(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 9: Trước Chuyến Du Hành
Turan đón lấy chiếc hộp gỗ Darmil vừa rút từ chiếc túi trữ vật nhỏ. Chiếc hộp hình chữ nhật khá lớn, rộng hai tấc, dài gần bốn tấc, nặng hơn bốn kí lô. Mở hộp ra, Turan rất hài lòng và có chút ngạc nhiên khi thấy bên trong là thứ mình muốn: một khẩu Mabatum thế hệ ba cùng sáu băng đạn.
– Tôi không ngờ cậu có thể mua được nó thật đấy. – Turan nói, đóng hộp lại rồi đặt vào chiếc túi trữ vật của mình vừa mua.
– Vậy là đúng rồi phải không? Thật may quá…
Darmil thở phào nhẹ nhõm. Thấy Darmil như vậy, Turan bật cười. Hắn ta chắc hẳn đã lo lắng từ hôm qua đến giờ, sợ mình mua phải hàng rởm. “Kẻ ngốc đôi lúc cũng có giá trị riêng.”
– Còn đây là rượu thuốc của bà Lylat nấu.
Turan nói, đưa cho Darmil một chai rượu chừng nửa lít.
– A! Cảm ơn cậu. Tôi mong nó suốt đấy.
Darmil mừng ra mặt. Turan nghĩ bụng, cũng phải thôi, hắn ta đang phải chịu đựng cái bụng bầm dập. Nếu không nhờ rượu thuốc của bà Lylat thì giờ hắn ta chắc đang nằm bệnh viện than khóc đủ điều rồi. “Nhưng mà, giàu có như hắn ta thì chắc lại khác…”
Turan và Darmil đi qua mấy cửa hàng đã lên danh sách từ trước, mua rất nhiều loại vật phẩm cậu cho là cần thiết cho một chuyến du hành. Những món đắt nhất bao gồm giáp da và bùa ẩn thân cho Turan, cùng giáp và chùy thép cho Darmil. Kế đến là giày, găng tay, đai lưng chuyên dụng và một con dao găm. Cuối cùng, họ mua thêm vài bình khí huyết, thể lực và một quyển cẩm nang du hành giả dành cho tân binh. Turan vốn muốn mua nhiều thứ tốt hơn nhưng suy xét lại, cậu thấy việc chỉ đi đánh thử vài con quái vật cấp 1 mà tiêu tốn quá nhiều thì chẳng đáng chút nào. Riêng khẩu Mabatum, cậu đoán cũng phải tốn hơn trăm nghìn xen là ít. Darmil có thể nhiều tiền thật, nhưng nếu quá phụ thuộc vào trang bị mua bằng tiền của hắn ta sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm mà Turan muốn có trong chuyến du hành.
Lúc cả hai rời khỏi khu phố, trời đã bắt đầu đổ nắng chang chang giữa trưa. Turan đã đói lắm rồi, định tìm một hàng quán nào đó để ghé vào dùng bữa. Thế nhưng Darmil lại đề xuất:
– Đến quán rượu của bà Lylat đi!
– Biết từ đây về đấy bao xa không hả thằng ngu–
“À không, hắn đâu ngu.” Turan tự nhủ. Cậu sực nhớ ra tối qua Darmil đã cố tán tỉnh Tiffia, nên việc hắn muốn tranh thủ đến đó tìm cô là điều dễ hiểu. “Sao riêng chuyện này thì hắn có thể khôn như vậy?”
Thứ đầu tiên Turan bắt gặp khi trở lại quán rượu Lylat là ánh mắt ngạc nhiên của bà chủ. Không để bà ta lên tiếng trước, cậu nói:
– Tôi chỉ dùng bữa trưa trước khi đi thôi.
– Rõ chán. – Lylat đáp cụt ngủn.
Turan có chút bực tức, nhưng không muốn đôi co. Giờ cậu chỉ muốn làm đầy cái bụng của mình thôi. Hôm nay có gã đại gia Darmil bao, cậu quyết phải ăn một bữa thật no nê mới được. Dù gì thì chiều nay cậu cũng phải làm “việc lớn” rồi.
– Chào cô, Balyama.
– Ơ, anh gọi- anh biết tên tôi sao?
Turan quay sang. Gã Darmil thật lanh lẹ, vừa bước vào quán đã tìm Tiffia bắt chuyện ngay.
Cậu ngồi chống cằm, trong lúc chờ món ăn, muốn xem hắn ta sẽ tán tỉnh và thất bại thảm hại ra sao.
