Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Phòng Thuật (Dịch) - Chương 976: Thoả hiệp (2)

- Lão thẩm, nếu như mọi việc đã nói ra hết rồi, mọi người cũng không ai còn chuyện gì nữa. Anh hãy đi về làm việc trước đi, buổi trưa nay cùng nhau ăn bữa cơm.

- Được thôi, vậy tôi xin phép đi trước. Thẩm Quang Huy cũng là một người thông minh, Trương Vĩ muốn nói chuyện riêng với Vệ Khang, cho nên mới dứt khoát rới đi

- Vệ Khang, đừng xa cách như vậy, không phải căng thẳng, chúng ta ngồi xuống đây nói chuyện một lát.

Trương Vĩ mặt hoà hoãn nói.

- Trương Tổng, có chuyện gì ngài cứ trực tiếp phân phó đi, tôi sẽ lập tức đi làm ngay. Tuy rằng Vệ Khang trong lòng bức bối, thậm chí còn muốn xung động mà giết chết Trương Vĩ, nhưng lại không dám biểu lộ rõ ra ngoài. – Vệ Khang, anh không cần phải nghiêm túc như vậy, mọi người đều là đồng nghiệp cùng làm việc với nhau, vả lại tuổi tác cũng tương đồng, tôi chỉ muốn tán gẫu với anh một lát thôi.

Trương Vĩ cười nói. – Được, vậy ngài muốn nói chuyện gì?

Vệ Khang nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, nói

- Anh có còn nhớ lúc chúng ta lần đầu tiên gặp mặt nhau không?

Trương Vĩ vô cùng thân mật nói. – Còn nhớ, là lần khu đấu giá Cảnh Bắc.

Tuy rằng không biết Trương Vĩ muốn nói cái gì nhưng Vệ Khang cũng chỉ có thế trả lời như thường le

- Đúng thế, nói ra thì chúng ta đúng là rất có duyên với nhau, đồng thời cùng nhăm trúng một món đồ, cái nhân ngọc đó thực sự đúng là không tồi. Nếu như không phải cái giá mà tôi đưa ra kém

- Tôi nhớ giá bán của cái nhẫn ngọc đó là 460 vạn, kỳ thực là tôi vốn là đã chuẩn bị đưa ra cái giá 560 vạn rồi. Có điều tôi đúng không có cái vận may đó, thật đúng là đáng tiếc….

Trương Vĩ cảm khái lên tiếng

Sau khi nghe thấy Trương Vĩ nói bóng nói gió, Vệ Khang nào có thế không nghe ra ngầm ý của Trương Vĩ là muốn mua lại cái nhân ngọc đó. Hoặc có thế nói là hắn đang ép Vệ Khang bán lại cho hắn.

- Trương tổng, một người đại phú đại quý giống như ngài đây, sau này chắc chắn có thế sẽ còn gặp được cái nhân tốt hơn nhiều. Vệ Khang cười khổ. Chiếu nhẫn ngọc đó hắn đã đem tặng cho người khác rồi, lấy đâu ra để mà bán lại cho Trương Vĩ cơ chứ.

- Ai da, chuyện này suy cho cùng là cũng không dễ nói được, thứ đó đúng là chỉ có thế gặp mà chẳng thế cầu.

Trương Vũ không kìm được mà than thở một tiếng, sau đó hình như lại nghĩ ra điều gì đó, hỏi:

- Vệ Khang, anh có bao giờ nghĩ sẽ chuyển nhượng lại cái nhân ngọc đó không? Tôi có thế dùng năm trăm vạn để mua lại.

- Trương rồng, thật không may, chiếc nhẫn ngọc đó tôi đã đem tặng cho người khác mất rồi.

Vệ Khang nói

- Vệ Khang, anh như vậy là không đúng rồi, chúng ta đều là cho bạn bè với nhau cả. Anh không muốn bán ra là một chuyện, nhưng cũng không cần phải viện lý do để từ chối miễn cưỡng với tôi như vậy chứ.

Trương Vĩ trầm mặt có chút không hài lòng nói

- Trương tổng, tôi thật sự là không có lừa ngài đầu. Cái nhân ngọc đó tôi thật sự là mua để tặng

Vệ Khang chân thành đáp lời.

