Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phi Khoa Học Thuần Phục Thú - Chương 20: Hiệp hội Ngự Thú Sư

Sau khi trận chiến kết thúc, Thời Vũ nhìn về phía trọng tài Bạch Thạch. Không biết có phải nhân viên thời vụ không mà anh chàng cứ ngẩn người mấy giây mới sực nhớ ra phải tuyên bố kết quả, quả là thiếu chuyên nghiệp.

Tuyên bố nhanh lên nào, Băng Giáp Thú còn đang đau lắm đó, Ngự Thú Sư người ta còn chờ đưa thú đi chữa trị nữa kìa.

“Băng Giáp Thú mất năng lực chiến đấu, vì vậy người chiến thắng là Thời Vũ!”

Sau khi sực tỉnh, trọng tài Bạch Thạch vội vã tuyên bố kết quả.

“Thắng rồi!”

Vừa nghe tuyên bố, Thời Vũ lập tức gọi Thập Nhất đến bên cạnh, sau đó đưa tay xoa đầu nó để khích lệ.

Mặc dù có lời đồn rằng bị xoa đầu sẽ không cao nổi, nhưng Thời Vũ vẫn nhịn không được, chủ yếu là vì cảm giác sờ tay quá tuyệt.

“Gừ ——”

Thập Nhất lắc đầu gừ lên một tiếng, sau đó được Thời Vũ thu về không gian khế ước. Bên kia, Trần Khải cũng thu hồi Băng Giáp Thú, trên mặt lộ rõ vẻ khó chấp nhận. Cậu bước đến hỏi: “Cậu là Ngự Thú Sư của Bình Thành à?”

“Là học sinh… hay là?”

Cậu muốn biết rõ ràng lý do mình thua.

“Là Ngự Thú Sư ở Bình Thành, mới tốt nghiệp năm nay, nhưng tôi học ở thành phố Băng Nguyên.” Thời Vũ mỉm cười đáp, cũng hiểu đối phương đang dò hỏi lai lịch của mình.

Vừa dứt lời, Trần Khải sững người, trọng tài Bạch Thạch cũng sững người.

Bình Thành là khu ngoại ô trực thuộc thành phố Băng Nguyên, mức độ giáo dục dĩ nhiên không bằng nội thành.

Một số học sinh có thành tích xuất sắc, khi chọn trường sẽ cố gắng thi vào các trường trong nội thành để có được nguồn tài nguyên giáo dục tốt hơn.

Cho nên tuy Trần Khải được xem là học sinh ưu tú ở Bình Thành, nhưng nếu so với học sinh trong thành phố, chưa chắc đã vượt trội hơn ai.

Lúc này, Trần Khải đã hiểu vì sao mình lại thua thảm đến vậy — thế nhưng, cậu vẫn khó lòng chấp nhận sự chênh lệch lớn này.

Trong lòng, cậu không kìm được mà tự nhủ thầm: ngay cả trong nội thành, Thời Vũ hẳn cũng thuộc nhóm Ngự Thú Sư trẻ tuổi xuất sắc nhất.

Xét theo một khía cạnh nào đó thì cậu đoán cũng không sai.

Đừng nhìn vẻ ngoài bình thường của Thời Vũ mà lầm, chứ thật ra cậu là học bá chính hiệu.

Dù học ở trường điểm của thành phố Băng Nguyên, thành tích của cậu vẫn luôn nằm trong top đầu, các bài kiểm tra lý thuyết đều đạt kết quả cực kỳ xuất sắc.

Không thì đã chẳng thể nào đậu vào trường trong nội thành và được đến thực tập ở trại nuôi thành phố Băng Nguyên.

Làm Ngự Thú Sư thật sự rất phiền ph��c, chỉ riêng việc phải ghi nhớ hàng vạn loài thú cưng phổ biến, hình thái, kỹ năng thôi đã đủ khiến học sinh bình thường chịu không nổi.

Mà đó mới chỉ là cơ bản. Còn phải từ hình dáng bên ngoài mà đoán được cấp độ trưởng thành, biết rõ điểm yếu, tập tính, sở thích ăn uống của từng loại thú cưng — tất cả đều là nội dung học tập.

Mỗi khi Thời Vũ nhìn thấy một loài thú mới, trong đầu sẽ tự động hiện ra thông tin liên quan, chuyện này cũng nhờ vào nền tảng học bá của cậu mà thành.

