(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 87: Về Lại Thành Tailor
Hành trình trở về thành Yeit chẳng qua là đi ngược lại con đường họ đã đến. Điểm dừng chân đầu tiên của tổ đội Turan không phải nơi nào khác mà chính là thành Tailor.
Trên đường đi, cũng như lần trước, họ không tránh khỏi những cuộc đụng độ với vài nhóm quái vật như Sói xám. Thế nhưng, nhờ Turan đã ghi nhớ và đánh dấu các bãi quái từ lần trước, đồng thời vạch ra m���t lộ trình an toàn nhất, họ đã tiết kiệm được không ít thời gian. Lần này, tổ đội của anh chỉ phải đối phó mười ba con Sói xám chia thành ba đợt, một công việc nhẹ nhàng hơn nhiều so với chuyến đi đến thành Kyrult.
Quan trọng hơn cả là sau khi diệt xong đám quái thứ hai thì Darmil cũng thành công thăng Thần cấp của mình lên 2. Darmil khoe khoang ầm ĩ với mọi người trong đội, nhưng điều Turan quan tâm duy nhất là sự tăng trưởng các thuộc tính của cậu ta. Anh không chút do dự thi triển kỹ năng ‘Thông hiểu’ ngay lập tức.
“Họ và tên: Darmilphonse Olviz Altoris. Tuổi: 20. Thần cấp: 2. Tiến độ: 3 (1%). Yêu cầu thăng cấp: Không.
Thuộc tính chính: + Sức mạnh: 44 bậc. + Thể lực: 36 bậc. + Nhanh nhẹn: 18 bậc. + Khéo léo: 5 bậc. + Trí tuệ: 3 bậc. + Minh mẫn: 1 bậc.
Thuộc tính phụ: + Cảm ngộ: 16 bậc. + Phản xạ: 36 bậc. + Cảm giác: 30 bậc.
Thông số: + Khí huyết: 706 744 bậc. + Nguyên khí: 47 533 bậc.
Điểm thuộc tính còn: 10 điểm.”
Ngoại trừ ba thuộc tính Khéo léo, Trí tuệ và Minh mẫn, tất cả những thuộc tính còn lại đều tăng trưởng ít nhi��u, tổng cộng mười một bậc. Tổng lượng tăng trưởng này thực ra cũng khá cao, nhưng Turan không quá ngạc nhiên, bởi lẽ nếu so với các du hành giả tầm trung thì điều này khá bình thường, còn với những người hàng đầu thì lại chẳng đáng kể gì.
“Cũng là không tệ,” Turan nghĩ thầm. Anh đoán đã đến lúc tính toán việc sử dụng số điểm thuộc tính còn lại cho Darmil. Với tình hình hiện tại, có lẽ anh sẽ phải dồn toàn bộ số điểm đó vào ba thuộc tính chưa được tăng lên kia. Chúng quá thấp, đặc biệt là Minh mẫn chỉ đạt vỏn vẹn 1 bậc. Nếu gặp phải kẻ địch chuyên tấn công tinh thần hoặc gây ảo giác, cậu ta sẽ cực kỳ bất lợi.
Nghĩ đến đây, Turan chợt thắc mắc về lần càn quét phó bản ‘Hầm mộ của Lamb’ trước đây. Khi đó, Darmil rõ ràng không chịu nhiều ảnh hưởng từ đòn tấn công của lũ Tàn hồn lang thang, thậm chí ngay cả Linh hồn hung ác cũng chỉ khiến cậu ta choáng váng trong chốc lát. Điều đó hoàn toàn không hợp lý với một người có thuộc tính Minh mẫn thấp tè như cậu ta.
Khả năng duy nhất cho chuyện lạ này chỉ có thể đ��n từ những kỹ năng của Darmil. Dù vậy, Turan đã xem xét kỹ cả ba kỹ năng ‘Cuồng nộ’, ‘Ý chí chiến đấu’ và ‘Bản năng dã thú’ của cậu ta nhưng vẫn không thể đưa ra bất kỳ kết luận rõ ràng nào.
Kỹ năng ‘Cuồng nộ’ rõ ràng không giúp ích được trong tình huống đó mà ngược lại còn khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Kỹ năng ‘Ý chí chiến đấu’ có thể giảm hiệu quả trạng thái bất lợi nhưng rất ít, nhiều nhất chỉ mười phần trăm, không thể nào giúp một người với Minh mẫn chỉ vỏn vẹn một điểm có thể chống chịu lại đòn tấn công tinh thần mạnh đến vậy. Còn ‘Bản năng dã thú’ chỉ tăng thêm hai thuộc tính là Cảm giác và Phản xạ, không mấy tác dụng trong việc đối phó tình huống ấy.