- Vệ Khang, tôi coi anh như bạn bè, anh ở công ty làm ra chuyện lớn như vậy tôi cũng giúp anh che giấu. Bây giờ chẳng qua tôi chỉ muốn nhờ anh giúp một chuyện nhỏ mà anh lại không chịu đồng ý với tôi sao?

Trương Vĩ lạnh lùng nói, rõ ràng là rất không hài lòng với câu trả lời của Vệ Khang.

- Trương tổng, tôi thật sự là đã đem tặng cho người khác rồi. Anh đây không phải là đang làm khó tôi sao? Vệ Khang nét mặt đau khổ nói

- Được rồi, nếu như anh đã làm việc tuyệt tình như thế thì tôi không còn có điều gì muốn nói với anh nữa, anh ra ngoài đi..

Trương Vĩ nghiêm mặt, cũng không thèm phản ứng gì với Vệ Khang nữa.

Nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Trương Vĩ, Vệ Khang cũng có chút không rõ ràng, chỉ sợ thật sự chọc giận đến Trương Vĩ làm cho Trương Vĩ đem chuyện kia báo cáo lên với Đổng sự, nếu vậy thì tiền đồ của hắn đúng là đi đời rồi.

- Trương tổng, cái nhẫn đó ngài nhất định không có thì không được sao?

Vệ Khang thăm dò

- Vệ Khang, lời này của anh nói không đúng rồi, tôi đã chuẩn bị bỏ ra cái giá cao để mua, so với cái giá bán đấu giá của anh còn cao hơn.

Trương Vĩ nói .

- Được, vậy tôi sẽ giúp ngài nghĩ cách lấy lại chiếc nhẫn ngọc kia từ chỗ bạn tôi qua đây.

Sau khi nhìn thấy thái độ của Trương Vĩ, Vệ Khang cũng không dám không thuận theo hắn, chỉ có thế miên cường mà đáp ứng hắn vậy thôi.

- Như vậy là đúng rồi, mọi người đều là bạn bè, làm gì mà phải làm ra chuyện tuyệt tình như vậy.

Sau khi nghe Vệ Khang nói xong, Trương Vĩ cười nhẹ nói

- Ngài nói đúng lắm. Vệ Khang đành chịu, đáp lời

để cho anh chịu thiệt thòi được. Tôi đã sớm phác thảo một hợp đồng chuyển nhượng rồi, chuẩn bị

dùng cái giá năm trăm vạn mua lại, so với cái giá – mua đấu giá của anh vẫn cao hơn bốn mươi vạn.

Trương Vĩ mở ngăn kéo cá nhân ra, từ bên trong lấy ra một bản hợp đồng đã được chuẩn bị từ trước, đưa cho Vệ Khang phía đối diện, nói

- Được

Vệ Khang tuỳ ý đáp lại một câu, có chút miễn cường mà nhận lấy bản hợp đồng, nhìn qua nội dụng trong hợp đồng một lượt, xác thực là một bản hợp đồng vô cùng chặt chẽ. Vả lại Trương Vĩ đưa ra cái giá mua năm trăm vạn, hắn còn có thế tranh thủ th về được bốn mươi vạn chênh lệch. Như vậy cũng không tính là hắn phải chịu thiệt thòi.

- Vệ Khang, anh cảm thấy hợp đồng này thế nào.

Sau khi nhìn thấy Vek Khang xem xong hợp đồng, Trương Vĩ cười cười hỏi

- Tôi cảm thấy hợp đồng này như vậy là được rồi, cứ theo đó mà làm đi.

Vệ Khang cười khổ nói – Được, vậy thì anh hãy ký tên vào hợp đồng đi. Trương Vĩ làm ra một động tác tay mời, nói – Trương tổng, bây giờ ký sao?

Sau khi nghe thấy lời Trương Vĩ, Vệ Khang có chút khó tin nói.

- Đúng vậy, anh ký vào đi! Trương Vĩ đáp lời.

- Trương tổng hợp đồng này một khi đã ký rồi thì chiếc nhẫn ngọc kia đã thuộc về ngài. Nhưng mà khi nào thì ngài mới chi tiền cho tôi?

Vệ Khang ngập ngừng một lúc, hỏi – Không phải là tôi đã đưa cho anh rồi sao? Trương Vĩ nghiêm mặt, có chút không vui nói.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free