Phòng Thuật (Dịch) - Chương 924: Bụng chứa âm mưu (2)
Ngay lúc Vương tiên sinh muốn bắt cánh tay Trương Kỳ, đột nhiên có một nam tử đi ra, chụp bắt cánh tay Vương tiên sinh lại, Vương tiên sinh không khỏi quay đầu nhìn sang, thấy là một thanh niên hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, nghi ngờ hỏi:
- Cậu làm nắm tay tôi, có chuyện gì không?
- Tôi là ông chủ của công ty này, nếu có chuyện gì, ngài có thế nói với tôi.
Trương Vĩ cười nói.
Trương Vĩ vẫn luôn ở bên cạnh lắng nghe, nghe được lời nói của Vương tiên sinh này, trong lòng đã sớm tức giận đầy ngực, hơn nữa cộng thêm chuyện xảy ra bên trong phòng đấu giá, trong lòng có một loại kích động bạo ngược.
Trong lòng Trương Vĩ đã quyết định chủ ý, cần phải hảo hảo thu thập một chút cái tay Vương tiên sinh này, phát tiết cơn tức giận của hắn tại Phòng đấu giá Cảnh Đức, nhưng mà trước khi thu thập đối phương, Trương Vĩ vẫn là muốn làm rõ thân phận và địa vị của đối phương như thế nào.
- Vậy sao?
Nghe Trương Vĩ nói thế, Vương tiên sinh có chút muốn rút lui, thế nhưng nhìn lướt qua mỹ mạo, thân thế của Trương Kỳ, trong lòng không khỏi lại nổi lên sắc tâm, thầm nói:
“Mình vừa không có vi phạm pháp luật, bất quá là thử dò xét một chút đối phương, mặc dù đối phương không muốn cũng không có quan hệ gì, nếu đối phương thật sự là nguyện ý, vậy mình đêm nay không phải là sướng chết đi được rồi hay sao?”
- Tôi muốn tiểu Trương đơn độc dẫn tôi đi xem biệt thự, nếu như có thế khiến cho tôi hài lòng, tôi ngày mai có thế sẽ mua biệt thự đó luôn.
Vương tiên có vẻ ngầm tỏ ý hỏi:
- “Anh hiểu chưa?
- Tôi nghe một chút liền hiểu ngay, mời ngài vào công ty chúng tôi đàm phán đi.
Trương Vĩ thực hiện một dấu tay ra hiệu mời thỉnh, chuẩn bị cho tên này một trận, nhưng đơn giản là hắn muốn chơi trò bắt ba ba trong rọ.
- Cái này có gì mà đàm phán chứ? Anh chỉ cần nói có nguyện ý hay không thôi.
Vương tiên sinh có chút đề phòng nói.
- Ngài gấp làm gì a. Chuyện gì đều cũng có quá trình.
Trương Vĩ cười nói, rồi sau đó chớp chớp mắt đối với Trương Kỳ, nói:
- Trương Kỳ, cô đi rót hai chén nước trà, mang vào trong phòng làm việc của tôi.
- À, dạ được.
Tuy rằng Trương Kỳ có chút không tình nguyện, nhưng nhìn thấy Trương Vĩ nháy mắt ra hiệu, cuối cùng vẫn miễn cưỡng đáp ứng.
- Vương tiên sinh, ngài xin mời.
Trương Vĩ thực hiện một dấu tay ra hiệu mời thỉnh, cười nói.
Nghe được là Trương Kỳ tự mình châm trà, lại nhìn bóng lưng uyển chuyển của Trương Kỳ, quá mẩy, cái mông tròn căng, Vương tiên sinh gật gật đầu, nói:
- Vậy được. Ta theo anh vào.
- Thỉnh.
Trương Vĩ lại đưa ra thủ thế mời thỉnh, dẫn Vương tiên sinh đi vào phòng làm việc, để lại một đám nghiệp vụ viên có chút sững sờ, nghi ngờ không hiểu.
- Trương tổng, vì sao lại để cho tên sắc lang đó tiến vào công ty rồi? Bộ thật để cho Trương Kỳ dẫn hắn xem nhà chứ? Cái Vương tiên sinh kia rõ ràng là muốn thả dê với Trương Kỳ mà.
Tào Quân Lan có chút bất mãn nói.
- Chớ nói nhảm. Trương đổng tự nhiên có cách ứng phó của anh ấy.
Thẩm Đông Bình mắng một tiếng, còn nói thêm:
- Đừng có đứng ở chỗ này nữa, nhanh chóng đi vào bên trong tiệm hết đi.
