Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 84: An Toàn Tạm Thời

Suốt quãng đường tiếp theo, Turan không còn gặp thêm nhóm người truy đuổi nào nữa. Hay đúng hơn, Tiffia đã khéo léo né tránh, cứ như thể cô ta nắm rõ từng đường đi nước bước của bọn họ vậy. Trong lòng Turan không khỏi dấy lên một mối nghi hoặc, nhưng cuối cùng, nó vẫn kiềm nén lại, lặng lẽ đi theo Tiffia.

– Đến đây là an toàn rồi.

Tiffia cất tiếng sau khi dừng lại một lúc, đ��i Turan đuổi kịp.

Turan không biết Tiffia dựa vào đâu mà đánh giá nơi này an toàn. Nó nhìn quanh mấy lượt, nhưng vẫn chẳng thấy gì ngoài một con hẻm tối bị bao bọc bởi những bức tường cao.

– Sao cậu lại ở đây?

Tiffia cất tiếng hỏi, trước cả khi Turan kịp thắc mắc điều gì.

– Đó mới là câu tôi muốn hỏi.

Turan đáp, vội đặt Camilier tựa vào bức tường bên cạnh. Nó cũng muốn được nghỉ một chút, nhưng đành đứng đó, cố giữ hơi thở và nhịp tim đều đặn trong khi không ngừng cảnh giác xung quanh.

Tiffia không đáp lời, chỉ nhìn Camilier một lúc lâu rồi mới bảo:

– Cậu biết cô ta là nô lệ chứ?

Turan đưa mắt dò xét ý tứ của Tiffia cũng như lý do đằng sau câu hỏi đó. Cô ta có thể cất lời như vậy thì rõ ràng đã nhận ra thân phận nô lệ của Camilier. "Hẳn việc Tiffia ở đây cũng có liên quan gì đó..."

– Biết. Thế thì sao? Cô trả lời câu hỏi của tôi đi chứ.

Turan lên tiếng. Nó cũng không muốn giấu giếm Tiffia làm gì, nhất là trong tình huống rất cần trao đổi thông tin như lúc này.

Tiffia ra vẻ suy nghĩ một chút rồi đáp:

– Mục tiêu của tôi là một nô lệ yêu tinh bị tên hầu tước Ferrmen mua về.

– Mục tiêu? – Turan thắc mắc, cười nhẹ một tiếng. – Cô là đang muốn cứu cô ta khỏi thân phận nô lệ sao?

Sắc mặt Tiffia trở nên đầy căm tức khi nghe thấy lời nói cùng thái độ của Turan. Cô ta tất nhiên hiểu ý nó đang ám chỉ rằng hành động cứu đồng loại này là ngu xuẩn, chắc chắn sẽ dẫn tới đối đầu với không chỉ một quý tộc mà còn cả một vương quốc, thậm chí là toàn bộ hệ thống buôn nô lệ trên thế giới.

Một kẻ không phải là con người, một khi đã trở thành nô lệ, thì thân phận này sẽ theo họ suốt đời. Nô lệ chỉ được trả lại tự do khi chủ nhân của mình chủ động thừa nhận, nếu không, dù có trốn thoát được vẫn sẽ bị tất cả đám buôn nô lệ truy lùng. Điều này có thể khắc nghiệt, nhưng nếu Tiffia thật sự muốn giải thoát cho nô lệ yêu tinh kia, cô ta tốt nhất nên mua lại từ tên quý tộc.

– Nhưng cô ta là bị bắt, không phải là tự bán thân!

Tiffia thốt lên, cơn giận bộc lộ không chút kiềm chế.

Việc nô lệ yêu tinh kia là do bị bắt hay chính cô ta chủ động bán mình đều không thay đổi cách mà hệ thống nô lệ hoạt động. Tiffia có thể cứu được lúc này, nhưng sau đó thì chỉ khiến cả cô ta và nô lệ kia gặp nguy hiểm, bị săn lùng không có chốn dung thân.

Trừ phi Tiffia có đủ lực lượng và sức mạnh để khiến bọn buôn nô lệ kia không dám ra tay nữa.

Turan giờ cũng không có thời gian đôi co với Tiffia. Nó chỉ muốn tìm đường thoát khỏi rắc rối hiện tại mà thôi.

– Thế nữ yêu tinh kia đâu? – Turan cất tiếng hỏi.

