Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Phòng Thuật (Dịch) - Chương 521: Lật bài (2)

- Mười giờ sáng đi họp trong khu, ngày hôm nay sẽ không họp sáng, mọi người xử lý công việc một chút, đúng 9 giờ 20 xuất phát.

- Được, điếm trưởng.

- Đã biết, Trương điếm trưởng.

Rất nhiều nghiệp vụ viên đều cúi đầu trả lời, bắt đầu làm công tác trên tay mình, đối với chuyện đi họp trong khu, bọn họ thật ra thì không nhớ bao nhiêu.

9 giờ 45”, Trương Vĩ lái Maserati đi đầu, còn lại nghiệp vụ viên đi xe taxi, đồng loạt chạy tới Phong Độ Bách Lâm môn điếm, còn Trương Vĩ đi trong ô tô màu trắng sang, không thế không khiến mọi người hâm mộ.

- Lưu điếm trưởng, Tống điếm trưởng, hai vị thật đến sớm nha!

Trương Vĩ đậu ô tô xong, mới từ ghế điều khiển đi ra, liền thấy hai người Lưu Chấn Quốc.

- Trương điếm trưởng, anh đi chiếc tam xoa kích này thật đúng là đẹp, lão Tống tôi ngày nào đó có thế mua loại xe này, vậy coi như là không có uổng phí cuộc đời nha!

Tống Dân đánh giá chiếc Maserati, gương mặt hâm mộ.

- Tống điếm trưởng, ngài đừng có đoán mò. Trương điếm trưởng là một thổ tài chủ, chúng ta người bình thường làm sao so được.

Tô Ngưng cũng đi tới, trêu ghẹo.

- Đúng rồi, Lưu điếm trưởng, Tống điếm trưởng, các vị biết được mục đích họp lần này không?

Trương Vĩ hỏi.

- Không rõ lắm nha! Trước một chút động tĩnh cũng không có.

Lưu Chấn Quốc lắc lắc đầu.

- Tô điếm trưởng, vậy ngài có tin tức gì không?

- Không có.

Tô Ngưng cũng đồng dạng là đầu óc mơ hồ. Cũng không biết hơn ba người còn lại bao nhiêu.

- BA~ BA~...

Ngay vào lúc bốn người tụ chung một chỗ, Trình Hâm đi tới, vỗ tay một cái.

- Mọi người đều đến không sai biệt lắm, vào trong phòng hội nghị đi! Mười giờ chính thức họp.

Trình Hâm phân phó mọi người một tiếng, rồi sau đó lại kêu mấy điếm trưởng, khiến cho mỗi người nghiệp vụ viên dưới tay lãnh đạo bọn họ tiến vào phòng họp chuẩn bị họp.

Khu Hải Tử Loan lại tăng lên hai tổ, trên cơ bản chiếm hết không gian phòng họp, vẫn là mấy điếm trưởng ngồi ở hàng trước, phía sau là những nghiệp vụ viên bọn họ.

- Khụ…

Trình Hâm ho nhẹ một tiếng, cất bước đi lên bục giảng, chỉ chỉ đồng hồ tay của mình nói:

- Đúng mười giờ, người cũng đến rồi. Hiện tại chúng ta hãy chính thức họp.

- Lần trước đi họp, điều nên nói tôi đều nói rồi, lần này sẽ không tái lập lại, tránh khỏi có người ở sau lưng nói tôi lão hòa thượng niệm kinh, chúng ta hiện tại liền trực tiếp nói vấn đề chính.

Trình Hâm quét mắt nhìn mọi người trong phòng hội nghị một cái.

- Tháng này đã qua một nửa, mọi người báo cáo một chút công trạng tổ đi!

- Tốt, vậy từ chúng ta bắt đầu đi. Công trạng của tổ một Phong Độ Bách Lâm môn điếm chúng ta là 19 vạn NDT, một mua một bán, 9 phòng thuê.

