Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Phòng Thuật (Dịch) - Chương 747: Tìm người (2)

- Được, đãi ngộ cao một chút cũng không sao, tuyển được người mới là mấu chốt.

Trương Vĩ nói.

- Tôi biết rồi, cậu yên tâm đi.

Chu Bàn Tử phất tay áo, lập tức dẫn theo Lan Nguyệt ra khỏi phòng làm việc.

- Trương Vĩ, anh tự mình mở công ty bất động sản sao?

Thấy Chu Bàn Tử rời đi, Trương Kỳ lộ ra vẻ kinh ngạc.

- Ừ, đang chuẩn bị, đây cũng chính là nguyên nhân tôi thuê hai văn phòng làm việc.

- Trương Vĩ, anh và Chu tiên sinh kia đầu tư bao nhiêu tiền?

Tô Phỉ chớp chớp mắt, tò mò hỏi.

- Chúng ta mỗi người đầu tư 80 triệu, tổng tài sản của công ty là 160 triệu NDT.

- Cái gì? 80 triệu NDT!

Sau khi nghe lời nói của Trương Vĩ, Trương Kỳ sợ kêu thành tiếng, cái miệng nhỏ nhắn vươn ra, lộ ra bộ dạng khó tin.

- Anh không phải cướp ngân hàng chứ, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy!

- Kỳ Kỳ, bây giờ cô còn không biết sao?

Thấy bộ dạng kinh ngạc của Trương Kỳ, Tô Phỉ nhanh chóng giải thích.

- Anh ta thừa dịp thành phố Bảo Thành xây dựng đường cao tốc, liền thu mua một lượng lớn đất đai, hiện tại giá trị đã tăng gấp mấy lần rồi, đoán chừng cộng thêm công ty môi giới này, bản thân đã có hơn trăm triệu.

- Cái gì! Tài sản hơn trăm triệu! Anh có nhiều tiền như vậy!

Trương Kỳ mở to mắt, cô tin Tô Phỉ sẽ không lừa gạt cô, nhưng chuyện này thật khó tin.

- Ừ, không kém bao nhiêu đâu.

Trương Vĩ gật gật đầu.

- Haha, anh…

Thấy được chính miệng Trương Vĩ thừa nhận, Trương Kỳ bất lực thở dài một tiếng.

Hiện tại tình trạng kinh tế của Trương Kỳ có chút khẩn trương, cha mẹ đều ở bệnh viện Bắc Kinh, ngay cả tiền mướn phòng cũng không gánh nổi, bây giờ còn phải ở nhờ nhà Trương Vĩ, mà tài sản của đối phương lại hơn trăm triệu, quả nhiên là núi cao lại có núi cao hơn.

- Tô Phỉ, cô còn chuyện gì nữa không? Nếu không còn, tôi muốn ra ngoài làm vài chuyện.

Trương Vĩ từ trên ghế đứng lên, quay đầu hỏi Tô Phỉ một câu, hắn ngày hôm qua vừa về tới Bắc Kinh, còn muốn dạo một vòng đến những cửa hàng khác, không phải chỉ ở mỗi cao ốc Lục Châu.

- À, anh không nói thì tôi cũng quên, tôi quả thật còn có một việc.

Tô Phỉ ngẩng đầu lên, cười nói.

- Việc gì?

- Tôi nghĩ tôi cần phải thuê một căn nhà?

Tô Phỉ nói.

- Thuê nhà?

Trương Vĩ sửng sốt một chút, nghi ngờ nói.

- Không phải cô vừa mới dọn đến nhà ở tiểu khu Nhã Uyển sao? Tại sao lại đột nhiên muốn thuê nhà nữa.

- Nhà ở tiểu khu kia, không xứng với thân phận con ông cháu cha của tôi.

Tô Phỉ lộ ra chút vẻ giảo hoạt.

- Vậy cô nói với Trương Kỳ đi, bây giờ cô ấy cũng làm môi giới đấy, để cô ấy giúp cô thuê nhà.

Trương Vĩ chỉ chỉ một bên Trương Kỳ.

- Ừ, tôi biết rồi, anh đi đi.

Tô Phỉ lên tiếng, vươn bàn tay trằng nõn ra, nhìn Trương Vĩ phất phất tay.

..

Trường học thí nghiệm Gia Chúc lâu ở thành phố Bảo Thành, thoạt nhìn có chút cũ kỹ, trước kia một nhà Trương Vĩ cũng ở đây, nhưng mười năm trước đã chuyển khỏi Gia Chúc Lâu.

Trong tiểu khu phần lớn đều là trường học thí nghiệm của Lão sư, hơn nữa ở tiểu khu hai ba chục năm, nên mọi người đều vô cùng thân quen, vừa lúc thời tiết lại đẹp, nên các lão sư đều tập trung tại đại viện để tán gẫu.

Trong tiểu khu Gia Chúc Lâu chỉ có một tòa nhà, xế chiều hôm nay thời tiết vô cùng ấm áp, nên một đám lão đầu, lão thái thái tụ chung một chỗ nói chuyện phiếm, mà lúc này có hai nam tử từ bên ngoài bước vào.

Hai nam tử này đều mặc âu phục, vô cùng gọn gàng sạch sẽ, thân hình mạnh mẽ, trong đó có một nam nhân hơn 40 tuổi, đeo một mắt kiếng thủy tinh, thoạt nhìn rất giống người tri thức.

Một nam nhân khác khoảng hơn 30 tuổi, làn da tương đối đen, gương mặt cương nghị, đi phía sau nam nhân 40 tuổi, hai người đi đến phía dưới nhà lầu.

- Đại gia, đại nương, ở đây nghỉ ngời à.

Nam nhân đeo mắt kiếng cười hỏi.

- Đúng vậy, hôm nay thời tiết tốt, lão muốn đi bộ phơi nắng, bằng không thì tay chân sẽ gì sắt mất.

Một lão già tóc hoa râm cười ha hả nói.

- Đại gia, tôi thấy ngài càng ngày càng dẻo dai đấy.

Nam nhân đeo mắt kiếng nhíu nhíu ngón tay cái nói.

- Cậu quá khen rồi, ha ha.

Lão đầu râu bạc cười ha hả.

- Hai vị tiên sinh, xưng hô như thế nào đây? Là bà con thân thích của ai trong tiểu khu này.

Một lão thái thái đội nón hỏi.

Bên trong tiểu khu này có mấy chục gia đình, lão thái thái cả ngày ở bên ngoài nghỉ ngơi, nhà nào cũng có thế biết đại khái, nên bà vừa thấy liền biết là hai người lạ mặt, tuyệt đối không phải cư dân của tiểu khu này.

- Đại nương thật đúng là hỏa nhãn kim tinh nha, hai chúng tôi đúng là không phải người tiểu khu này, muốn hỏi mấy vị chút chuyện?

Nam nhân đeo mắt kiếng hỏi.

- Hai vị xưng hô như thế nào?

Lão đầu râu bạc hỏi.

- Tôi tên Điền Hải Văn, đây là Trương Gia Thắng bằng hữu của tôi.

Nam nhân đeo mắt kiếng gọng vàng.

- Muốn nghe chuyện gì? Cậu hỏi đi.

Lão thái thái có chút nhiệt tình nói, bà ở chỗ này mấy chục năm rồi, trên cơ bản chuyện của mỗi nhà đều rõ ràng.

- Xin hỏi, vào lúc hai mươi năm trước, tiểu khu chúng ta có nhà nào nhận con nuôi không?

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free