Có thể nói, nếu không phải vì điều kiện kinh tế hạn chế cộng thêm một vài lý do cá nhân, với thành tích của mình, Thời Vũ hoàn toàn có thể tiếp tục học lên các học viện cao cấp hơn, chứ không phải ra trường sớm sau kỳ thực tập.

Thế giới này không có kỳ thi đại học theo kiểu truyền thống, phần lớn học sinh đều có thể bước vào xã hội từ năm 18 tuổi — như Thời Vũ chẳng hạn. Những cuộc thi như Ngự Thú Sư chuyên nghiệp, Nhân viên chăn nuôi chuyên nghiệp… ngược lại lại giống như một hình thức thi đại học khác, yêu cầu học sinh chuyên ngành phải tự đăng ký tham dự.

Sau khi vượt qua các kỳ kiểm tra này, không chỉ có được điều kiện tốt hơn để tìm việc, mà còn đồng nghĩa với việc có cơ hội vào các học viện trình độ cao hơn — đây cũng chính là lý do Thời Vũ rất coi trọng các chứng chỉ như Ngự Thú Sư chuyên nghiệp hay Nhân viên chăn nuôi chuyên nghiệp.

Không có chứng chỉ nghề, nuôi thú cưng cũng nuôi không nổi, haiz.

“Không còn chuyện gì nữa đúng không, vậy tôi đi trước đây.”

Thời Vũ chào tạm biệt Bạch Thạch và Trần Khải, xoay người rời khỏi.

“Ờ…” Trần Khải mờ mịt gật đầu.

Cậu cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng…

“Có gì đó không đúng. Mình cũng là học sinh sắp tốt nghiệp, còn một tháng nữa mới ra trường cơ mà.” Trần Khải bỗng nhận ra.

“Cậu nói thời gian tốt nghiệp, là dành cho học sinh chuyên ngành chiến đấu. Những ngành khác như trọng tài, y tế, chăn nuôi do có sắp xếp thực tập nên sẽ tốt nghiệp sớm hơn.” Trọng tài Bạch Thạch ở bên cạnh tiếp lời.

Trần Khải: ????

Cậu nhìn theo bóng lưng rời đi của Thời Vũ, trong lòng mắng thầm… Thời Vũ không học chuyên ngành chiến đấu?

“Bạn học Trần Khải, em cần đưa Băng Giáp Thú đi y tế không? Ngoài ra, trận chiến của hai em có đặt cược, phiền em thanh toán chi phí sử dụng sân cho cả hai luôn nhé.”

Trần Khải đau đầu: “Em đi phòng y tế trước đã…”

Không gian khế ước ngoài việc thúc đẩy trưởng thành, còn có một công dụng khác là giúp làm chậm tốc độ lan rộng của thương thế. Nếu cấp độ không gian khế ước đủ cao, thậm chí còn có thể thúc đẩy hồi phục.

Nhưng trừ khi là Ngự Thú Sư có thiên phú trị liệu đặc biệt, nếu không thì hiệu quả phục hồi của không gian khế ước chỉ mang tính tạm thời — chỉ giúp làm chậm chứ không thể chữa trị hoàn toàn. Vì vậy, đã mất 200 đồng rồi thì Trần Khải tuyệt đối không muốn bỏ qua phòng y tế.

Sau khi rời khỏi sân đấu, Thời Vũ cảm thấy hơi chán.

Có lẽ cậu đã đánh giá thấp mức độ tăng sức mạnh do [Cứng hóa – cấp độ tinh thông] mang lại. Xem ra, nếu không tham gia nhóm chiến đấu từ cấp 7–10 trong đấu trường, thì rất khó tìm được đối thủ xứng tầm.

Nhưng trước khi rời đi, cậu cũng hỏi qua rồi — Ngự Thú Sư phải lựa chọn nhóm thi đấu dựa trên cấp độ trưởng thành của thú cưng, không thể vượt cấp tham chiến. Bởi đối thủ cũng đâu muốn đánh với người yếu hơn mình.

Trừ khi, Thời Vũ tự mình dắt đối thủ đến thuê riêng sân đấu. Nhưng vấn đề là… Thời Vũ có quen ai đâu?

“Thôi kệ, đến Hiệp hội Ngự Thú Sư xem sao.”