- Đúng vậy, nghiệp vụ viên tổ Hà Quân đều rất nỗ lực, tôi ở điếm Nhã Uyển xem rất rõ ràng.

Đối với biểu hiện tích cực của Hà Quân, Trình Hâm trong lòng có chút hài lòng, gật gật đầu.

- Tổ kế tiếp.

- Công trạng tổ hai Phong Độ Bách Lâm môn điếm là 13 vạn. Một mua một bán, 6 phòng thuê.

- Công trạng ở môn điếm Điềm Thủy Viên là 4000 NDT, 1 phòng thuê.

Lưu Chấn Quốc báo.

- Tổ một cửa hàng Nhã Uyển có công trạng 3500 NDT, 1 phòng thuê.

Trương Vĩ nói.

- Tổ hai cửa hàng Nhã Uyển có công trạng 3800 NDT, 1 phòng thuê.

Tô Ngưng nói.

- Tổ một cửa hàng Hà Tây có công trạng 3200 NDT, 1 phòng thuê.

Tống Dân nói.

- A…Bốn cửa hàng này công trạng cộng hết lại vẫn chưa tới 1500 NDT, lỗ tai của tôi có nghe lầm hay không nha?

- Đúng nha! Tổ Tống Dân công trạng kém thì cũng thôi đi, nhưng ba tổ kia công trạng hạng nhất rất cao, lần này vì sao vẫn chưa tới 10000 NDT.

- Này có cái gì không rõ, còn không phải là vì…sự việc này sao?

Nghe được bốn tổ Trương Vĩ báo công trạng, toàn bộ phòng họp đều sôi trào lên, không riêng gì nghiệp vụ viên cảm thấy kinh ngạc, ngay cả mấy điếm trưởng cũng không nghĩ tới bốn tổ sẽ làm như vậy.

- Rầm rầm rầm…

Tuy rằng đã sớm biết công trạng bốn tổ, nhưng chính tai nghe được bốn người hồi báo, Trình Hâm trong lòng tức giận hơn, cầm một ly nước thép không rỉ, gõ trên bàn mấy cái.

- Đều chớ ồn ào, cho ta an tĩnh lại.

- Trương Vĩ, Tô Ngưng, Lưu Chấn Quốc, Tống Dân, bốn người điếm trưởng các người đều thấy được rồi, không riêng gì những nghiệp vụ viên khác cảm thấy kinh ngạc, tôi làm quản lí khu vực này cũng rất muốn biết, công trạng tổ các người sao lại giảm xuống nhiều như thế?

Trình Hâm cáu kỉnh chất vấn.

- Trình quản lý, nếu chỉ có công trạng một tổ chúng tôi giảm xuống, vậy tôi có thể nói cho ngài nguyên nhân, nhưng hiện tại công trạng bốn tổ đều giảm xuống, vậy tôi cũng không biết tại sao rồi?

Tống Dân vuốt hai tay.

- Vậy ý của anh là, công trạng tập thế tổ bốn người các các anh giảm xuống, là bởi vì tôi quản lí khu vực này không làm tròn chức trách á?

Sắc mặt Trình Hâm phát lạnh, lạnh giọng hỏi.

- Vậy tôi cũng không biết.

Tống Dân lộ ra gương mặt bộ dạng mờ mịt.

Tống Dân tại Công ty Trung Thông không có bối cảnh, năng lực, hay quan hệ, hắn nếu như đã đắc tội Trình Hâm, liền không có bất kỳ đường sống, hoặc là hắn vặn ngã Trình Hâm, hoặc là hắn bị Trình Hâm khai trừ, sở dĩ hiện tại cũng chỉ là một tên lưu manh.

- Anh không biết, tôi biết đấy!

Trình Hâm thấy được bộ dạng Tống Dân, liền giận không chỗ phát tiết, lớn tiếng mắng;

- Trong khu có người đánh hợp đồng riêng!

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free