn toàn khác với khu rừng ban đầu, chẳng có bức tượng hay hàng đống cây bao quanh như trước, mà chỉ là một đồng cỏ trải dài tưởng chừng vô tận.
【Chào mừng Người chơi đã đến với Lãnh địa Ma Vương】 【Cảnh báo】 【Cảnh báo】 【Cảnh báo】 【Cấp độ quá thấp】 【Cẩn thận tính mạng】 【Xin hãy cẩn trọng】
Đó là những gì Hiếu nghe được từ hệ thống sau khoảng mười giây đặt chân đến đây. Cậu chẳng có chút thông tin nào về khu vực này.
"Cấp quá thấp so với khu vực? Hay là ai đó đã bẫy người mới để khiến họ mất điểm Sinh mệnh? Một lũ bắt nạt người mới sao?"
Hiếu chẳng biết lý do thực sự là gì, nhưng điều trước tiên là phải tìm hiểu xung quanh đã.
Cậu bắt đầu di chuyển, rảo bước đã hơn ba mươi phút nhưng dù đi đến đâu thì đây cũng chỉ là một đồng bằng đầy cỏ và hoa, chẳng có thêm một cái cây nào. Ánh nắng cũng chẳng quá gay gắt dù đã là giữa trưa.
"Ô, Slime." Hiếu mừng như vớ được vàng. Một con Slime nhỏ bằng đầu người trưởng thành đang nhảy nhót trước mắt cậu. Nó mang màu đỏ, cũng giống với kẻ thù của cậu, và theo cái tên hiện trên đầu, nó là loài ác tính.
"Giết nó thôi." Chẳng chần chừ, Hiếu vung kiếm và chỉ một nhát là con Slime đã chết.
【Đã giết Slime đỏ Cấp 3】 【Kinh nghiệm hấp thu: 6】
Nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra, bởi thời gian quái vật tái tạo của Fantasia thấp nhất là một phút. Thế mà con Slime này vừa chết xong, chỉ hai giây sau đã hồi sinh ra một cá thể khác.
Hiếu thực sự kinh ngạc, cứ như một cơ hội cày cấp trời cho vậy. Cậu lại vung kiếm, lần này nó cũng chết ngay tức khắc.
"Không thể tin được." Hiếu nhận ra cơ hội ngàn vàng. Thế nên cậu đã bỏ ra hơn ba tiếng đồng hồ chỉ để giết Slime. Qua bao nhiêu lần nghỉ rồi lại đánh, cuối cùng Hiếu cũng phải dừng lại, bởi cả tứ chi cậu đã rã rời, cơ thể cần thời gian để nghỉ ngơi. Cho dù đây là thế giới ảo nhưng cậu chẳng ngờ rằng cơ chế mệt mỏi lại được thêm vào.
Hiếu thả người xuống đồng cỏ xanh, cảm nhận ánh nắng đã dịu đi một chút và ngọn gió mát thổi vi vu. Trong lúc nghỉ ngơi, cậu quyết định kiểm tra bảng trạng thái.
__________♝__________
BẢNG TRẠNG THÁI
Tên: Bình Phàm
Cấp: 23
Sinh lực: 540
Điểm kinh nghiệm: 1900/2800
Sinh mệnh: 2
__________♝__________
CHỈ SỐ TRANG BỊ
Tấn công: 18-20
Tỷ lệ bạo kích: 1%
Sát thương bạo k��ch: 10%
Hộ thể: 55
__________♝__________
Sau ba tiếng, Hiếu đã đạt đến cấp 23 và điểm kinh nghiệm đã được một nửa. Cậu vui sướng đến tột cùng, ban đầu còn nghĩ sẽ rất lâu để đạt được cấp năm, ấy vậy mà đột ngột bị dịch chuyển đến nơi này đã giúp cậu lên được nửa chặng đường. Mà điểm kinh nghiệm cần để lên cấp này cũng không hề nhỏ. Chỉ vì muốn trả thù con Slime khổng lồ kia mà Hiếu đã giận cá chém thớt, hành hạ những con Slime nhỏ bé này suốt ba tiếng đồng hồ. Vì vậy, thời gian trôi qua tựa như một giấc mộng, tỉnh giấc đã có được một lượng lớn điểm kinh nghiệm.
"Chẳng thể nào cứ giết Slime mãi được."
Nếu cứ mãi giết Slime và tốn hàng giờ vào việc kém hiệu quả này thì Hiếu sẽ bị cô chủ quát mất, bởi cậu không tiến triển đủ nhanh. Cho dù cậu mới vào game chưa được 8 tiếng, nhưng tốc độ này vẫn là chưa đủ nhanh. Nếu so với thời cậu chơi Vạn Giới Kỵ Sĩ, việc đạt cấp bậc tầm trung chỉ ngốn của cậu khoảng hai tuần chơi. Nhưng ở Fantasia này, sau khi trải qua đủ thứ chuyện, cấp bậc tầm trung có vẻ là thứ gì đó phải chật vật lắm mới đạt được.
"Được rồi, tha cho mày." Hiếu nhìn con Slime vẫn đang vui vẻ nhảy nhót kia rồi đi về phía trước, dù vẫn có chút nuối tiếc.
Cậu cứ đi mãi, đi mãi, chẳng biết đích đến của mình là đâu, cho đến khi thấy một nơi trông giống một doanh trại nằm giữa đồng bằng. Xung quanh được bao phủ bởi một hàng rào bằng những cọc nhọn sắp xếp so le nhau. Nổi bật nhất là cả thảy tám tháp canh được đặt ở tám hướng.
