Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 734: Hoàn thành thử thách

Bất chợt, Lily mở bừng mắt. Trước mắt cô là sách, chiếc bàn và cây gậy phép. Lily nhận ra mình đã trở lại phòng đọc sách. Tuy nhiên, phòng đọc sách giờ đây ngập tràn những luồng sáng đầy màu sắc. Cô biết nó có ý nghĩa gì.

Ma pháp ‘Cực quang’ đã được thi triển và đang có hiệu lực. Ánh sáng bao phủ mọi thứ và làm tan biến chúng, tựa như những dải lụa đang bị thiêu rụi.

Ma pháp ‘Cực quang’ có sức phá hoại rất lớn, cực kỳ nguy hiểm. Nhưng đồng thời, cảnh tượng nó tạo ra cũng xinh đẹp tuyệt vời. Nó khiến người ta mê mẩn và chìm đắm, rồi dần chìm vào quên lãng, tan biến trong cực quang.

Cực quang không thể chạm tới, tựa như ảo ảnh, nhưng lại không ngừng cướp đi sinh mạng của vạn vật. Lily hoảng hốt. Cô không biết mình nên xử lý tình huống này như thế nào.

Phản xạ theo bản năng, Lily quay đầu nhìn về phía hoàng đế. Trái ngược với dáng vẻ thảng thốt của cô, ông ta tỏ ra vô cùng bình thản, đôi mắt màu lam lại chỉ chăm chú nhìn mỗi cô.

Trong giây lát, Lily còn tưởng rằng cực quang đang diễn ra xung quanh mình thật sự chỉ là ảo giác. Cô nhẹ vươn tay ra định chạm vào, lập tức bị bàn tay to lớn của hoàng đế vỗ một cái đau điếng.

– Làm trò điên khùng gì vậy?

Hoàng đế quát, nhìn Lily như nhìn một con ngốc.

Vốn là người thi triển ma pháp ‘Cực quang’, Lily hiểu rõ hơn ai hết mức độ nguy hiểm của nó. Cô vừa rồi chẳng khác gì tự sát.

– Con…

Lily bối rối khẽ thốt. Cô vừa xấu hổ vừa lo lắng nhìn quanh. Cực quang vẫn đang diễn ra, tràn ngập cả căn phòng. Mặc dù phòng đọc sách được ma pháp bảo hộ, nhưng nếu không làm gì ứng phó, e rằng chẳng bao lâu nữa, toàn bộ sách vở ở đây đều sẽ biến thành hư vô, tựa như ảo ảnh.

Hiểu nỗi lo của Lily, hoàng đế khẽ cười trấn an cô, rồi đưa tay về phía trước. Chiếc gậy phép nằm trên bàn liền nhận được hiệu lệnh, rơi vào tay ông ta, khẽ rung lên như háo hức chờ đợi những gì sắp diễn ra.

Tay hoàng đế khẽ cử động, và ma năng cứ thế tuôn trào ra từ chiếc gậy phép, chốc lát đã hóa thành những vòng ma pháp. Một, hai, ba,… từng vòng nối tiếp nhau hiện ra. Chẳng bao lâu, bảy vòng ma pháp xếp thành từng tầng đồ sộ che kín tầm mắt Lily.

Cô mở tròn mắt ngạc nhiên. Hoàng đế rất hiếm khi thi triển ma pháp, mà những lần ít ỏi Lily còn nhớ, tất cả đều là để làm cô vui lòng. Trong số đó, cô đặc biệt yêu thích ma pháp ‘Ngàn hoa’ vô cùng xinh đẹp và tràn ngập hương thơm.

Chỉ tiếc, ma pháp ‘Ngàn hoa’ dù là ma pháp năm vòng, vẫn quá khó học. Càng học, Lily càng thiếu đi sự tự tin, và để bù đắp cho điều đó, cô bắt đầu tìm kiếm hoa trồng thành những vườn hoa phía sau cung điện của mình.

Ma pháp bảy vòng là đẳng cấp ma pháp mà Lily chưa từng thấy hoàng đế thi triển, chứ đừng nói đến việc ông thi triển một cách dễ dàng như thế này. Cứ như trò trẻ con ấy.

