(Đã dịch) Phú Bà Thuê Tôi Chơi Game - Chương 12: - Sói và Cừu
Hiếu đáp trả ba từ: “Có cái quằn!” bằng giọng nói lạnh buốt như băng tuyết trên đỉnh Phan Xi Păng.
“Đừng đùa nữa. Ra đây chơi đi mà!”
Ấy vậy, hai mẹ con họ vẫn lặp đi lặp lại câu nói đó như một lỗi lặp thoại thường gặp ở những trò chơi kém chất lượng.
Hiếu mặc cho họ nói, cậu ngồi xuống chiếc ghế làm từ thân cây đã được mài dũa bằng phẳng trơn tru, chắc hẳn lão Oliver đã tự tay làm nó.
Bây giờ Hiếu mới thực sự có thời gian suy nghĩ xem nên đối phó với việc này như thế nào, vì hai người bên ngoài kia ngay cả cậu cũng chẳng dám chắc họ có phải vợ con của Oliver hay không.
‘Có thể trong khoảng thời gian mình không có ở đây đã có sự kiện gì đó xảy ra. Nghĩ mà xem, Fantasia đâu phải thế giới được lập trình sẵn, theo nhà phát triển, nó là một thế giới độc lập, phát triển với tốc độ khó tin. Cho đến nay, lịch sử từ khi những cư dân đầu tiên có trí tuệ xuất hiện đã lên đến vài trăm nghìn năm.’ Hiếu vừa nghĩ vừa dùng tách trà đã nguội được đặt sẵn trên bàn từ trước mà không chút đề phòng, may mắn rằng nó chỉ là nước uống thông thường. ‘Nếu quái vật tồn tại, thì chuyện thần linh chắc hẳn cũng vậy. Dẫu sao đây cũng là một thế giới có tín ngưỡng, dù tồn tại vô vàn chủng tộc, nhưng chắc chắn mỗi loài đều có vô số vị thần để tôn thờ. Vậy thì cớ gì mà hai mẹ con họ lại biến thành yêu ma quái vật thế này?’
Hiếu thử kiểm tra hồ sơ sinh vật nhưng chẳng có thông tin của hai người họ, ắt hẳn là một loài mới. Hơn nữa, cái hồ sơ này vô cùng dở tệ, bởi nó không tự động cập nhật loài mới mỗi khi người chơi phát hiện ra. Hiếu nhận ra ngay điều này, bởi lẽ mọi thông tin về quái vật đều được tổng hợp từ nhiều người chơi, dựa vào độ chính xác đã được kiểm chứng để trở thành dữ liệu chính thức.
Hiếu đưa ánh mắt chán nản ra nhìn hai người vẫn đang mở to đôi mắt đầy tình cảm nhưng gọi mời cậu bằng những cử chỉ vô hồn ngoài kia.
“Hai người sao không vào đây đi? Chẳng phải ban đầu hai người từ trong đây ra sao? Cũng chỉ khoảng một giờ trước thôi mà?”
Nhưng những gì Hiếu nhận được chỉ là câu nói quen thuộc kia.
Cậu lại tiếp tục suy nghĩ, vắt óc để liên tưởng đến những tình tiết mà mình có thể nghĩ ra với trường hợp này.
“Hai người bị chiếm hữu cơ thể có đúng không?”
Nguyên nhân này là hợp lý nhất, bởi lúc mà Hiếu đến đón họ mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, không chút đổi khác, họ vẫn là con người bình thường. Nhưng từ lúc đi đến bìa rừng rồi trở thành quái vật một cách đột ngột thì bây giờ đã không phải là chính họ nữa, hành động, sắc thái biểu hiện hoàn toàn là hai thực thể khác.
Hiếu quyết định đi thử ra ngoài, và quả như cậu đoán, họ nở một nụ cười đáng sợ rồi lao đến Hiếu với đôi mắt vô hồn. Nhưng lại bị chặn đứng trước cửa rào gỗ tưởng chừng chẳng hề kiên cố.
“Xem ra lão Oliver đã thiết lập cấm chế hay bùa chú gì ở đây.”
Hiếu không biết câu chuyện đằng sau gia đình họ là gì, thú thực thì cậu cũng chẳng muốn tìm hiểu chuyện đời tư người khác dù họ có là NPC đi chăng nữa. Nhưng cậu biết đây là một nhiệm vụ, cậu đang thực hiện một nhiệm vụ chưa hoàn thành, cách duy nhất là giải quyết nó mà thôi.
Hiếu lại thử một lần nữa, cậu ném một viên đá về phía bọn họ và lập tức bị rễ cây từ hai người họ tạo ra đẩy ngược trở lại.
