(Đã dịch) Phú Bà Thuê Tôi Chơi Game - Chương 4: - Slime lành tính
Hiếu đã đến bãi quái Slime, xung quanh có khá nhiều người đang chiến đấu với chúng. Cậu hỏi thăm vài lời và đa số đều nói rằng họ đang cày cấp bằng cách giết đám quái vật nhầy nhụa này, và tất cả đều đã hoàn thành nhiệm vụ tân thủ.
Hiếu đã ở đây được năm phút. Khung cảnh xung quanh không có gì đặc biệt, bởi đó chỉ là một đồng cỏ xanh mướt, những hàng cây khổng lồ mọc xung quanh, ánh nắng và gió buổi sáng vẫn nhẹ nhàng như thường lệ. Những con Slime vẫn nhảy tung tăng khắp đồng bằng, mặc kệ đồng loại của mình đang bị giết bởi những người chơi khác. Có lẽ là do Slime không có trí thông minh, chỉ là những sinh vật vô tính nhảy nhót tô điểm thêm sự đa dạng cho thế giới giả tưởng này.
Hiếu ngắm cảnh một lúc, dù sao cũng đã quá lâu rồi cậu không được thấy những cảnh yên bình như thế này. Sau đó, cậu tìm cho mình một con Slime để giết, coi như khởi động tay chân trước khi thực hiện nhiệm vụ bắt chúng.
"Mày đây rồi."
Trước mặt cậu là một con Slime màu xanh bầu trời đang nhảy nhót. Hiếu lấy thanh kiếm gỗ của mình ra từ kho đồ. Cậu nhận được nó từ Leo, khi cậu đã chạy rất xa khu vực luyện tập, chính ông ấy đã đuổi theo và đưa nó cho cậu. Đây là vật phẩm dành cho tân thủ, ai cũng sẽ sở hữu. Có lẽ vì một biến cố nhỏ trong nhiệm vụ mà Leo đã quên đưa nó cho Hiếu, cậu thấy thật may mắn vì ông ấy đã đuổi theo để trao lại.
Thanh kiếm này không nhẹ hơn là bao so với thanh kim loại cậu dùng khi đánh hình nhân, bởi nó là loại gỗ đặc, khá cứng. Thứ này đủ sức khiến một người trưởng thành phải trẹo cả hông nếu vung không đúng kỹ thuật. Nhưng đây cũng chỉ là Game, Fantasia không thiết lập chi tiết đến mức đó, vì nếu quá giống thật, phần lớn người chơi có thể sẽ gọi đây là “Game rác”.
Hiếu vung kiếm làm quen tay một lúc trong khi quan sát hướng nhảy của con Slime. Nó chỉ đơn giản là nhảy qua lại, không tiến cũng không lùi, lại còn nhảy khá nhanh như đang hưng phấn vì điều gì đó.
"Đủ rồi."
Hiếu lao đến và vung kiếm từ trên xuống vào con Slime. Nó không hề chịu tổn thương, chỉ tách làm đôi rồi ngay lập tức gộp lại, vẫn đứng tại chỗ nhảy nhót như thể chưa có chuyện gì.
Lấy làm lạ, bởi trong Vạn Giới Kỵ Sĩ hay những game có chúng, Slime thường là sinh vật yếu ớt, chỉ cần chạm vào là chết với trang bị đầu game. Để giải đáp, Hiếu mở bảng Toàn Thư Sinh Vật lên để tra cứu. Hiện có khoảng 30 loài đã được tìm thấy, từ vật nuôi cho đến hoang dã. Cậu gọi tên Slime, một bảng thông tin chi tiết hiện lên.
"Loài sinh vật bất tử, chỉ có thể gây sát thương nếu dùng vũ khí có ma thuật hoặc dùng trực tiếp ma thuật."
Rồi xong!
Hiếu chưa nghĩ đến điều này. Một tân thủ thì làm gì có ma thuật mà dùng? Để dùng được, ai cũng phải thực hiện nhiệm vụ mở khóa, tìm các cuộn ma thuật từ phòng Boss hay mua từ người chơi khác. Nhưng ở giai đoạn hướng dẫn đầu game này, làm sao có được mấy thứ đó? Hiếu trầm ngâm suy nghĩ, mắt vẫn dõi theo con Slime đang nhảy nhót.
