Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Phòng Thuật (Dịch) - Chương 817: Chứng cớ (1)

- Sở khu trưởng, xin chào.

Dược Dân đứng lên, cười một cái nói.

- Hoàng thư ký xin chào.

Sở Thiên Hoành nhanh chóng đi tới, vươn tay phải của mình, cùng đối phương nắm tay.

- Sở khu trưởng, Hôm nay mời anh qua đây được không? Chủ yếu là có mấy chuyện muốn hỏi cậu.

Hoàng Dược Dân cười nói.

- Đương nhiên là có thế, anh nói đi.

Sở Thiên Hoành cố nặn ra vẻ tươi cười, quan sát Hoàng Dược Dân một phen, sau đó nhìn sang Tôn thư ký.

Sau khi giới thiệu Hoàng Dược Dân, Tôn thư ký liền không nói gì nữa, mà là mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, miệng không nói gì, giống như lão tăng ngồi thiền.

- Sở khu trưởng, hai ngày trước chúng tôi nhận được một phong thư tố cáo, nói cậu làm dụng chức quyền, nhận hối lộ.

Hoàng Dược Dân vừa nói, vừa quan sát Sở Thiên Hoành.

- Điều này sao có thế? Đây là lời nói vô căn cứ.

Sở Thiên Hoành cáu kỉnh phủ nhận.

- Sở khu trưởng, tôi cũng nghĩ không không thế, nhưng bởi vì công việc, nên mới tìm cậu hỏi, muốn hỏi rõ chuyện này một chút, xem cậu có trong sạch không.

Hoàng Dược Dân nói.

- Hoàng thư ký, đây là vu oan người khác, tôi chưa bao giờ nhận hối lộ của bất cứ ai.

Sở Thiên Hoành nói.

- Nhưng mà, thư tố giác viết rất rõ, thậm chí còn có thời gian, địa điểm, nhân vật, và vật phẩm đút lót.

- Không có khả năng, đây nhất định là có người vu oan hãm hại.

Sở Thiên Hoành lắc đầu.

- Tự cậu xem đi, bên trong viết tuần trước công ty Minh Đức, đã đút lót cho cậu vàng bạc Cháu báu, vô cùng nhiều. Chúng tôi không thế bỏ qua được.

Hoàng Dược Dân vừa nói, vừa đưa phong thư cho Sở Thiên Hoành.

Sở Thiên Hoành có quan hệ với công ty Minh Đức, toàn bộ người trong chính phủ đều biết. Công ty Minh Đức cũng là chỗ dựa vững chắc của Sở Thiên Hoành, nên việc tìm ra thông tin hai bên lui tới cũng không khó.

..

Sau khi Lưu Khải Văn đến khu chính phủ, cũng không thấy Sở Thiên Hoành, nhưng hắn cũng không rời đi. Mà ngồi ở đó chờ, đến mấy tiếng sau, vẫn không thấy Sở Thiên Hoành trở về.

Lưu Khải Văn lấy điện thoại di động ra, tìm số điện thoại của Sở Thiên Hoành, nhấn vào màn hình điện thoại, gọi đi.

- Xin chào, thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin…

Sau khi nghe giọng nói này, Lưu Khải Văn thuận tay tắt điện thoại di động. Đây đã là lần thứ tư hắn gọi gọi điện thoại cho Sở Thiên Hoành. Nhưng cả bốn lầm đều không liên lạc được. Điều này khiến hắn có chút lo lắng.

- Reng reng reng…

Ngay lúc Lưu Khải Văn đang trầm tư, chuông điện thoại của hắn vang lên, Lưu Khải Văn nhanh chóng nhìn qua màn hình điện thoại. Nhưng hiện trên màn hình lại là số điện thoại của Tuân Minh Nghĩa.

- A lô, tôi là Lưu Khải Văn.

Lưu Khải Văn nhấn nút trả lời.

- Lưu cục, tôi là Minh Nghĩa.

Tuân Minh Nghĩa nói.

- Minh Nghĩa, chào cậu, cậu gọi cho tôi có chuyện gì không?

Lưu Khải Văn hỏi.

- Lưu cục, đoạn phim đã được biên tập lại xong, bây giờ có thế phát sóng, nên tôi cố ý gọi điện để thông báo với anh một tiếng.

- Minh Nghĩa, đoạn phim ấy đừng phát sóng, cứ giữ lại đi, chờ điện thoại của tôi.

Lưu Khải Văn trầm tư một lát nói.

- Lưu cục, có gì thay đổi sao?

Nghe ngữ khí của Lưu Khải Văn có chút không đúng, Tuân Minh Nghĩa ân cần hỏi han.

- Không có gì, chỉ là tìm thời gian thỏa đáng thôi.

Lưu Khải Văn nói.

- Được, vậy bọn tôi đợi tin của anh.

Tuân Minh Nghĩa lên tiếng, lập tức ngắt máy điện thoại di động.

- Ha…

Sau khi cúp điện thoại, Lưu Khải Văn thở dài nhẹ nhõm, không biết có phải là có tật giật mình hay không, mà trong lòng hắn luôn có cảm giác bất an.

Hơn nữa chuyện quay phim này cũng vô cùng quan trọng, nếu Sở Thiên Hoành không gật đầu đồng ý, thì hắn cũng không dám tùy tiện phát sóng, nếu sau sau này có ảnh hưởng gì, cũng chỉ có mình hắn gánh chịu.

Hai chiếc xe hơi lái vào Gia Chúc viện, trên xe treo dấu hiệu của ban thanh tra, đỗ trước cửa một ngôi biệt thự, sau đó bước ra mấy người, dẫn đầu chính là thư ký ban thanh tra Hoàng Dược Dân.

- Tần Bằng, cậu gọi cửa đi.

Hoàng Dược Dân chỉ chỉ người trẻ tuổi bên cạnh.

- Được, Hoàng thư ký.

Nam nhân được gọi là Tần Bằng lên tiếng, sau đó đi đến trước cửa biệt thự, ấn chuông cửa.

- Đinh đông…

Sau khi chuông cửa vang lên, không bao lâu đã có người tới mở cửa, ra mở cửa là một người phụ nữ trung niên.

- Xin hỏi, các vị tìm ai?

- Đại tỷ, xin hỏi xưng hô thế nào?

Hoàng Dược Dân cười ha hả đi lên trước hỏi.

- Tôi họ Tào, cậu gọi tôi Tào tỷ là được.

Người phụ nữ trung niên cười nói.

- Tào tỷ, chúng tôi là đồng nghiệp của Sở khu trưởng, xin hỏi Sở phu nhân có nhà không? Chúng tôi tìm cô ấy có chút việc.

Hoàng Dược Dân hỏi.

- Phu nhân ở nhà, nhưng mấy vị chờ một chút, tôi đi thông báo một tiếng.

Tào tỷ nói.

- Được, cô đi đi.

Hoàng Dược Dân phất tay áo, lơ đễnh nói.

- Cậu xưng hô thế nào?

Tào tỷ hỏi.

- Hoàng Dược Dân thư ký ban thanh tra!

Hoàng Dược Dân tự giới thiệu.

- Được, tôi nhớ rồi, cậu chờ một chút.

Tào tỷ lên tiếng, trong mắt hiện lên chút vẻ dị thường.

Thấy Tào tỷ đi vào, Tần Bằng có chút bất mãn.

- Sở khu trưởng này kiêu căng, ngay cả ban thanh tra chúng ta cũng phải chờ.

- Ha ha…

Sau khi nghe lời nói của Tần Bằng, Hoàng Dược Dân không nói thêm gì, mà khẽ lắc đầu cười.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free