Phòng Thuật (Dịch) - Chương 775: Đám mây ngờ vực (1)
Nháy mắt đã qua nửa tháng, công ty Bách Ức tuyển dụng được không ít nhân viên, các bộ phận cũng đã cơ cấu và lập nên. Hạng mục mua đất cũng tiến hành với khí thế bừng bừng, hơn nữa đã đến ngày đăng kyý cuối cùng.
Sáng sớm, Trương Vĩ thức dậy rất sớm. Ngày mai sẽ là ngày đấu giá đất. Ngày hôm nay có rất nhiều chuyện cần phải chuẩn bị, hơn nữa để ổn hơn thỏa hơn, Trương Vĩ quyết định đi một chuyến đến sảnh triển lãm treo niêm yết đất đai, xem qua một chút coi một ngày cuối cùng này giá đất có thế biến động hay không.
Mấy ngày này ngoại trừ bận rộn tuyển dụng ra, người của công ty Bách Ức đều nghiên cứu hạng mục đất đai, nghe ngóng những công ty khác chuẩn bị tham gia đấu giá, nhưng cho tới bây giờ chỉ có bốn công ty muốn tham gia đấu giá.
Bốn công ty này theo thứ tự là Công ty Bách Ức, Công ty Mỹ Sâm, Công ty Minh Đức, Công ty Đại Hưng, trong đó Công ty Đại Hưng là một thương nhân của Hồng Kông, nghe nói công ty của đối phương sau khi nghiên cứu một phen, bởi vì không coi trọng thị trường bất động sản của Bắc Kinh vào năm sau, đã quyết định thối lui ra khỏi lần đấu giá này, ông chủ công ty của bọn họ đã trở về Hồng Kông rồi.
Công ty bất động sản Mỹ Sâm đặt tổng bộ ở thành phố Tân thị. Theo tin tức mà Châu Cuồng Sinh tìm hiểu, công ty đối phương hiện có hai khối đất, tiền bạc để dành cho đấu giá cũng không phải là rất thừa thải, trên cơ bản không có sức cạnh tranh quá lớn, hơn nữa mấy thành viên hội đồng quản trị của công ty cũng không đề nghị giá thu mua quá cao.
Công ty Minh Đức vô luận là bối cảnh, hay là tiền bạc, đều tương đối cường đại trong mấy cái công ty này, hơn nữa Vệ Trường Minh còn cố ý nhắc nhở Trương Vĩ, bảo hắn chú ý hơn một chút về Công ty Minh Đức này.
Công ty Minh Đức là một công ty gia đình, chỗ dựa sau lưng chính là phó khu trưởng Sở Thiên Hoành, còn người chân chính khống chế, quản lý công ty lại chính là cháu gái Sở Thiên Kiều của hắn. Trương Vĩ rất khó có thế gặp Sở Thiên Hoành, chỉ có thế tiếp xúc một chút với Sở Thiên Kiều, đồng thời nhân cơ hội đó tìm hiểu một chút về kế hoạch của Công ty Minh Đức.
Trương Vĩ ngồi dậy từ trên giường, nhìn đồng hồ treo tường. Bây giờ còn chưa được tám giờ sáng, nhưng lại khá sớm so thời gian thức dậy thường ngày của hắn. Trương Vĩ lúc lắc đầu một cái, để cho mình thanh tỉnh hơn một chút, rồi sau đó đi vào phòng tắm rửa mặt một phen, sau khi ăn mặc chỉnh tề mới đi ra khỏi phòng ngủ.
Trương Vĩ sau khi đi ra phòng ngủ, nghe trong nhà bếp có động tĩnh, vừa đúng lúc bụng của hắn cũng rất đói, liền đi vào phòng bếp, thấy Trương Kỳ đáng làm điểm tâm trong phòng bếp.
Trương Kỳ với mái tóc đen nhánh phủ ở vai, mặc một cái váy ngủ liên thế màu hồng, bên hông cột một cái tạp dề màu trắng, lộ ra đường nét cơ thế vô cùng tuyệt mỹ, eo thon như ẩn như hiện, mông tròn, chân dài và lẳng… không khỏi làm có người nhìn thấy được suy nghĩ liên tưởng miên man.
- Ồ, sao anh dậy sớm như vậy?
Trương Kỳ nghe có tiếng động tĩnh, quay đầu thấy Trương Vĩ đứng ở phía sau, thỏ thẻ hỏi.