Bất ngờ là một chuyện, Lily càng thêm phấn khích. Cô mở to mắt dõi theo, mong chờ xem phép thuật huy hoàng nào sắp sửa diễn ra.

Bảy vòng ma pháp bắt đầu quay nhanh dần, ma năng theo đó tuôn trào điên cuồng, tựa một dòng suối. Và dòng suối ma năng ấy chia ra chảy thành nhiều hướng đi khắp căn phòng.

Lily nhìn, và bỗng nhớ đến một ma pháp có biểu hiện tương tự. Thế nhưng cô không dám chắc, vì dù sao cũng chỉ là nghe nói mà thôi.

Như để xác nhận mối nghi ngờ của Lily, những dòng chảy ma năng ấy dần cô đặc lại thành vô số tụ điểm. Những tụ điểm ma năng thu hút cực quang, đồng thời cũng chịu tác động của nó, hai luồng năng lượng đối kháng lẫn nhau.

Có điều, ma pháp bảy vòng không dừng ở đó. Những tụ điểm hình thành ở những vị trí cố định được sắp đặt có chủ đích, và chúng bắt đầu tạo ra mối liên kết với nhau, khiến những tấm màng mỏng dần hiện ra, có thể nhìn thấy được.

Mỗi tấm màng đều có sáu cạnh đều đặn, kết hợp lại, tạo thành một lồng kính vững chắc giam giữ toàn bộ cực quang ở bên trong. Những tấm màng phản chiếu lại ánh sáng khiến khung cảnh nơi đây bỗng hóa thành một bình nguyên vô tận với bầu trời đầy sao cao vợi phía trên, nhưng dường như có thể với tay chạm tới.

Kỳ diệu vô cùng. Lily đứng ở giữa ngắm nhìn, khó thể nào kiềm nổi cảm xúc. Trong vẻ đẹp và sự rực rỡ ấy, cô chìm đắm, nhất thời quên cả bản thân đang ở đâu, làm gì.

Lily mê mẩn, hơi nhón chân lên để nhìn rõ hơn. Cô cảm nhận được từng dòng chảy ma năng nhỏ và những mối liên kết li ti đang rung động.

Cực quang càng lúc càng trở nên rõ ràng hơn, nhưng sức phá hoại lại giảm đi, giờ đây chỉ còn là một cảnh tượng đẹp mắt. Ma pháp như thế, cô thật khao khát có được.

Cảm xúc dâng trào. Lily quay sang, vừa định hỏi hoàng đế về những điều này thì đột nhiên mọi thứ trở nên cứng đờ. Ngay cả hơi thở và nhịp tim cũng bị chặn lại.

Lily hốt hoảng, và cô vừa chớp mắt một cái, khung cảnh đã hoàn toàn bị thay thế bởi một màu trắng xóa.

“Chuyện gì…”

Một ý nghĩ thoáng qua hiện lên trong đầu Lily, nhưng suy nghĩ của cô sau đó lại chợt trở nên trống rỗng lạ thường. Cô quên mất. Cô biết mình quên, cố gắng nhớ, chỉ càng khiến mọi thứ thêm mơ hồ. Giống như một giấc mơ.

Có điều, cũng chẳng phải là Lily quên hết mọi thứ. Cô may mắn nhớ một vài điều, trong đó có cả nội dung về ma pháp mang tên ‘Cực quang’. Cô biết cách thi triển nó, cách vẽ, cùng thông tin về từng vòng ma pháp; thậm chí cô cảm thấy mình có thể thi triển ngay lập tức.

Lily rất thông minh, cô đương nhiên sẽ không thử làm điều ngu ngốc ấy. Đó chỉ là ảo tưởng nhất thời về năng lực bản thân mà thôi. Thế nhưng nội dung ma pháp có lẽ là thật, bởi cô rõ ràng đã hoàn thành thử thách.

– Ngươi đã hoàn thành thử thách.

Một giọng nói vang vọng từ đâu đó trực tiếp xác nhận suy nghĩ của Lily. Theo đó, cô càng có lý do để tin tưởng rằng ma pháp ‘Cực quang’ chính là phần thưởng dành cho thử thách của mình.

