Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phú Bà Thuê Tôi Chơi Game - Chương 20: - Người Nổi Tiếng

Hiếu đã trải qua biết bao sự kiện, và giờ đây cậu đang đối mặt với cô chủ.

Cậu đã ngồi im như thế này hơn mười lăm phút rồi, vậy mà cô chủ chẳng nói lời nào, chỉ nhìn cậu chăm chăm như thể một miếng thịt đang chờ rã đông.

Trong suốt khoảng thời gian cậu càn quét cứ điểm của Lục Sắc Cự Nhân, một sự kiện đã xảy ra mà cậu chẳng hề hay biết. Phải, đó chính là vi��c cậu bỗng chốc trở thành một hiện tượng trong giới trẻ.

Hai ngày trước đó, khi cậu vẫn còn chìm đắm trong cơn cuồng sát càn quét cứ điểm Lục Sắc Cự Nhân, một đoạn video do người chơi quay lại đã được đăng tải lên Fantatube.

Chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ, đoạn video ấy đã đạt mười triệu lượt xem. Thật ra, đó là tổng hợp từ vô số video được đăng tải lại. Nhưng không thể phủ nhận rằng việc một người chơi đồng cấp đi săn bãi quái Lục Sắc Cự Nhân lại có thể dễ dàng đến vậy, đã thế còn liên tục, không ngừng nghỉ. Theo những bình luận, người chơi đó đã bỏ ra liên tục 72 tiếng đồng hồ để tiêu diệt và càn quét cứ điểm này.

Và Hiếu cũng chẳng hiểu sao. Chẳng phải đây là chuyện tốt hay sao? Cô chủ đáng lẽ phải vui mừng vì sở hữu một người nổi tiếng trong tay mình chứ? Thế tại sao cô ấy lại trưng ra bộ mặt lạnh như băng thế này?

“Haizz.”

Cô ấy đã giữ thái độ đó suốt mười lăm phút đồng hồ.

Có lẽ cô ấy không hay, nhưng người đang thực sự sợ hãi lúc này lại là Hiếu.

Với cậu, việc trở n��n nổi tiếng hay không cũng chẳng quan trọng. Tuy nhiên, là một người đã ký hợp đồng với cô chủ, người phải làm rạng danh cô chủ, chẳng phải cậu đáng được khen thưởng sao?

Hiếu cứ trầm tư như thế. Cũng bị cuốn theo dòng suy nghĩ của cô chủ, cậu chẳng dám nói gì, chỉ biết im lặng.

Chợt, cô chủ liếc mắt nhìn Hiếu. Ánh mắt cô ấy như đã nghĩ ra điều gì đó, chuẩn bị thốt thành lời, nhưng chẳng hiểu sao lại thở dài, rồi lại im lặng một lần nữa.

Sự việc này làm Hiếu cảm thấy có chút bồn chồn. Còn phải chịu tình cảnh này bao nhiêu lâu nữa đây?

Hiếu liên tục nhìn sang chiếc đồng hồ treo trên tường cạnh cửa ra vào, rồi lại đưa mắt sang nhìn gương mặt thanh tú của cô chủ.

Phải rồi, hôm nay cô ấy nhuộm tóc mới.

Chẳng phải nữ giới thường thích được khen khi có sự thay đổi ở ngoại hình, đặc biệt là tóc hay sao?

Dù không muốn nhớ lại, nhưng trước đây, mỗi lần Hiếu khen người đã phản bội cậu có một mái tóc mới thì cô ấy luôn cười tít mắt, vui cả ngày không ngớt.

Chính vì vậy mà cậu đánh liều. Chỉ còn cách duy nhất này để phá tan bầu không khí im lặng đến đáng sợ.

“Cô chủ, mái tóc hôm nay của cô trông thật lạ.”

Rồi Hiếu nhận ra mình vừa nói những lời không được khéo léo cho lắm. Đáng lẽ phải nói rằng: “Cô chủ ơi, mái tóc hôm nay của cô trông thật quý phái.”

Có lẽ khoảng thời gian không làm việc ở quán bar đã làm cho kỹ năng ăn nói của cậu mai một đi ít nhiều.

Nhưng không sao, với một nụ cười thật tươi và một câu nói chữa cháy, cậu sẽ cứu vãn tình huống này ngay lập tức.

“Ý tôi là, hôm nay cô chủ có màu tóc mới. Cô mới làm gần đây sao? Là cô đặc biệt đến đây thăm tôi, hay là do chuẩn bị cho một bữa tiệc nào đó?”