Turan càng nghĩ càng không lý giải nổi nguyên nhân, chỉ còn cách tiếp tục quan sát thêm. Nếu anh có thể xác định rõ nguyên nhân, và xa hơn nữa là tận dụng được khả năng này, thì rất có thể sẽ không cần phải cải thiện thuộc tính đã quá thấp của Darmil nữa. Khi đó, cậu ta có thể dồn điểm vào những thuộc tính khác.
Vì thời gian đi đường rút ngắn, nên mới chiều tổ đội của Turan đã về đến thành Tailor. Turan rất hài lòng khi thấy công sức của mình đã mang lại kết quả như mong đợi.
– Darmil, cậu ở lại thành Tailor này đi.
Turan nói khi đang lái chiếc xe bán tải bon bon đi tìm nơi nghỉ chân tối nay.
– Hả? Ý cậu là một mình tôi? – Darmil thắc mắc.
Turan gật đầu, lại bảo:
– Trừ hôm nay ra, chỉ còn bốn ngày nữa là đến giải đấu Harenthrum. Như vậy, cậu chỉ có ba ngày để đạt Thần cấp 3. Cố gắng diệt thêm quái đi.
Ba ngày để một du hành giả vừa đạt Thần cấp 2 thăng lên Thần cấp 3 là chuyện gần như không tưởng, hay chính xác hơn là sẽ cực kỳ mệt mỏi. Nếu tính toán của Turan chính xác, Darmil sẽ phải tiêu diệt không dưới một trăm con Sói xám mới đủ lượng Thần tinh cần thiết để thăng Thần cấp, tương đương với hơn ba mươi con mỗi ngày.
Trên thực tế, không ít du hành giả có thể làm được điều đó, nhưng đều nhờ một tổ đội thành thạo hỗ trợ diệt quái. Hiện tại Darmil chỉ có một mình, thực sự không thể nào tự mình thực hiện được. Tính cả số quái tiêu diệt trong chuyến đến thành Kyrult và lần quay về này, cậu ta cũng chỉ miễn cưỡng đạt được một nửa yêu cầu của một ngày. Và đó là khi có Tiffia và Turan giúp sức.
Vậy nên, Turan định tìm cho Darmil một vài đồng đội tạm thời để giúp cậu ta nâng cao Thần cấp trong ba ngày tới. Những người đầu tiên anh nghĩ đến là tổ đội của Pongru, hay chính xác hơn là anh định nhờ cậy Heathier và Phalsia. Hai người này hẳn sẽ không ngần ngại hỗ trợ cho Darmil, cậu ấm nhà Altoris.
Nhưng trước khi làm điều đó, Turan cần phải căn dặn Darmil thật kỹ lưỡng, để ý và sắp xếp không ít chuyện, tránh để cậu ta làm loạn mọi thứ. Tình huống xấu nhất là cậu ta sẽ bị cuốn theo tổ đội của Pongru mà đi chệch khỏi kế hoạch của anh.
Mà nếu sau tất cả tính toán của Turan mà chuyện đó vẫn xảy ra, anh chỉ có thể tự trách bản thân yếu kém, cũng như chấp nhận rằng con đường đó phù hợp hơn với Darmil.
Chỉ là quy tắc của tổ đội vẫn sẽ không thay đổi; dù mọi chuyện có là lỗi của anh đi chăng nữa, Turan vẫn sẽ không cho phép Darmil cứ thế rời đi.
– Không tệ. Quả đúng là nên như vậy. Cậu quyết định thật sáng suốt, Turan.
Darmil thốt lên, vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn vui mừng, như thể vừa phát hiện ra điều gì quý giá lắm.
– Tôi sẽ liên hệ với tổ đội Pongru xem họ có thể giúp gì không – Turan nói tiếp – Khả năng cao là ba ngày tới cậu sẽ làm việc với họ. Không có vấn đề gì chứ?
– Không có vấn đề. – Darmil đáp ngay – Theo sắp xếp của cậu là được.
Mọi chuyện với Darmil thật dễ dàng, hoàn toàn trái ngược với khi Turan giải quyết vấn đề của Tiffia. Anh tự hỏi lòng có nên dồn thêm nhiều tâm huyết để giúp cô ta hay không. Thử thách Thần thánh có thể thực sự quá sức với cô ta và thậm chí là cả tổ đội của anh.
“Vẫn nên chờ quyết định của cô ta thì hơn…”
Sau khi tìm được nơi nghỉ chân tối nay, Turan đưa Darmil đi gặp tổ đội của Pongru ngay. Anh đã định ngày mai phải về đến thành Shangry nên không muốn kéo dài thêm làm lệch lộ trình.
Theo lời Pongru giới thiệu mấy ngày trước, tổ đội của cậu ta sẽ sinh hoạt ở một tòa nhà thuê cả căn gần trung tâm thành phố cho đến khi giải đấu Harenthrum diễn ra. Dựa vào mô tả của Pongru, Turan nhanh chóng tìm được tòa nhà, nhưng nơi đó lại đang đóng cửa, không một bóng người. Anh cùng Darmil quyết định chờ một lát xem sao.