Hoàn thành thử thách và nhận phần thưởng là điều tốt, nhưng chẳng hiểu sao Lily cảm giác rõ một nỗi tiếc nuối dần dâng lên trong lòng, như thể cô vừa đánh mất một điều gì đó còn quan trọng hơn.

Thật khó chịu.

– Hãy chọn lấy phần thưởng cho mình.

Giọng nói lại vang lên, và trước mặt Lily bỗng xuất hiện những món vật phẩm đang trôi nổi. Có ba món cả thảy.

Lily không vội nhìn kỹ, mà thay vào đó, cô tỏ vẻ nghi hoặc. Cô vốn tưởng rằng ma pháp ‘Cực quang’ đã là phần thưởng cho thử thách rồi.

– Là phần thưởng thêm.

Giọng nói cất lời giải thích. Lily thấy khó hiểu, nhưng đoán là mình đã hoàn thành tốt thử thách nên được thưởng thêm. Dù sao, cô không nhớ rõ chuyện gì về thử thách.

Tạm thời chấp nhận hiện thực, Lily lúc này mới tiến hành quan sát kỹ những món vật phẩm đang lơ lửng trước mắt. Một chiếc bình chứa một loại mực lạ, một tấm khăn choàng màu đỏ thẫm và cuối cùng là một chiếc vương miện bạc.

Mỗi khi nhìn tới một món đồ, thông tin về món đồ ấy lại bỗng dưng hiện lên trong đầu Lily. Cô thoạt đầu kinh ngạc, nhưng vì đã từng nghe anh Turan kể về Đại Thánh Thế nên cũng nhanh chóng thích ứng. Hẳn là do Đại Thánh Tôn.

Món nào cũng đều tốt cả, khiến Lily nhất thời khó mà lựa chọn. Kỳ thực, nói cho đúng thì bản thân Lily không rõ giá trị từng món đồ, chỉ biết chúng đều vô cùng quý giá. Nghĩ vậy, cô lại không biết cách sử dụng chúng, có lẽ nên mang về cho anh Turan thì tốt hơn.

– Tôi có thể chọn sau không?

Lily cất tiếng hỏi, trong lòng thắc mắc không biết đối phương có nghe thấy mình nói không.

– Không thể.

Đối phương quả quyết trả lời, giọng nói có phần bực tức. Lily nghe vậy sợ làm đối phương tức giận nên cũng không nghĩ ngợi lung tung thêm nữa, liền tập trung vào những món đồ.

Bình mực U Lam Phản Ảnh hẳn là lựa chọn tốt nhất. Thứ này rất đa dụng, nếu không dùng được, cô tin chắc anh Turan cũng có thể mang đổi lấy thứ mình cần, hoặc tệ nhất là bán đi để lấy tiền. Khăn choàng cũng tốt, nhưng thông tin có phần mơ hồ về nó khiến Lily bất an, lo mình sẽ chọn nhầm. Vương miện càng không phải là lựa chọn tốt. Chẳng hiểu sao khi nhìn vào nó, cô cảm thấy thật khó mà ưa nổi.

Nghĩ rồi, Lily đưa tay ra phía trước, toan chọn lấy bình mực U Lam Phản Ảnh. Đúng vào lúc này, chiếc khăn choàng từ một bên bỗng chồm tới, cuốn chặt lấy cánh tay cô. Cảm giác đặc biệt mềm mại và dịu dàng. Lily nhìn thấy đối phương giống như đang khẩn cầu cô chọn nó vậy.

Lily nhướn mày, ánh mắt lại hướng về phía chiếc vương miện, chỉ thấy nó phản ứng càng tỏ vẻ khó ưa, nhưng rõ ràng cũng đang tiến gần đến.

Lily quay sang nhìn chiếc bình mực: không có phản ứng gì. Điều ấy lạ lùng thay làm cô an tâm không ít.

Đưa tay nắm lấy chiếc khăn choàng, cảm giác nó giống như đang dụi vào tay cô như một chú mèo con khiến Lily cảm thấy thích thú. Có điều, cô không vì thế mà từ bỏ ý định chọn bình mực U Lam Phản Ảnh. Phân vân.

Bạn đang đọc tác phẩm này tại truyen.free, nơi trí tưởng tượng không ngừng bay bổng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free