Hiếu thấy câu nói của mình có vẻ ổn. Cậu ngay lập tức thỏa mãn với lời mình vừa thốt ra, gương mặt biểu lộ rõ sự mãn nguyện đó.

“Này, tôi suy nghĩ kỹ rồi. Buổi họp mặt cuối tuần này, anh sẽ đi cùng tôi.”

Cuối cùng, cô chủ cũng chịu phá tan bầu không khí im lặng này. Ít ra cô ấy cũng chịu mở lời, nên Hiếu vô cùng mừng rỡ, lập tức đáp lời.

“Chỉ cần là cô chủ muốn, tôi sẽ chiều theo thôi.”

Cô chủ mở khóe miệng cười.

“Được rồi, nhưng trước tiên, có một số việc cần làm. Anh dẫn tôi đi xem tủ quần áo của anh thế nào rồi? Nhìn anh thì chắc chắn không phải là người có gu ăn mặc rồi. Tôi cá chắc cái bộ đồ anh hay mặc ở quán bar trước đây là do ông chủ quán chuẩn bị.”

Hiếu như bị nói trúng tim đen, chỉ biết im lặng gãi đầu.

“Đúng là chuyện ăn mặc không qua được mắt cô chủ. Hiện tại trong tủ đồ của tôi chẳng có món nào ra hồn cả. Cô nhìn mà xem.” Hiếu nói xong liền chỉ vào bộ đồ mình đang mặc. “Trong tủ toàn bộ là những đồ y chang nhau thế này. Nói sao nhỉ? Ừ, Người ta gọi đây là phong cách sống tối giản.”

“Cho dù có tối giản đến mấy thì cũng phải có trang phục đi tiệc chứ.” Cô chủ phồng má lên, giả vờ giận hờn.

Dù biết là không nên như vậy, nhưng Hiếu vẫn thấy cô chủ thật dễ thương. Nếu như không có cách biệt đẳng cấp, cô ấy không phải chủ nhân của cậu, cũng không phải người thuê cậu làm việc, thì có lẽ Hiếu đã phải lòng cô mất rồi.

Cô chủ đứng dậy bước ra ngoài cửa. Tay vẫn nắm tay nắm cửa, đứng chờ Hiếu.

“Anh còn làm gì nữa? Mau đi thôi!”

Hiếu gật đầu lia lịa rồi đi theo, chẳng khác gì con cún vâng lời chủ khi nghe lệnh. Dần dà, Hiếu thấy mình chẳng khác nào thú cưng của cô chủ cả. Mặc dù số nhiệm vụ cậu nhận được chỉ mới là một. À, tính cả nhiệm vụ lần này thì có lẽ là hai.

Sau đó, Hiếu cùng cô đi xuống sảnh của tòa chung cư cao cấp này. Trên đường đi, ai ai cũng ngước nhìn. Tất nhiên không phải là ngước nhìn Hiếu, mà là người kế bên cậu.

Phải, chính là cô chủ Lam Hy.

Hiếu thì chẳng có gì nổi bật. Ai nhìn vào cũng thấy rõ, cậu chẳng khác gì một kẻ tôi tớ của một phú bà lắm tiền nhiều của. Hay trong trường hợp này, nhiều người bàn tán nhất là một người làm công cho một nữ minh tinh nào đó, hay một tiểu thư nhà giàu nào đó.

Dẫu sao thì tòa chung cư cao cấp này cũng không phải là nơi rẻ mạt. Cho dù người nghèo nhất ở đây, người sở hữu ít tài sản nhất ở đây thì cũng thuộc dạng mà ở ngoại thành Ufotable, tức là, ngay cả những thành phố từ các quốc gia khác c��ng phải xem là giàu có.

Hơn thế nữa, tòa nhà này cũng nổi tiếng là nơi dành riêng cho những quản gia sinh sống. Hay nói đúng hơn là tòa nhà dành riêng cho những người làm công sinh sống, tất nhiên là làm công cho những gia đình tài phiệt.

Hiếu mặc kệ những ánh mắt dòm ngó và bao lời đàm tiếu rằng mình là kẻ trúng số độc ��ắc khi vớ được một người phụ nữ giàu có.

Sau cùng, Hiếu cùng cô chủ tiến lên một chiếc xe hạng thương gia.