Cả hai người ngồi trước nhà đợi hơn nửa tiếng đồng hồ nhưng vẫn không thấy bóng dáng ai. Turan bắt đầu sốt ruột. Trời đã nhá nhem tối, mà anh lại không dám chắc liệu tổ đội của Pongru có quay về trong hôm nay hay không. Bản thân anh cũng không có nhiều thời gian rảnh để lãng phí, cơ bản là đã có kế hoạch cho tối nay rồi, thật không muốn cứ lãng phí thời gian một cách vô nghĩa ở đây.
Suy nghĩ một lúc, Turan lấy giấy bút ra viết vội một vài dòng rồi gấp lại cẩn thận, đưa cho Darmil và dặn:
– Cậu cứ đợi ở đây, khi nào gặp họ thì đưa cho Heathier cái này.
Darmil nhận lấy tờ giấy. Turan nói tiếp:
– Nếu đến khuya mà họ vẫn chưa quay về, cậu cứ trở lại nhà trọ, sáng mai tôi và cậu sẽ đến tìm lại.
Sau khi xác nhận Darmil đã hiểu rõ, Turan quay người rời đi ngay lập tức. Nhưng anh vừa đi được hai bước thì một người lao ra, dang tay chặn phía trước.
Turan hơi giật mình, mất vài giây mới nhận ra người trước mặt là Natyr, cô gái luôn đội mũ trùm đầu của tổ đội Pongru. Anh quay đầu quan sát xung quanh, cố tìm ba người còn lại nhưng chẳng thấy thêm ai.
– Cô Natyr? – Turan hỏi – Mọi người đâu rồi?
Natyr không trả lời, chỉ giương đôi mắt m��u vàng đặc trưng nhìn chằm chằm Turan, đôi tay vẫn dang ra muốn ngăn không cho anh rời đi.
Turan chau mày. Tình huống thực sự khó xử. Nếu Natyr lên tiếng nói gì đó, anh còn có thể phản ứng theo, nhưng cô ta chỉ đứng im đó mà thôi. Việc quan trọng anh cần làm là nhờ vả Heathier, hoặc tệ lắm là Phalsia, chứ không phải cô ta.
– Tại sao cô lại muốn chặn tôi lại chứ?
Turan lại hỏi, mong chờ một lời hồi đáp. Nhưng cũng như lần trước, Natyr vẫn giữ im lặng mà nhìn anh.
Turan bắt đầu cảm thấy bực tức. Anh không định nổi giận với cô gái này, nhưng việc câu hỏi của mình bị lờ đi thực sự là một cảm giác không dễ chịu chút nào.
Suy nghĩ một lúc, Turan cất bước tiến đến gần Natyr. Mắt hai người nhìn chằm chằm vào nhau, để ý từng cử động nhỏ nhất của đối phương. Turan không sợ đồng đội của Pongru có ý đồ xấu với mình, nhưng bản thân anh vẫn đề phòng. Ý tốt không phải lúc nào cũng đi kèm với hành động tốt.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một bước chân, nhưng Natyr vẫn không có phản ứng nào. Turan bèn nhượng bộ, cất tiếng hỏi:
– Rốt cuộc cô muốn làm gì? Nếu cô không nói ra, tôi đành phải bỏ đi. Đừng nghĩ rằng cô có thể cản được tôi.
Vẻ mặt Natyr có chút thay đổi, nhưng sự cương quyết vẫn giữ nguyên. Sau một lúc lâu, khi Turan không thể chờ đợi thêm nữa, vừa định bước qua cô ta thì một âm thanh nhỏ vang lên.
– Ch-chờ.
– Chờ?
Turan thắc mắc. Anh chắc chắn mình vừa thấy Natyr mở miệng nói chuyện, nhưng tiếng nói quá nhỏ, thậm chí yếu ớt, khiến anh không tránh khỏi việc nghi ngờ giác quan của bản thân.
– Ch-chờ… một ch-chút.
Giờ thì Turan đã có thể chắc chắn âm thanh anh nghe được là từ Natyr. Giọng cô ta run run như thể sợ rằng Turan sẽ ăn tươi nuốt sống mình ngay tại đây. Anh thực sự đoán không ra lý do vì sao một du hành giả như cô ta lại rụt rè đến thế. Có lẽ đây là tính cách của cô ta.
– Được rồi.
Turan đáp gọn lỏn, quay người bước trở lại chỗ Darmil. Anh có thể nhận ra Natyr đã ở đây từ đầu, nhưng đến tận khi anh muốn rời đi thì cô ta mới xuất hiện để chặn lại. Có lẽ hành động ấy cũng là do cô ta quá nhút nhát.
B��n quyền của những câu chữ này thuộc về truyen.free, và chúng tôi tự hào được chia sẻ.