Vẻ giận dữ trên mặt Tiffia nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự tiếc nuối.

– Tôi không tìm được. Chưa kịp làm gì thì mọi thứ đã loạn hết lên rồi.

Turan nghe vậy, quay sang nhìn nữ người sói đang mệt mỏi tựa vào bức tường bên cạnh, trông như sắp ngã vật ra đất. Nó đoán lờ mờ mọi thứ đều bắt nguồn từ cô ta, nhưng cuối cùng cũng không đưa ra được nhận định gì chắc chắn.

– Thế là từ bỏ? – Turan lại hỏi.

Tiffia nhăn mày, mím chặt môi. Cô ta rõ ràng đang cảm thấy cực kỳ khó chịu. Là áy náy, cũng là bất lực. Một Nihr thì có thể làm được gì trong tình huống này ngoài việc gây rối chứ. Ngay cả một tên lính hoặc một gã hầu cũng có thể dễ dàng khống chế được Tiffia.

Thấy dáng vẻ của Tiffia, Turan cất một tiếng thở dài, bảo:

– Không phải cứ muốn là làm được. Cô quá yếu, phải trở nên mạnh hơn. Muốn làm việc lớn thì càng phải mạnh hơn nữa.

Tiffia không phải kẻ ngốc, rất nhanh nhận ra ý của Turan đang khuyên bảo mình vượt qua thử thách Thần thánh. Cảm giác bực tức trong người Tiffia càng dâng cao, sự ức chế tột độ khiến Turan có thể thấy cả người cô ta đang run lên từng đợt.

"Thật sự khó khăn đến vậy sao..." Turan lẩm bẩm. Bản thân nó cũng hết cách. Nó hiểu hơn ai hết sự cần thiết của lực lượng để có thể tự do làm điều mình muốn. Một Nihr như Tiffia, đến cuộc sống của chính mình còn lo chưa xong thì làm sao có thể nghĩ cho kẻ khác được. Cô ta chỉ đang tự làm khó chính mình mà thôi.

– Trước mắt cứ quay trở về đã. Vẫn còn nhiều việc phải làm lắm.

Turan cất tiếng rồi cúi xuống mang Camilier lên vai, sau đó xoay người rời đi.

Sau một hồi quan sát và tính toán, nó đã có thể xác định được vị trí hiện tại của mình, cũng như con đường tốt nhất để đi lúc này.

– V-về đâu?

Tiffia hỏi với lên từ phía sau. Turan thật không hiểu tại sao cô ta lại cất ra một câu hỏi ngớ ngẩn đến vậy. "Cô ta bị đả kích đến ngốc rồi à."

– Nhà ông Gin. Ông ta còn nợ ba đứa một chầu đặc sản thành Kyrult không phải sao?

Quãng đường quay về không gặp chút trắc trở nào. Turan rất cẩn thận di chuyển trong đêm, tránh né ánh mắt của những người đi đường. Nó đã chuyển Camilier lên lưng để cõng, khoác lên người cô ta một tấm áo lông thú cùng mũ trùm kín đáo giúp che đi thân phận người thú. Người ngoài nhìn vào lúc này hẳn chỉ nghĩ rằng một chàng trai ga-lăng nào đó đang đưa người yêu ngái ngủ của mình về nhà mà thôi. Hoặc ít nhất, Turan mong muốn họ chỉ nghĩ được như vậy.

Ông Gin trông thấy Turan trở về cùng một cô gái được cõng trên lưng thì đầu tiên há hốc mồm ngạc nhiên, sau đó phá lên cười vang, luôn miệng khen hay khen giỏi. Trước phản ứng cùng thái độ đó của ông ta, Turan chỉ có thể cười nhếch mép đáp lại rồi đưa Camilier vào phòng mình.

– Gượm đã, ông Gin.

Turan cất tiếng gọi khi lão người lùn đang vội vã rời đi trong im lặng, cố tình chừa lại không gian cho cặp nam nữ.

Ông Gin nghe thấy thì hơi ngạc nhiên, nhưng cũng đáp:

– Lão già hết thời xuân này nghe đây.

Turan không để tâm đến lời ông Gin lúc này, bảo:

– Chuyện này ông phải tuyệt đối giữ bí mật.

Ông Gin mở tròn mắt, thoáng chốc "ồ" lên vẻ đã hiểu, nói:

– Không việc gì. Lão già này không phá hỏng chuyện tốt của trai tráng như cậu đâu. Biết chừng mực là được.