Tiến vào phòng làm việc xong, Trương Vĩ và Vương tiên sinh phân chủ khách ngồi xuống. Trương Vĩ nở một nụ cười, hỏi:
- Vương tiên sinh, ngài xưng hô như thế nào nha?
- Ta tên là Vương Đại Chí, anh gọi ta Chí ca là được rồi.
Vương tiên sinh nói.
-Ai ôi!!!. Chí ca, ngài là làm nghề gì nha. Xem ngài tùy tiện đều có thế mua nổi biệt thự, hẳn là một phú hào tài sản vạn ức rồi.
Trương Vĩ thử dò xét.
- Tôi mở một công ty xây dựng lớn, thường thường đều là bao thầu công trình mấy trăm ức.
Vương Đại Chí cười nói.
- Ha ha, ngài kinh doanh lớn như vậy, có phải là có đại nhân vật gì làm chỗ dựa vững chắc hay không? Hay là giới thiệu cho tôi một chút.
Trương Vĩ cười hỏi.
- Cái đó dĩ nhiên là có rồi, nhưng mà tôi dựa vào cái gì mà nói cho anh biết nha?
Vương Đại Chí hỏi ngược lại.
- Chỉ cần ngài giúp tôi một chút, tôi cũng có thế trợ giúp chiếu cố cho ngài.
Trương Vĩ chớp chớp mắt cười nói.
- Thật sao? Anh có thế giúp tôi thuyết phục Trương Kỳ, khiến cho cô ta vui vầy với tôi?
Vương Đại Chí tỏ vẻ nôn nao muốn thử.
- Ngài yên tâm đi, cô ta rất nghe lời của tôi.
Trương Vĩ nói.
- Hắc hắc, vậy chúng ta có thế quyết định rồi.
Vương Đại Chí cười ha hả, nói:
- Thật ra nói cho anh biết cũng không có gì, biểu ca của tôi là Cục phó của Cục Giao thông của khu, tôi đều là đi thông qua quan hệ của hắn.
- Ngài làm kinh doanh lớn như vậy, không có chỗ dựa nào khác hay sao?
Trương Vĩ nghi hoặc hỏi.
- Anh không nên coi thường Cục phó Cục Giao thông, cái đó cũng là nhân vật thuộc hàng số một ở kinh thành, anh nếu sau này đi theo tôi quen rồi, bảo đảm so sánh với việc anh mở công ty môi giới mạnh hơn.
Vương Đại Chí vỗ bộ ngực nói.
- Ha ha.
Nghe được lời nói của Vương Đại Chí, Trương Vĩ không khỏi cười ha hả, một cái Cục phó Cục Giao thông nho nhỏ, Trương Vĩ thật đúng là không để ở trong mắt.
- Cốc cốc cốc. . .
Đúng lúc này, vang lên tiếng gõ cửa.
- Mời vào.
Trương Vĩ ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa bảo.
- Kẹt. . .
Trương Vĩ vừa dứt lời, cửa được người mở ra, Trương Kỳ đi từ bên ngoài vào, trên tay bưng hai chén trà nóng.
- Ôi!!!, tiểu Trương đến rồi, mau đến đây cùng ngồi đi, lão bản của các em đồng ý em theo ta cùng đi xem nhà rồi.
Vương Đại Chí vỗ vỗ ghế sa *** bên cạnh, cười hăng hắc nói.
- Trương đổng, nước trà của ngài.
Nghe Vương Đại Chí nói thế, trên mặt Trương Kỳ lộ ra vẻ chán ghét, cũng không quản lời đối phương nói, mà là bưng một chén trà đưa cho Trương Vĩ.
Trương Vĩ nhận lấy chén trà xong, cũng không uống trà của mình, mà trên mặt mang nụ cười mỉm, đưa cho Vương Đại Chí ở đối diện, nói:
- Vương lão bản, ngài uống trà.
- Tự anh uống đi, tôi muốn tiểu Trương tự mình đưa cho tôi.
Vương Đại Chí lừ đôi mắt ti hí, nhìn chằm chằm thân thế của Trương Kỳ, vẻ mặt mập mờ nói.
- Chí ca, anh vẫn còn nên uống chén này của tôi đi.
Trương Vĩ lộ ra một chút cười lạnh, tay phải nắm chén trà của Trương Kỳ mang tới, đem nước trà nóng hôi hổi trực tiếp giội vào trên mặt Vương Đại Chí.
- A…
Lập tức, trong phòng làm việc của Công ty Trung Vĩ truyền ra một tiếng kêu thảm thiết.