“Bị giam lỏng rồi.”
Hiếu ngồi xuống rồi lại đứng lên.
“Cứ ở ngoài đó đi.”
Hiếu biết nếu đã là một nhiệm vụ thì chắc chắn phải có cách thoát khỏi nghịch cảnh này, và khu nhà được bao quanh bởi rào gỗ này chắc chắn ẩn chứa điều gì hữu ích nên cậu bắt đầu tìm kiếm xung quanh.
Mọi thứ chẳng có thứ gì có thể dùng được, đâu đâu cũng chỉ là những món đồ gia dụng thường thấy, những mảnh đất trồng rau cũng chỉ mới gieo hạt.
Hiếu đã lục tung căn nhà nhưng chẳng tìm thấy thứ gì hữu dụng.
“Cái nhiệm vụ điên này!”
Hiếu không tin đây là nhiệm vụ chỉ có thể giải quyết bằng cách giao chiến, nhưng qua những gì cậu đã cố gắng thực hiện thì nó thực sự là một nhiệm vụ đòi hỏi sự giao chiến.
Hiếu đành từ bỏ mọi ý định khác, xem ra chỉ còn cách chấp nhận cái chết. Cậu sẽ luyện lại từ đầu, từ bỏ mọi thứ, bỏ cả phần thưởng từ cô chủ và chấp nhận hình phạt từ cô ấy, có thể là cắt lương tháng hay gì đó.
Hiếu chẳng muốn nghĩ đến nữa, cậu rút kiếm ra và nhìn thẳng về phía hai mẹ con nhà Kafka vẫn đang chờ đợi bên ngoài.
“Vậy mình chơi nhé.” Hiếu nói, bắt đầu di chuyển.
“Mẹ, con muốn chơi trò trốn tìm!”
Hiếu giật mình, khựng lại trước khi bước qua hàng rào.
‘Thay đổi lời thoại rồi sao?’ Hiếu cũng không ngốc đến mức không nhận ra việc gì vừa xảy ra. Nhiệm vụ này phải kích hoạt bằng những câu nói để mở ra những hướng đi, giống như các trò Visual Novel vậy. Với tình trạng hiện tại thì Hiếu đã lựa chọn đúng đường đi khi không cần phải chiến thắng bằng cách chiến đấu để hoàn thành nhiệm vụ.
Lúc n��y Hiếu thở phào nhẹ nhõm và bước ra ngoài chẳng chút sợ hãi.
“Tôi sẽ chơi với hai người trò trốn tìm này.”
Đứa bé tên Sara mỉm cười gật đầu, bây giờ thì con bé đã có sức sống trở lại, dường như con quỷ chiếm hữu đã biến mất hoàn toàn, hoặc là do Hiếu đã đoán sai, cậu nghĩ vậy.
“Vậy thì ta sẽ chơi trò Sói và Cừu nhé.” Sandra bỗng lên tiếng.
“Sói và Cừu?” Hiếu hỏi lại.
“Đúng vậy, trò chơi Sói và Cừu. Sói sẽ đóng vai kẻ đi săn, Cừu là con mồi và phải chạy trốn khỏi Sói. Trong vòng một giờ, nếu Cừu thoát được sẽ chiến thắng.”
Hiếu chợt lạnh sống lưng, bằng cách nào đó, Fantasia tái hiện cảm giác này chân thực đến đáng sợ. “Tôi là…”
“Phải, mi là Cừu-” Sandra cùng Sara đồng thanh nói lên bằng chất giọng ma quái tưởng chừng đã vơi đi. Làn da họ biến đổi thành lớp vỏ cây bám chặt, đôi mắt đen kịt, khóe miệng ngoác rộng đến tận mang tai nhìn chằm chằm vào Hiếu.
Và khi đó, một tràng cười ma quái cũng dần vang vọng, bầu trời nhanh chóng sụp tối một cách khó tin.
Hiếu giờ đây đã bị bao vây bởi hàng loạt những Sara nhỏ nhắn.
Một bảng nhiệm vụ hiện lên ngay thời khắc đó.
__________♝__________
Nhiệm vụ Đột xuất
Tiến trình: 0/1
Mục tiêu: Chiến thắng trò chơi Sói và Cừu.
__________♦__________
Phần thưởng
Kinh nghiệm: 0
Tiền: 0 Đồng
Vật phẩm: Không có
__________♦__________
Hình phạt: C·hết.
__________♝__________
【Thời gian đếm ngược bắt đầu】
【59:59:35】
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin chân thành cảm ơn quý bạn đọc đã theo dõi.