- À, nghe trong phòng bếp có thanh âm, đoán chừng là em đang làm điểm tâm, sở dĩ dậy sớm một chút, xem coi có thế giúp chút gì cho em hay không.
Trương Vĩ cười nói.
- Chỉ biết nói lời dễ nghe không hà, em mỗi ngày đều làm điểm tâm vào thời gian này, đâu có thấy anh dậy giúp em bao giờ đâu.
Trương Kỳ cười khẽ một tiếng, quay đầu lại tiếp tục làm đồ ăn.
- Ha ha. Trước kia là ngủ say quá, chưa có thức dậy thôi.
Bị Trương Kỳ vạch trần lời nói dối, Trương Vĩ vẫn không ngượng ngùng gì, đi tới bên cạnh Trương Kỳ, tiện tay cầm một miếng chân giò hun khói, đưa lên miệng nhai ngay.
- Anh đi ra phòng ăn chờ chút đi. Ở chỗ này cũng không giúp được gì, bữa ăn sáng sẽ xong ngay thôi.
Trương Kỳ muốn lấy một món gia vị, nhưng bị Trương Vĩ cản đường, có chút bất đắc dĩ nói.
- Cũng tốt, anh đi thu dọn bàn ăn trước, đặt chén dĩa sẵn cái đã.
Trương Vĩ đối với việc nấu nướng không có hứng thú gì, liền dứt khoát thuận thế đi ra ngoài, ngồi ở bên bàn ăn, vừa chờ vừa chơi điện thoại di động.
Qua thêm vài phút, Trương Kỳ từ phòng bếp đi vào phòng ăn, tay bưng một cái mâm dài màu bạc, trong mâm đặt bánh mì, sữa tươi, nước trái cây, chân giò hun khói, sà lách, pho mát, trứng chiên.
Nghe được tiếng bước chần, Trương Vĩ quay đầu lại nhìn, đúng dịp thấy Trương Kỳ cúi người đặt mâm bạc ở giữa bàn ăn, váy ngủ bằng chất liệu mềm mại, mỏng manh, bị hai gò ngực đầy đặn trĩu nặng căng ra, còn có thế nhìn thấy được hai cái núm mê người.
Trương Kỳ đặt mâm bạc xuống xong, thấy Trương Vĩ nhìn chăm chú vào bộ ngực của mình, cũng không nhịn được cúi đầu nhìn thoáng qua, lập tức ngượng đến đỏ cả mặt, hờn dỗi hừ một tiếng, nói:
- Đáng ghét, ánh mắt của anh nhìn ở đâu vậy?
Thì ra, Trương Kỳ buổi tối lúc ngủ, không thích mặc nịt ngực đi ngủ, do đó chỉ mặc quần lót cùng váy ngủ, sáng sớm khi tỉnh dậy nàng trước hết rửa mặt, nấu cơm, sau đó mới thay đồ khoác lên bộ quần áo công sở toàn thân.
Bình thường vào lúc Trương Kỳ làm điểm tâm, Trương Vĩ không thức dậy sớm như vậy, không nghĩ tới hôm nay lại bị hắn nhìn thấy, trong lòng không khỏi vừa thẹn vừa giận.
- Anh ăn trước đi, em đi thay quần áo một chút.
Trương Kỳ tay phải che ngực, đỏ mặt, thấp giọng nói một câu, xoay người định đi vào phòng ngủ.
- Chờ một chút, em khoan đi vội.
- Anh còn muốn như thế nào nữa?
Nghe Trương Vĩ gọi mình lại, Trương Kỳ nghiêng thân qua một bên, dùng hai tay ôm bộ ngực, hỏi.
- Vào lúc xế chiều, em theo anh đi một chuyến đến sảnh triển lãm có thông cáo đấu giá, nói sớm trước cho em biết một tiếng.
Trương Vĩ đáp.
- Tại sao cần phải dẫn em theo? Sở Thiên Kiều thấy em sẽ không cao hứng đâu, anh không sợ ảnh hưởng đến quan hệ cùng Công ty Minh Đức sao?
Trương Kỳ hếch cái miệng nhỏ nhắn lên, nói.
- Sở Thiên Kiều cũng không phải là vị hôn thế của anh, anh có nghĩa vụ khiến cho cô ta cao hứng sao?
Trương Vĩ cười lạnh một tiếng, nói tiếp:
- Em đừng hỏi nhiều như vậy, chuẩn bị đi thôi.