Turan nhăn mặt. Dù có ngốc nó cũng nghe hiểu được ẩn ý của lão người lùn này. Nó rõ ràng đang muốn nói chuyện nghiêm túc, nhưng ông ta lại không hề có chút ý tứ phối hợp nào.

Mà, Turan cũng biết dù mình có cố giải thích cũng không thể làm cho ông Gin hiểu được trong tình huống này, đành xua tay, giục:

– Thôi ông đi chuẩn bị bàn ăn đặc sản của mình đi. Tôi sẽ nói chuyện sau.

Ông Gin cười toe toét, giơ ngón cái lên tỏ ý cổ vũ rồi mới rời đi. Turan đành chịu. Nó biết mình đã bất lực rồi.

Turan bước vào phòng, cẩn thận đóng cửa lại. Xong xuôi, nó chăm chú nhìn một lượt vào dáng hình đang nằm êm ái trên giường mình.

Camilier, người sói vùng Kennhel lạnh giá ở phía đông bắc vương quốc Danlion, hay còn được gọi là người sói tuyết. Cô ta có một mái tóc dài quá lưng màu trắng bạc, đôi tai sói đặc trưng màu trắng xám cùng chiếc đuôi đầy lông đồng màu, dài hơn nửa mét. Trông đôi mắt nhắm nghiền, ngủ thiếp đi đầy yên bình của cô ta lúc này, Turan thật không thể tưởng tượng được dáng vẻ hung hăng của cô ta lúc tấn công mình, dù mới xảy ra cách đây chỉ chừng một tiếng đồng hồ.

"Là nó." Turan nói thầm. Nó tập trung chú ý thì lại thấy một thể linh hồn màu trắng đục ngay ở đầu Camilier, trông như một đám khói phát sáng nhàn nhạt. "Đây là gì?"

Turan cúi lại gần hơn, kỹ lưỡng quan sát từng thay đổi nhỏ của đám khói. Những chuyển động rất nhỏ của thể linh hồn, như thể một mặt nước khẽ gợn vì cơn gió thoảng qua, nhưng lại dễ dàng nhận thấy.

Một vài ý định nảy lên trong đầu Turan. Nó muốn th��� vận dụng những kiến thức trong quyển sách kỹ năng "Gọi hồn" lên thể linh hồn trước mặt mình. Sau một chốc suy nghĩ, nó có thể hình dung được rằng mình có thể lấy thứ màu trắng đục này ra ngoài, hoặc ít nhất cũng có thể tương tác đôi chút.

Tiếng rên the thé chợt vang lên từ Camilier khiến Turan thoáng hoảng hốt. Trông cô ta có vẻ đau đớn, dù chẳng biết là mơ hay là thật.

"Là di chứng từ đòn tấn công của mình ư?" Turan lẩm bẩm. Nó thừa nhận bản thân ra tay có chút không kiềm chế, nhưng đến mức khiến một người thú – vốn dĩ là chủng tộc nổi tiếng có sức bền cao và giỏi chịu đựng – đến lúc ngủ cũng phải rên rỉ thì thật khó tin.

– Là sợ hãi.

Turan chợt thốt lên. Thông tin đó đột nhiên hiện lên trong tâm trí nó khi nhìn vào đám khói màu trắng đục ngay ở đầu Camilier. Rung động nhỏ trên thể linh hồn này, cùng với cả bản thân cô ta và tiếng rên the thé, chắc chắn là biểu hiện của sự sợ hãi.

Turan bất giác đưa tay xoa nhẹ mái đầu của Camilier. Một cảm giác dễ chịu như đang mân mê trong lòng bàn tay, khiến nó không kiềm chế được mà xoa thêm một lúc lâu.

Đôi tai thi thoảng run lên của Camilier, theo từng cái vuốt nhẹ nhàng của bàn tay Turan, dần thả lỏng. Khuôn mặt cô ta cũng dãn ra vẻ thoải mái, tiếng rên từ lâu đã không còn vang lên nữa. Đây có lẽ là sự an tâm.

Quả thật thì bây giờ Camilier cũng có thể xem là đã được an toàn rồi. Ít nhất, trong hôm nay sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa.

Truyen.free giữ toàn bộ quyền đối với bản chuyển ngữ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free