Chiếc xe này cậu không biết giá cả thị trường của nó ra sao. Nhưng với thiết kế riêng đặc trưng của cô chủ, vừa hầm hố vừa trang nhã với tông tím chủ đạo, nổi bật hẳn so với những chiếc xe đậu gần đó, thì người ngốc nhất cũng biết rằng giá trị của nó không thua kém gì một căn hộ ở đây, thậm chí có thể là hơn. Dù sao thì việc nhà giàu chi trả cho sở thích của họ, hay vào việc tân trang xe cộ vào thời đại này cũng không có gì lạ. Việc nó ngang giá với một căn hộ thì lại càng là chuyện quá đỗi bình thường.

Khi cậu bước vào xe cùng cô chủ, người lái xe lập tức chào hỏi. Thậm chí có phần rất cung kính cậu. Có lẽ cô chủ đã dặn từ trước rằng phải coi cậu có vị trí cao.

Dẫu sao, bây giờ cậu cũng là người nổi tiếng, là người làm rạng danh cô chủ, nên việc sở hữu một chút tiện nghi này cũng chẳng có gì lạ.

“Đưa tôi đến tòa thương mại.”

“Vâng, thưa cô chủ.”

Sau đó, vị tài xế chở hai người đi thật nhanh đến một tòa nhà thương mại. Nơi đây là nơi tập trung hàng loạt nhãn hàng thời trang đắt đỏ, nơi mà cho dù một người khá giả ở những thành phố bên ngoài cũng khó mà tiếp cận nổi. Một bộ quần áo ở đây đôi khi còn được đem đi đấu giá. Bởi vì ở Ufotable, những ai không quan tâm đến thời trang thì thôi, chứ những ai đã quan tâm thì họ luôn muốn đồ của mình: một là càng ít người sở hữu, hai là chỉ có một mình mình có.

Cho nên trong những khu thương mại này đều có phòng đấu giá cá nhân. Nó được xây nên để khi giữa hai khách hàng xảy ra tranh chấp thì họ sẽ vào đó để đấu giá món đồ bị tranh chấp. Tất nhiên, cũng sẽ có một khoản phí phải trả để thực hiện việc đấu giá này, chủ yếu là phí thuê người đứng ra chủ trì buổi đấu giá và phí thuê mặt bằng đấu giá.

Hiếu tạm biệt vị tài xế như một thói quen. Dẫu sao thì kính trên nhường dưới vẫn là một nét đẹp văn hóa của người Việt. Cậu không muốn nét văn hóa ấy bị mai một chút nào. À, nhưng nếu lớn tuổi quá lại không biết điều, Hiếu cũng chẳng muốn chấp nhặt làm gì, cười trừ rồi bỏ đi, mặc kệ người ta làm gì thì làm.

Hiếu được cô chủ dẫn đến tầng 20. Ở tòa nhà thương mại này, càng ở trên cao tầng, giá trị hàng hóa càng cao. Và tầng 20 là tầng của những bộ quần áo xa xỉ bậc nhất thế giới hiện tại.

Hiếu vừa bước ra khỏi thang máy đã bị choáng ngợp bởi sự lộng lẫy của nơi đây. Nếu không biết rằng nơi đây có quần áo nam nữ, thì Hiếu nghĩ rằng đây có lẽ là lâu đài chỉ dành cho phái nữ nhiều tiền lắm của mua sắm, giết thời gian mà thôi.

Và Hiếu quả thật bất ngờ khi cô chủ chỉ cần bước qua cửa hàng thương hiệu nào thì nhân viên ở đó đều cúi chào cô như thể cô là chủ nhân ở đây.

Cô chủ dừng trước một cửa hiệu.

“Tôi thấy trang phục nơi này phù hợp với cậu nhất. Dù sao tôi cũng là một người tâm lý, biết anh không thích ăn mặc những bộ quá cầu kỳ. Cho nên thương hiệu dành cho những người sống tối giản nhưng vẫn bật lên sự sang trọng này là phù hợp cho anh nhất. Thấy tôi quá tâm lý đúng không?”

Cô chủ liền hất mái tóc của mình, đưa ánh mắt như đợi sự ngợi khen từ ai đó.

“Cảm ơn cô chủ đã nghĩ cho cảm giác của tôi. Cứ thế này, tôi không biết làm sao mình có thể thoát khỏi bàn tay cô chủ được nữa đây?”