“Chẳng lẽ phải từ bỏ và đi bắt chúng ngay sao?” Hiếu chán nản nói, nhưng cậu cũng không muốn bỏ cuộc. "Sỏi đá còn có thể thành cơm nữa là!"
Hiếu dẹp bỏ những suy nghĩ chán nản sang một bên. Cậu là ai? Là hạng nhất của Vạn Giới Kỵ Sĩ, mấy con Slime đơn giản thế này mà làm khó được cậu sao? Tuyệt đối không!
Hiếu vung kiếm tới tấp. Con Slime coi đó như một người đang chơi đùa với mình, hưởng ứng lại. Dù cơ thể bị tách ra nhiều mảnh, nó vẫn hợp nhất lại ngay lập tức, giống như nước động trong ao rồi lại tĩnh lặng.
"Con người ngu ngốc." Đó là điều Hiếu tự tưởng tượng con Slime đang "nói" khi những đường kiếm cậu vung ra đều vô dụng trước nó.
"Phải rồi, nên đi hỏi thăm."
Xung quanh có rất nhiều người chơi, ai nấy cũng đang giết Slime một cách dễ dàng. Họ vung kiếm vài lần là chúng đã chết. Vậy tại sao Hiếu không tiếp cận và xin chỉ dẫn từ họ nhỉ?
Liêm sỉ gì nữa tầm này! Cậu đã vứt bỏ nó từ khi chơi Vạn Giới Kỵ Sĩ rồi. Thế là Hiếu chọn cho mình một đối tượng đang ngồi nghỉ, với thanh kiếm kim loại đặt dựa trên ngực.
"Chào cậu, tôi có thể nhờ một chút chuyện được không?"
Người này cũng mặc trang phục tân thủ chẳng khác gì Hiếu. Vẻ ngoài không quá cao ráo, thân hình gầy gò, gương mặt cũng không quá nổi bật. Người chơi này cũng không thuộc kiểu quan tâm đến ngoại hình nhân vật như Hiếu. Anh ta cũng dùng điều chỉnh mặc định của Stress-Link và chỉ chỉnh sửa đôi chút, nên ngoại hình của Hiếu bây giờ khá đại trà. Nếu nhìn sơ qua, cũng không khác mấy so với người cậu đang bắt chuyện, chỉ có thiết lập chiều cao là khác biệt. Xem ra, việc chọn tỷ lệ chiều cao như Hiếu là điều hiếm thấy trong các trò chơi trực tuyến này.
Khi thấy Hiếu tiếp cận, cậu ta bỗng cảnh giác, cầm lấy thanh kiếm, nhưng có vẻ đã cảm nhận được người trước mặt không có ác ý, nên đã thả lỏng và trả lời.
"Tôi giúp gì được cho cậu?"
"Chuyện là tôi cố gắng giết một con Slime, nhưng thanh kiếm gỗ của tôi lại không có ma thuật. Cậu có thể chỉ cho tôi cách tiêu diệt chúng được không ạ? Làm ơn..."
"Hơi thất lễ, nhưng cậu là người mới có đúng không?"
"Cậu thật tinh ý."
Chàng trai này đã đoán được từ trước nên không bất ngờ với câu trả lời. Cậu bật cười, xem ra đành phải giải thích cho người mới này rồi.
"Slime chỉ giết được bằng ma thuật đúng không? À không, đó chỉ là cách nhanh nhất thôi." Thấy Hiếu gật đầu, chàng trai tiếp tục. "Thật ra Toàn thư sinh vật chỉ nói một phần thôi. Những hướng dẫn chuyên sâu hầu hết đều nằm trên các diễn đàn của trò chơi này. Nếu cậu muốn giết chúng, thì phải ngăn chặn các mảnh cơ thể đó hợp nhất. Đơn giản là hãy chém nó thành nhiều mảnh nhỏ, sau đó dùng chân đá hoặc làm bất cứ điều gì để ngăn cản chúng hợp nhất. Sau khoảng năm giây, chúng sẽ tự động chuyển sang trạng thái không thể tái hợp."
Hiếu được khai sáng, cậu cảm ơn rối rít rồi chạy vội về phía con Slime ban nãy. Nó vẫn đang nhảy nhót qua lại với thái độ khinh thường cậu (mặc dù đó chỉ là cậu tự nghĩ).
"Cho mày chết!"
