Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Phòng Thuật (Dịch) - Chương 1171: Chân tướng rõ ràng (2)

- Ông chính là người già rồi còn hồ đồ, chính . là vong ân phụ nghĩa.

Trương Trung Nhạc bị dẫn ra ngoài xong, trong phòng khách lập tức trở nên yên lặng, bất luận là Trương Bình Sinh hay Phí Lệ đều không dám cầu xin cho con trai. Còn những người khác càng không dám hỏi quá nhiều.

Mãi một lúc sau Trương Khôn Trung mới quét nhìn mọi người một cái, giọng nghiêm nghị nói

- Chuyện xảy ra tối hôm nay, không ai được nói cho người ngoài, thấy cả lấy cuộc họp ban giám đốc ngày mai làm trọng.

- Cha, tuy nhiên Trung Nhạc làm việc thiếu suy nghĩ, nhưng dù sao nó cũng xuất phát từ suy nghĩ tốt, cha xem có thể tha thứ cho nó không?

Phí Lệ khuyên nhủ.

-

Hừ, chuyện này, chờ xong ngày mai nói sau.

Trương Khôn Trung khoát tay áo, nói.

- Cha, là con dạy con không tốt, gây phiền phức cho Trương gia.

Trương Bình Sinh cúi thấp người nói.

- Đừng nói xin lỗi nữa, sau này quản lý tốt hơn là được.

Trương Khôn Trung dặn dò.

- Vâng thưa cha.

Trương Bình Sinh đáp.

- Ta có thể tra được chuyện này liên quan đến Trung Nhạc Tô gia và Vệ gia chưa hẳn là không tra được cho nên, chuyện của ngài mai phải sắp xếp một chút.

Trương Trung Nhạc trầm ngâm một lát sau đó chậm rãi nói.

- Bình Binh, ngày mai con không cần cùng ta đến Ban giám đốc Tổi, ở nhà xem Trung Nhạc đi.

Nghe lời cha mình xong Trương Bình Minh méo mặt một chút, khuôn mặt lộ vẻ thất vọng nói

- Con biết rồi thưa cha.

- Cha, chuyện ngày mai trên hội đồng quản trị rất nhiều, hãy để Bình Sinh đi theo ngài, Trung Nhạc để con là được.

Phí Lệ vẻ mặt lo âu nói.

- Hừ, ta cũng không chỉ có nó là con trai, không có nó không đến được ban giám đốc sao?

Trương Khôn Trung lạnh giọng hỏi.

Nghe giọng nói của Trương Khôn Trung, mọi người trong Trương gia sắc mặt đều hơi khác thường. Trương Bình Sinh và Phí Lệ vẻ mặt ảm đạm Trương Bình Hoa và Trương Bình Hạ vẻ mặt bình tĩnh nhưng trong lòng đều về mặt mong đợi nhìn Trương Khôn Trung.

Ánh mắt sắc bén của Trương Khôn Trung quét nhìn mọi người một cái, dừng lại ở Trương Bình Hoa và Trương Bình Hạ, làm trong lòng hai người họ có chút vui mừng, đều hi vọng mình có thể được điểm tên, được cha chọn đến Cuộc họp hội đồng quản trị.

- A Vĩ, ngày mai con theo ta đến hội nghị cổ động ngày mai đi.

- Vâng.

Nghe Trương Khôn Trung nói xong Trương Vĩ a trong lòng hơi chút kinh ngạc, nhưng vẫn vội vàng đồng ý, nói ra

- Được, ông nội.

Trương Khôn Trung vừa nói xong Trương Bình Sinh và Phí Lệ không khỏi thở dài một hơi, Trương Bình Hoa và Trương Bình Hạ hơi chút thất vọng.

Chứng kiến phản ứng của mọi người Trương gia xong Trương Khôn Trung khoát tay áo nói

- Có rảnh rỗi, tất cả mọi người đi nghỉ, Bình Sinh chờ một lát ta còn có chuyện muốn dặn dò.

- Vâng, thưa cha.

Nghe Trương Khôn Trung nói xong tất cả mọi người khom người rồi sau đó đi ra ngoài, chỉ còn Trương Khôn Trung và Trương Bình Sinh ở lại trong phòng.

- Cha, Trung Nhạc làm ra chuyện như vậy đều trách con không dạy bảo được. Nếu ngài có tức giận, trực tiếp trút lên con ngàn vạn lần không nên giữ trong lòng.

Trương Bình Sinh nói.

- Ta hỏi con, chuyện Trung Nhạc làm con có biết không?

Trương Khôn Trung ánh mắt sắc bén nhìn chằm chẳm con trai hỏi.

- Cha, không có dặn dò của cha, con làm sao dám làm chuyện này.

Trương Bình Sinh vội vàng lắc đầu nói.

- Hừ, không có là tốt rồi, tin rằng con cũng không dám làm ra chuyện như vậy.

Trương Khôn Trung nói.

- Cha chuyện Trung Nhạc ngài muốn nên xử lý như thế nào?

Trương Bình Sinh hỏi ngược lại.

- Còn có thể xử lý như thế nào, đợi đến khi chuyện này xong hãy để nó trở lại Mỹ quốc thôi.

Trương Khôn Trung dặn dò nói.

Tuy nhiên Trường Khôn Trung lại hết sức tức giận, cũng không biết làm thế nào với Trương Trung Nhạc, dù sao đối phương là cháu trai ruột của Trương Khôn Trung, hơn nữa Trương Trung Nhạc làm chuyện này, hoàn toàn là ngăn cản Tô Vệ hai nhà liên kết.

- Cha, cảm ơn ngài mở một đường sống.

Trương Bình Sinh thở dài nói.

- Nhưng con cũng đừng vui mừng quá sớm, chuyện Trung Nhạc làm không dấu diếm được bao lâu, để cho hai nhà Tô Vệ một câu trả lời, cũng để cho cổ đông tập đoàn một thái độ, con cũng phải có liên quan nhất định, trong thời gian ngắn vẫn không nên ở Hương Giang rồi.

- Cha, ngài yên tâm, con có thể hiểu được.

Trương Bình Sinh nhẹ nhàng gật đầu, cha có thể làm đến trình độ này, đã là bảo vệ mình ở mức độ lớn nhất rồi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free