“Đồ dẻo miệng. Ý anh là anh định thoát khỏi tay tôi sao? Đừng quên rằng chúng ta có hợp đồng đấy. Anh phải phục vụ tôi trong vòng năm năm tới. Thôi không nói nhảm nữa. Anh vào đó đi, mau lên, tôi lựa đồ cho anh. Đứng im đó, đừng có đi đâu đấy.”

Hiếu còn chưa kịp chuẩn bị gì thì cô chủ đã lọt thỏm vào trong ngắm nhìn những bộ trang phục của mình, đôi lúc ngước nhìn về phía Hiếu như ám chừng xem món đồ cô lựa có phù hợp với cậu hay không. Ánh mắt nghiêm túc đến mức Hiếu nghĩ rằng cô chủ đang thực sự lựa đồ cho cậu bằng cả cái tâm. Có phải đây gọi là nhiệt huyết shopping mà mọi người thường nói không? Có thể không đi mua đồ cho mình, nhưng khi mua đồ cho người khác cũng rất nghiêm túc trong việc lựa chọn.

Rồi trong khoảng thời gian chờ đợi cô chủ lựa đồ cho cậu, đứng không cũng chẳng biết làm gì nên Hiếu mở điện thoại lên và bắt đ���u tìm kiếm trên diễn đàn để cập nhật tin tức. Hiện nay, đã bắt đầu có rất nhiều hội nhóm theo kiểu săn càn quét liên tục không ngừng nghỉ đó, tuy nhiên, hiệu quả họ đạt được lại thật sự không quá cao. Hiếu có thể kiếm được tới một trăm đô trong vòng một tiếng mười lăm phút, tất nhiên là sẽ có sai lệch về cả thời gian lẫn tiền bạc, nhưng không quá đáng kể.

Nhưng những người khác lại thật sự không đạt được hiệu quả như thế, mức thu nhập trung bình của họ thậm chí còn thấp hơn Hiếu gấp nhiều lần. Thứ nhất là do họ đi săn theo tổ đội. Thứ hai là kỹ năng của họ thật sự không thể bằng Hiếu được, dẫu sao cậu cũng là một người ở trình độ chuyên nghiệp. Dẫu vậy, những tổ đội chuyên nghiệp nhất cũng khó mà bằng được cậu ở bất cứ khía cạnh nào.

Thu nhập trung bình của họ nhận được chưa bao giờ vượt qua con số ba mươi đô mỗi giờ ở cùng cấp độ cậu, thậm chí là cao hơn cũng khó mà bằng được, vì một cứ điểm sau khi được càn quét cũng không hề cao. Cho nên có thể nói, bây giờ Hiếu được xem là kẻ ki���m tiền kinh khủng nhất Fantasia.

Hàng loạt những bài đăng trên diễn đàn hỏi thăm về tình hình tin tức, danh tính của người đang nắm giữ kỷ lục này là ai. Tuy nhiên, Fantasia là một trò chơi có tính bảo mật rất cao, thông tin đều được Ufotable nắm giữ kỹ càng và được mã hóa nhiều lớp. Cho dù chính phủ có can thiệp cũng không thể lấy được thông tin người chơi.

Chính vì vậy mà Hiếu rất yên tâm khi thông tin mình sẽ không dễ dàng bị lộ ra. Sau khi cập nhật tin tức xong, Hiếu cất điện thoại và bắt đầu bước về phía cô chủ. Xem ra truyền thuyết về việc phái nữ đi shopping có thể kéo dài hàng tiếng đồng hồ, hoặc thậm chí nhiều ngày, cũng không phải là nói suông.

Cô chủ, người đã đi qua các quầy hàng trưng bày, đã quyết định chọn ra ba bộ trang phục ưng ý nhất.

“Được rồi, ba bộ này là dành cho anh, vào thử ngay đi.”

Cậu cầm lấy và theo sự chỉ dẫn của nhân viên bán hàng mà vào phòng thay đồ.

Ba bộ trang phục mà cô chủ lựa chọn đều mang phong cách tối giản với màu chủ đạo là trắng và đen. Có vẻ cô chủ rất thích màu trắng, cho nên những bộ trang phục này đều có những họa tiết nổi bật bằng màu trắng. Trong đó, mỗi bộ trang phục đều có những chiếc áo Blazer in hình huy hiệu Fantasia. Có lẽ đây là bộ trang phục được thiết kế dành riêng cho những người tham gia vào Fantasia. Và thực sự thì xung quanh đây không có bộ nào giống với bộ nào. Mỗi bộ đều là những thiết kế khác nhau.