– Tên của em thật đẹp. – Darmil nói – Anh vừa nghe đến Balyama đã biết ngay đó là tên em rồi.
– He he. Tôi cảm ơn anh đã khen. – Tiffia đáp – Anh hẳn là nghe thấy từ Turan?
“Thông minh lắm Tiffia! Quả không phụ sự kỳ vọng của tôi.”
– Em thật giỏi! – Darmil thốt – Anh tin chắc ngoài vẻ đẹp tựa nữ thần giáng trần, em còn thông tuệ kiệt xuất nữa.
– Anh quá khen rồi. Tôi chỉ nghĩ, ngoài Turan ra, anh đâu thể biết tên tôi từ ai khác được. Vì cái tên đó…
Tiffia ngừng nói giữa chừng, r���i im bặt. Cô ta lúc này chỉ đưa mắt nhìn quanh, chốc lại liếc nhìn Darmil, ra vẻ ngại ngùng lắm. Darmil thấy vậy liền được đà xấn tới.
– Em không cần nói đâu, Balyama. – Darmil lên tiếng – Vì anh hiểu hết cả, trái tim anh có thể cảm nhận được, qua đôi mắt ngượng ngùng kia.
Darmil dứt lời, liền tiến lại gần Tiffia. Khéo léo lùi lại, Tiffia bảo:
– Nhưng có một điều anh không biết đâu…
– Là điều gì? Anh sẽ lắng nghe em nói.
– Balyama thật ra chỉ là tên giả thôi.
Tiffia cố tình nói rất nhỏ, nhưng Turan vẫn đọc được khẩu hình miệng của cô ta. Cô ta vốn cũng chẳng nói gì khác ngoài dự đoán của cậu.
– Ôi, ra vậy sao. – Darmil thốt – Vậy tên em là gì?
– Tên em là…
– Là…?
– Balanaryamacarodatawahahaha ạ…
Tiffia giọng rất nhỏ nhẹ nhưng từng chữ lại phát âm rất rõ ràng. Darmil nghe xong, và với trí thông minh có hạn của mình, cậu ta lập tức hoảng hồn ra mặt, vội lặp lại:
– Balyna- Balanya- Balanaramaro- à không… Babala- hay là Basada nhỉ… Hình như là Balacaryna… Không đúng… Hahaha?
Tiffia quay sang Turan, cười khúc khích rồi lặng lẽ rời đi, bỏ mặc Darmil cứ đứng đó tự lẩm bẩm như người mất hồn. Turan chỉ cười khẩy một tiếng, mọi thứ diễn ra không khác mấy so với suy đoán của cậu, nhưng lại kém phần thú vị hơn. Cậu đã mong gã Darmil sẽ hoảng hồn nhận ra cái tên Balyama là giả, nhưng hắn ta ngu ngốc đến mức vượt xa mọi tưởng tượng rồi.
– Heo sữa quay của mày đây.
Bà Lylat nói rồi đặt cái đĩa to đùng lên trước mặt Turan. Nổi bật trên đĩa là một con heo sữa quay đỏ hồng, bóng bẩy mỡ màng, trông vô cùng hấp dẫn, được trang trí cùng rau củ và một quả cà chua tươi mọng. Turan khẽ nuốt nước bọt rồi không kiềm được, miệng đã chem chép thèm thuồng. Chưa bao giờ cậu có cơ hội nếm thử một món hoành tráng thế này cả.
– Ê Turan. – Darmil lên tiếng – Sao Bala- à không, Balyama có tên thật kỳ lạ vậy? Gì mà Balacarynamamawahaha thì phải.
Turan giả vờ không nghe thấy. Cậu chẳng việc gì phải quan tâm tới gã Darmil ngốc nghếch vào lúc này cả, việc chính của cậu bây giờ là xử lý con heo sữa vô cùng hấp dẫn kia.
– Nhưng mà… Gì cơ!? – Turan kêu lên – Ngươi vẫn còn băn khoăn về cái tên đó sao!? Tiffia! Là Tiffia! Và giờ thì ăn thôi.
Darmil có nói thêm mấy câu thể hiện sự đơn thuần trong suy nghĩ của hắn ta nhưng Turan không đáp lời thêm nữa, và cũng không thể đáp lời được, vì miệng cậu đã đầy ứ thịt heo sữa quay.
Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, hãy đón đọc các chương truyện tiếp theo.