Vì trận chiến kết thúc sớm hơn dự kiến, và Thời Vũ cảm thấy không cần tiếp tục ở lại đấu trường nữa, nên cậu quyết định tới chỗ khác tìm kiếm đối thủ thực chiến thích hợp. Sau một quãng đường, cậu đến được Hiệp hội Ngự Thú Sư khu Bình Thành.

Đây là một quần thể kiến trúc quy mô lớn nằm ngay trung tâm khu vực, trong đó tòa nhà chính giữa có đến mười ba tầng.

Thời Vũ từng đến đây làm thủ tục nhiều lần, không phải lần đầu nên đã rất thuộc đường, nhanh chóng tìm được mục tiêu — sảnh nhiệm vụ.

Hiệp hội Ngự Thú Sư còn có chức năng tiếp nhận và đăng tải các nhiệm vụ treo thưởng. Ngự Thú Sư có thể nhận nhiệm vụ tại đây, hoàn thành sẽ được nhận thù lao.

Những nhiệm vụ này đều được Hiệp hội chọn lọc kỹ lưỡng dành cho các Ngự Thú Sư tập sự. Có thể nói, đây cũng là phương thức huấn luyện năng lực toàn diện.

Bản chất cũng tương tự như các kỳ rèn luyện dã ngoại ba tháng một lần do Hiệp hội Ngự Thú Sư Bình Thành tổ chức cho các tập sự — đều là cách để bồi dưỡng thế hệ trẻ. Dù là thành phố nào, họ cũng đều mong muốn số lượng Ngự Thú Sư chuyên nghiệp tại địa phương mình tăng lên, sức mạnh chung cũng tăng theo. Bởi vậy, nhiệm vụ hay rèn luyện gì cũng đều nhằm mục đích xây nền cho lớp tập sự.

Ban đầu Thời Vũ không định tới đây, vì các nhiệm vụ cấp dưới siêu phàm của Hiệp hội phần lớn chỉ nhằm rèn luyện người và thú, trọng tâm là cung cấp cơ hội. Kiểu nhiệm vụ này đúng nghĩa là “tiền ít mà cực nhiều”, cùng một khoảng thời gian đem Thập Nhất đi khuân gạch có khi còn lời hơn…

Nhưng tình hình bây giờ là: cậu không đến để kiếm tiền, mà đơn thuần muốn tìm xem có đối thủ thực chiến nào phù hợp hay không.

Dù không có đối thủ, thì vài nhiệm vụ có thể giúp rèn luyện cho Thập Nhất cũng được. Xét về sức khỏe tinh thần và thể chất, Thời Vũ cảm thấy không thể để nó mãi ở nhà tập luyện.

Ngày nào cũng nhảy lầu kiểu đó, sớm muộn gì đầu cũng có vấn đề. Tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài vẫn tốt hơn, trận đấu lần này đưa Thập Nhất ra ngoài, Thời Vũ có thể thấy rõ ràng nó rất vui.

【Nhiệm vụ một sao】: Bắt mèo hoang. 【Mô tả yêu cầu】: Gần đây, khu vực xuất hiện một băng nhóm mèo hoang có tổ chức, quy củ và quy mô lớn…

Trong sảnh nhiệm vụ, đứng trước bảng danh sách, Thời Vũ nhìn mà mặt đầy dấu chấm hỏi.

Mèo hoang mà cũng có tổ chức?

Ừm… xét đến việc tồn tại những loài sinh vật siêu phàm có trí thông minh cao, việc chúng thật sự có tổ chức cũng không phải là không thể.

Chúng trộm cái gì? Hải sản, thức ăn mèo… Thôi vậy, không đáng ngại.

【Nhiệm vụ một sao】: Làm bạn đấu luyện. 【Mô tả yêu cầu】: Yêu cầu thú hệ Phong có cấp độ trưởng thành từ cấp sáu trở lên…

Nhiệm vụ này có vẻ được đấy… tiếc là Thập Nhất không biết bay, bỏ qua. 【Nhiệm vụ một sao】: Hộ tống ngoài vùng hoang. 【Nhiệm vụ một sao】: Bắt sống Phong Hoàng. 【Nhiệm vụ một sao】: Tiêu diệt Chuột Đất…

Chi chít cả trăm loại nhiệm vụ, Thời Vũ bắt đầu nghiên cứu kỹ từng cái một.

Để đảm bảo trải nghiệm đọc tốt nhất, bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free