Hiếu vung thanh kiếm. Theo nguyên tắc đã được học, cậu dùng chân đá một nửa cơ thể con Slime sang một bên, nhưng có vẻ lượng dịch vẫn còn đủ lớn nên nó lại tách ra làm hai cơ thể.
Hiếu mặc kệ, tiếp tục xử lý phần cơ thể đang ở trước mặt mình. Phần này đã nhỏ lại và đã quá ba giây, lại thêm khoảng cách xa nên việc hợp nhất không xảy ra.
Hiếu lại vung kiếm. Lần này, cậu thử chém nó làm đôi và dậm chân giữ chặt một nửa cơ thể bị cắt rời đó. Lần này, con Slime đã không thể tách đôi thêm, dịch từ phần cơ thể bị cậu dẫm lên cũng đã ngấm vào đất cỏ.
Với nhát kiếm tiếp theo, Hiếu dùng cả hai chân đạp lên cơ thể con Slime, ngăn không cho nó có khả năng hợp nhất. Cứ theo đà đó, cậu tiêu diệt luôn phần Slime bị đá văng ban nãy.
Và những dòng thông báo hiện lên.
【Đã tiêu diệt Slime X1】
【Kinh nghiệm hấp thu: 1】
Mỗi con Slime chỉ đem lại một điểm kinh nghiệm, nhưng Hiếu cũng không lấy làm ngạc nhiên bởi chúng là sinh vật dễ giết nhất trong mọi trò chơi. Kể cả trong Fantasia, cậu cũng giết được nó dễ dàng với vài thủ thuật mà chẳng cần đến trang bị xịn.
"Chín con nữa."
Mặc dù ban đầu cậu chỉ có ý định giết một con, nhưng Hiếu giờ đã tăng giới hạn lên mười con cho chẵn vì cậu đang rất thích cảm giác hành hạ lũ Slime "coi thường" mình. Thế nên, chín con Slime còn lại đã bị Hiếu tiêu diệt gọn lẹ sau đó, nhanh hơn hẳn lần đầu rất nhiều nhờ kỹ thuật gom quái đánh một lần cậu đã thành thạo từ xưa.
"Giờ thì kiểm tra thông tin."
Hiếu quyết định kiểm tra sơ bộ thông tin của mình một lần để xem có thay đổi gì sau khi đã tiêu diệt 10 con Slime hay không. Cậu thực hiện vài thao tác, và bảng thông tin hiện lên trước mặt.
-------------------- BẢNG TRẠNG THÁI
Tên: Bình Phàm
Cấp: 0
Sinh lực: 80
Điểm kinh nghiệm: 10/100
Sinh mệnh: 3
-------------------- CHỈ SỐ TRANG BỊ
Tấn công: 18-20
Tỷ lệ bạo kích: 1%
Sát thương bạo kích: 10%
Phòng ngự: 10
--------------------
Hiếu cần 90 điểm nữa để lên Cấp 1, đó coi như là khởi đầu cho hành trình thám hiểm những vùng đất nguy hiểm hơn. Và cậu cũng cần phải giết thật nhiều quái để nâng cao cấp độ, bởi cấp độ là yếu tố giúp người chơi tiến vào các tòa tháp để đánh quái vật mạnh và nhận nhiều phần thưởng ngon lành. Nếu giết quái ngoài trời, kinh nghiệm và danh vọng sẽ không nhiều bằng việc chỉ giết một con quái mạnh trong tháp. Dù sao thì Fantasia cũng là trò chơi giết quái thăng cấp, chứ chẳng phải làm nhiệm vụ để nhận kinh nghiệm. Cho nên phần lớn thời gian người chơi sẽ dành để đi rà soát quái hay cắm đầu trong các Địa Cung – cách gọi phụ bản của Fantasia, nơi tập trung một chuỗi thử thách đánh hàng tá quái vật cho đến khi thỏa mãn điều kiện và giết được Boss của Địa cung đó, để nhận được một loạt phần thưởng như trang bị tốt, giúp nâng tầm sức mạnh.
Hiếu tắt bảng thông tin và bắt đầu dừng việc giết Slime. Cậu sẽ hoàn thành nhiệm vụ bắt chúng rồi kết thúc chương trình hướng dẫn tân thủ này.