"Vậy là có NPC ở đây." Hiếu tăng tốc bước chân, bởi nếu có công trình xây dựng thế này thì chắc chắn sẽ có người. Mà công trình kiểu hàng đống tháp canh như thế này có vẻ là một nơi các NPC sinh sống theo kiểu làng, bộ tộc nhỏ. Với ý nghĩ đó, Hiếu càng bước nhanh hơn nữa.
Nhưng mà... "Cảnh báo kẻ xâm nhập, tiến hành bắt giữ!" Tiếng còi vang lên chói tai cùng giọng nói to lớn phát ra từ bên trong doanh trại. Cánh cửa mà Hiếu thấy đóng từ xa nay mở toang. Từ bên trong, dần dần xuất hiện nhiều sinh vật quái dị đi bằng hai chân, xông ra ngoài với tốc độ kinh khủng, hướng thẳng tới cậu.
Chớp nhoáng, Hiếu không biết chuyện gì xảy ra. Cậu đã bị đè nghiến cổ, nằm sấp xuống mặt đất. Cảm giác khó thở, thứ tưởng chừng không tồn tại trong Fantasia, nay cậu đã được trải nghiệm tận cùng.
Một giọng nói hung tợn vang lên bên tai cậu: "Ngươi là ai, có ý định gì với vương quốc của Đế Vương? Là tay sai của kẻ nào? Nói mau!"
Hiếu chẳng hiểu kẻ này đang nói gì nữa. Cậu thậm chí chẳng biết hình dạng của hắn ra sao do mặt bị ép chặt xuống đất không thể cựa quậy. Cả cơ thể cũng chẳng thể vùng vẫy vì bị giữ chặt bởi những cá thể khác.
"Giải hắn vào tra khảo." Lại một cảm giác chớp nhoáng. Hiếu không biết gì xảy ra trong vài giây vừa rồi, và giờ cậu đang quỳ trong doanh phòng của trại trưởng, hai tay bị trói chặt sau lưng, cả chân cũng bị trói.
"Kính thưa Đế Vương, kẻ này có ý định xâm nhập Vương quốc của ngài. Ngài muốn xử lý hắn như thế nào, thưa Đế Vương?"
Cái giọng nói trầm đầy uy lực ấy hướng về bề trên đáng kính của hắn.
Ngự trị trên ngai vàng là một cá thể hình người, đeo chiếc mặt nạ đen tuyền, chỉ lộ ra đôi mắt cùng những đường nét màu vàng ánh kim bao quanh viền mặt nạ. Ánh mắt ấy nhìn xuống Hiếu đầy vẻ thương hại.
"Ngươi từ phe nào đến đây? Có phải từ bọn ruồi nhặng Mongolia không?" Hiếu chưa kịp nói gì thì một bàn chân đã đạp mạnh vào gáy, khiến trán cậu đập mạnh xuống mặt sàn đá. Máu tung tóe như thể đây là đời thực, cơn đau khi va đập mạnh khiến Hiếu rên lên thảm thiết.
Hiếu chắc chắn rằng mình đã tắt tính năng cảm nhận cơn đau trong thiết lập trò chơi. Hơn nữa, cho dù có bật thì những cơn đau đem lại cũng chỉ ở mức độ hai mà thôi.
Bàn chân ấy không rời khỏi cái đầu mà hắn đang thích thú dẫm đạp. "Lilfang, để hắn nói."
Uy lực từ giọng nói chẳng mấy cảm xúc của bề trên khiến Lilfang rút chân khỏi Hiếu. "Thần xin lỗi thưa Đế Vương! Nói mau, tên loài người!"
Lilfang hối thúc Hiếu, hắn không muốn bề trên lại phải tốn thời gian vào một sinh vật yếu ớt như thế này. Hiếu không biết phải làm gì, theo cảm tính mà ngước đầu nhìn lên. Cậu cảm thấy sợ hãi thực sự với cái sát khí toát ra từ kẻ đang ngồi trên ngai vàng, phía sau chiếc mặt nạ.
"Bình tĩnh, đây chỉ là game." Hiếu trấn an bản thân. Cậu mở miệng, cơn đau từ cú đập đầu lúc nãy vẫn còn khiến cậu choáng váng.
"Tôi chỉ là một thợ săn bình thường bị lạc vào đây—" "Nói láo!"
Một lần nữa, trán của Hiếu lại nằm sát xuống mặt đất. Cơn đau khi nãy chưa dứt nay lại ập đến thêm một lần nữa.
"LILFANG!" Lilfang biết mình đã đi quá giới hạn, hắn bỏ chân khỏi đầu Hiếu. "Thứ lỗi cho thần, thưa Đế Vương!"
Thấy Lilfang không còn hành động nữa, Đế Vương, người vẫn đang chống cằm tựa tay lên ghế, lên tiếng.
"Ta hỏi lần cuối, vì sao ngươi lại đến đây?" "Tôi bị lạc." Hiếu chỉ biết nói sự thật.
"Lilfang." Lilfang hiểu ý Đế Vương. Hắn rút thanh kiếm từ hông ra và vung xuống đầu Hiếu, ngay sau đó cả cơ thể cậu biến mất.
【Bạn sẽ hồi sinh tại Thánh Điện】
"Thưa Đế Vương, hắn là một Pureya." Lilfang báo cáo lại sau khi thấy những hiện tượng xảy ra với kẻ vừa bị mình hành quyết.
Trên ngai vàng, Đế Vương cũng đã thấy, thở dài một tiếng không mấy vui vẻ.
"Đẩy nhanh xây dựng Đế Quốc. Bọn Hầu cận thần linh có vẻ sẽ đến đây sớm hơn dự tính."
Từ ngữ được trau chuốt tinh tế trong bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.