Hiếu không hiểu được thú chơi trang phục của nhà giàu cho lắm. Cậu thấy thì những chiếc áo Blazer mà cậu đã thử, nó có giá lên đến mười ngàn đô la mỗi cái. Nhưng thiết kế thật sự không có gì quá khác biệt nếu người bình thường nhìn vào. Nó chỉ là đổi một chút họa tiết thôi. Có lẽ đây là cách mà những nhà thiết kế móc tiền những người giàu. Cái này cũng không phải là tiền mà cậu bỏ ra, cô chủ tặng cho mình thì dại gì không lấy? Phải, liêm sỉ ở thời đại này là thứ gần như vô dụng. Một phú bà sẵn sàng trả hàng đống tiền để mua đồ cho cậu, đã vậy còn rất xinh đẹp thì ngu gì không nhận lấy?

Châm ngôn sống của Hiếu đã thay đổi kể từ khi gặp cô chủ: Chỉ c���n ta vứt bỏ cái mặt liêm sỉ, ta sẽ có tất cả. Tuy nhiên, cũng phải biết giới hạn. Chính vì thế mà Hiếu luôn cố gắng tăng thu nhập mỗi giờ của mình ở Fantasia để không phải sau này bị tống cổ ra đường và chết đói.

Cô chủ sau khi thấy Hiếu đã thử tất cả bộ trang phục mà cô chọn liền gật đầu tâm đắc.

“Được rồi. Bây giờ tôi sẽ mang chúng về giặt ủi. Cuối tuần này tôi sẽ đến thăm cậu một lần nữa và đưa chúng lại cho anh. Khi đó chúng ta sẽ bắt đầu khởi hành. Nên nhớ ngủ cho kỹ càng vào, đừng để mắt bị thâm quầng đó nhé.”

Hiếu gật đầu.

Cô chủ lại nhắc tiếp:

“Nên nhớ, đây là buổi tiệc họp mặt, không phải là một bữa ăn thông thường giữa bạn bè. Tôi sẽ để anh thoải mái, nhưng đừng quên, anh là bộ mặt của tôi. Nếu có ai đó làm gì anh thì cứ bật lại họ, không cần phải sợ, tôi sẽ gánh hết cho anh.”

Hiếu chỉ biết khắc ghi những gì cô chủ nói và gật đầu. Sau đó, hai người cùng nhau rời khỏi nơi đây.

Hiếu cũng có một vài thắc mắc nhưng không dám hỏi thẳng cô chủ. Thứ nhất, cô ấy không hề trả tiền mà cứ lấy đồ rồi đi như thế. Thứ hai, lúc trước cô ấy bảo rằng chỉ là một cuộc gặp mặt đơn giản, nhớ những người bạn bè, mà hôm nay đã trở thành một buổi tiệc họp mặt luôn rồi hay sao? Cô ấy định để mình debut trở thành người nổi tiếng trước công chúng hay sao?

Nhưng thôi, số phận đã định Hiếu trở thành một con rối trong tay phú bà lắm tiền nhiều của này. Là kẻ nguyện trở thành nô lệ của đồng tiền, Hiếu làm sao tránh khỏi sự cám dỗ này chứ?

Sau đó thì cũng không phải là đi về nhà hẳn. Hiếu đã cùng cô chủ đi ăn đây đó, cũng là ở tòa nhà thương mại này. Hóa đơn hôm nay, cô chủ đã chi tổng cộng không dưới một trăm ngàn đô la. Với giới nhà giàu, trăm nghìn đô chẳng là gì cả. Cho nên sau ngày hôm nay, Hiếu còn thêm một thắc mắc lớn: liệu khối lượng tài sản mà cô chủ đang nắm giữ vốn dĩ là bao nhiêu? Là tiền triệu hay là tiền tỷ? Việc chơi Fantasia có giúp cậu sở hữu số tiền khổng lồ như thế hay không?

Nhưng thôi, cái đó là chuyện của tương lai. Chuyện bây giờ là Hiếu phải cố gắng nâng cao thu nh���p hằng giờ của mình. Chính vì vậy mà khi vừa về nhà, cậu liền lập tức đăng nhập vào Fantasia, rồi tiến hành cuộc đi săn càn quét điên cuồng của mình như mọi khi.

Và cứ điểm tiếp theo này sẽ là cứ điểm cuối cùng trước khi cậu đi đến thành phố đầu tiên mà mình sẽ đặt chân đến ở Fantasia.

Bãi săn Thạch Nhân - Golem.

Phần biên tập này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free