Cậu chọn cho mình một con Slime ngốc nghếch, tưởng mình thông minh, rồi lấy bộ dụng cụ ra, bao gồm một đôi bao tay và một cái lồng kính, chỉ vỏn vẹn hai món đó.
Đôi bao tay dùng để bắt Slime đ��ợc phủ một lớp chất dính để giữ chúng lại, sau đó chỉ việc bắt rồi bỏ vào lồng là hoàn tất. Thế nên quá trình này chỉ ngốn của Hiếu chưa đến một phút, do đa số Slime quanh đây con nào cũng ngu ngốc như nhau, gặp người chơi không chạy mà cứ đứng đó nhảy tới lui khiêu khích.
Sau khi hoàn thành mục tiêu, Hiếu quay trở lại khu đất huấn luyện, ngài Leo vẫn đang ngồi quan sát như ban đầu.
"Chào ngài, tôi đã đem về rồi đây." Hiếu mở lời, câu chữ như cũ. Cậu đặt lồng Slime lên chiếc bàn gỗ trước mặt Leo.
"Không phải hơi lâu một chút sao? Cậu có thể nói cho ta nghe lý do được không?" Leo thấy kỳ lạ nên đã hỏi và tiện thể kiểm tra con Slime vừa được đem về.
"Tôi dành một chút thời gian để giết Slime, xem như khởi động trước cuộc hành trình dài. Điều đó không làm tốn quá nhiều thời gian chờ của ngài chứ?"
"Tất nhiên là không rồi. Hơn nữa, con Slime cậu bắt được có vẻ rất chất lượng bởi màu xanh trong đặc trưng, ta rất hài lòng."
Hiếu cảm thấy như mình may mắn khi nhận được lời khen, bởi cậu còn chẳng phân biệt được các màu sắc khác nhau của đám Slime này.
"Vậy là tôi đã kết thúc quá trình luyện tập đúng không thưa ngài?" Hiếu hỏi.
"Tất nhiên." Leo bật cười, vỗ vai Hiếu. "Cậu đã làm rất tốt, đây, phần thưởng dành cho cậu."
Bảng thông báo nhiệm vụ hoàn thành xuất hiện. Hiếu nhận lấy 100 đồng từ ông ấy rồi cất nó vào ngân khố ảo.
"Cảm ơn ngài vì mọi thứ."
"Tốt lắm cậu trai, vậy bây giờ cậu định đi đâu, đã có hướng đi chưa?"
Leo hỏi, ông khoanh tay. Theo kinh nghiệm huấn luyện lâu năm, ông biết rằng đa số tân binh đều không có hướng đi cụ thể. Hầu hết bọn họ sẽ đi tìm giết một vài loài côn trùng để bắt đầu, vì lượng kinh nghiệm nhận được khá ổn định. Nhưng tỷ lệ họ bị giết chết cũng lên đến 90%.
Sẽ thật không ổn nếu một người có tiềm năng như Hiếu lại lãng phí thời gian vào những thứ kém hiệu quả đã được kiểm chứng.
"Ngài có lời khuyên nào dành cho tôi không?"
Leo mừng ra mặt vì Hiếu đã hỏi câu đó.
"Nếu được, tôi khuyên cậu hãy bắt đầu với việc săn Slime thuộc họ ác tính, vì giá bán dịch của chúng khá tốt, và cậu cũng chẳng cần phải bắt từng con đem đi bán như Slime lành tính. Vì vậy, nếu siêng năng, cậu sẽ có một bộ trang bị tốt cho bản thân trong thời gian ngắn."
Hiếu gật gù thu nhận thông tin. À ra là, ngoài con Slime màu xanh trời còn có những loại Slime khác. Hiếu suy nghĩ một lúc rồi gật đầu cảm ơn.
"Cảm ơn ngài, tôi sẽ săn Slime trong thời gian đầu. Nếu có thời gian, tôi sẽ ghé thăm ngài. Xin tạm biệt."
Hiếu nói rồi bắt tay Leo. Hai người cười với nhau, rồi cậu đi đường mình. Leo tiếp tục túc trực khu luyện tập.
"Slime ơi, đợi ta nhé!"
Vừa đi, Hiếu vừa lẩm bẩm với nụ cười thích thú.
Xem ra bọn Slime phải khổ sở với Hiếu trong khoảng thời gian này rồi.
Tuyệt tác này được truyen.free giữ bản quyền.