Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 732: Hoàng đế cho gặp

Vội lấy khăn lau miệng và tay, Tam hoàng tử lấy vẻ bình tĩnh, bảo: – Hoàng đế cho phép?

Lily nhìn xác nữ hầu dưới đất thêm một lúc, lại liếc sang nữ hầu bên cạnh, khiến người kia không khỏi rùng mình. Cô thấy thế chỉ khẽ cười một tiếng, đáp: – Chỉ cho phép ta. Ma pháp, ta là người hiểu rõ nhất.

– Bệ hạ thiên vị.

Tam hoàng tử ra vẻ cằn nhằn, khóe miệng lại hơi nhếch lên, chẳng rõ là đang chế giễu hay cảm thấy thích thú. – Vậy cô muốn gì?

Lily không đáp, chỉ nhìn lên bàn. Chỉ chốc lát sau, hắn ta đã hiểu ý, vội ra lệnh cho người mang thức ăn ngon lên. Thời gian dọn thức ăn không mất quá nhiều. Rõ ràng hắn đã sớm chuẩn bị, chẳng qua cố tình làm khó cô mà thôi.

Vừa ăn vừa nói đương nhiên không hợp thân phận và phong cách của Lily. Cô cứ thế giữ im lặng, chọn lấy những món bắt mắt nhất trên bàn, bắt đầu ăn. Thức ăn rất ngon, có đủ vị chua cay mặn, lại có cả món giòn tan lẫn mềm mịn. Đồ ngọt ngược lại không được cô để ý tới. Sau khi ăn no, cô thưởng thức chúng vẫn chưa muộn.

Cả bàn đồ ăn vốn dành cho mười người đã được Lily xử lý sạch sẽ. Thời gian dùng bữa tất nhiên tốn không ít. Có điều, Tam hoàng tử rộng lượng chắc chắn đợi được, mặc dù gương mặt đã bắt đầu hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn.

Lau miệng, lại uống thêm một hớp rượu chát để tráng miệng xong, Lily mới mím môi, lên tiếng: – Ma pháp ‘Cực quang’, Tam hoàng tử có chứ?

Nghe vậy, Tam hoàng tử lộ vẻ nghi hoặc, thắc mắc: – Thứ ma pháp ấy lại lọt vào mắt xanh của Cửu công chúa sao? Hơn nữa, chẳng phải có trong thư viện hoàng gia sao?

Lily mỉm cười. Ma pháp ‘Cực quang’ mà cô nhắc tới tất nhiên chẳng phải thứ dễ dàng có được từ thư viện hoàng gia như Tam hoàng tử vẫn tưởng. Dù sinh sau hắn ta rất nhiều năm, cô vẫn may mắn biết được qua một nguồn tin đáng tin cậy rằng hắn từng tìm thấy Ma pháp ‘Cực quang’ từ một di tích cổ đại.

Thứ ma pháp mà Lily đọc được ở thư viện hoàng gia chẳng hề giống với thứ đã từng tồn tại ở thời đại xa xưa ấy. Thế nên cô rất tò mò muốn biết sự khác biệt nằm ở đâu.

Tam hoàng tử nhìn Lily chằm chằm, rồi thở dài một tiếng, bảo: – Thành thật mà nói thì dùng Ma pháp ‘Cực quang’ để đổi lấy cơ hội hành động mà cô đang đề nghị thì không đáng. Ngoài ra cô còn cần gì nữa không?

– Như thế là đủ. – Lily đáp – Cơ hội hành động rốt cuộc cũng chỉ là cơ hội hành động mà thôi. Chờ sau khi có kết quả rồi nói tiếp cũng chưa muộn.

Nghe vậy, Tam hoàng tử lộ vẻ khó xử. Sau một hồi suy xét, hắn cuối cùng quyết định lấy một quyển sách ném lên bàn.

– Nếu Cửu công chúa đã có thành ý như thế thì ta cũng không thể keo kiệt.

Người nữ hầu liếc nhìn Lily một chút, nhận được sự cho phép mới bước lên cầm lấy quyển sách, xem xét một lúc rồi mới đưa cho cô.

Quyển sách có hơi cũ, nhưng chất lượng vẫn không tệ, có dấu vết cho thấy nó được bảo quản đặc biệt kỹ càng. Theo như Lily biết, Ma pháp ‘Cực quang’ hầu như chẳng có tác dụng gì đối với Tam hoàng tử, thế nên hắn mới đánh giá là không đáng. Dĩ nhiên, quyển sách vẫn là một điều bí mật không tiện lộ ra. Cơn thịnh nộ của Hoàng đế chẳng phải là chuyện đùa.

Mở ra xem vài trang đầu, Lily tặc lưỡi, bực bội thốt: – Quả nhiên là chữ cổ.

– Có lẽ có người cố tình chép sách bằng chữ cổ. – Tam hoàng tử nói – Dù sao ta đọc cũng không hiểu, cũng không ưa thích.

Lại lật thêm vài trang, Lily mới hỏi: – Chỉ có một quyển?

– Chỉ tìm được một quyển. – Tam hoàng tử khẳng định – Cũng đừng nghi ngờ ta giấu giếm gì. Nếu cô đã biết tin tức mật này, cô cũng nên biết rằng chỉ có một quyển mới phải.

– Hứ! Giấu giếm cái gì! – Lily thốt, dè bỉu – Ta chỉ là không cam lòng.

Nói rồi, Lily đóng quyển sách lại, cất đi. Chữ cổ đọc hiểu không dễ, càng đừng nói tới là sách ma pháp. Ngay cả với năng lực của cô, cũng phải mất không dưới một tuần mới may ra đọc xong.

Lily há miệng, vừa định thảo luận về di tích cổ đại thì chợt nghe thấy tiếng gõ cửa. Trước tiên cô nhìn Tam hoàng tử, thấy hắn cũng có vẻ ngạc nhiên. Căn phòng này vốn dĩ đã bị cấm làm phiền rồi mới phải, nên nếu có tiếng gõ cửa thì e rằng đó là chuyện cực kỳ quan trọng.

– Thứ lỗi.

Tam hoàng tử cất tiếng, rồi đứng dậy tự mình đi mở cửa. Nếu là chuyện quan trọng, hắn cũng không dám để người khác tùy tiện nghe thấy.

Lily yên tĩnh chờ đợi. Về cơ bản, cô chẳng có gì phải vội cả. Nếu giờ trở về phòng, cô cũng chỉ nằm chơi trên giường mà thôi. Điều đó chẳng hề nhàm chán chút nào, cô ngược lại còn rất ưa thích.

– Cửu công chúa, Bệ hạ cho gọi người.

Nghe vậy, Lily quay sang. Người nói chuyện là một binh sĩ, trông thoáng qua rất bình thường, chẳng có gì lạ, nhưng cô biết đó là vệ sĩ thân cận của Hoàng đế. Tam hoàng tử đứng cạnh đã sớm tái xanh mặt, sợ bị bắt quả tang.

– Ta biết rồi.

Lily điềm nhiên lên tiếng. Việc Hoàng đế gọi cô là chuyện thường xuyên xảy ra, huống hồ gì cô còn vừa hoàn thành cuộc hẹn được ông ta sắp xếp xong, vốn dĩ nên trở về báo cáo một tiếng.

Vị binh sĩ nghe vậy gật nhẹ đầu, cũng không nán lại thêm, quả quyết rời đi ngay. Dù vậy, Tam hoàng tử vẫn chưa trở về phòng mà ra đứng chờ ở cửa sổ, đến tận khi người kia hoàn toàn khuất bóng phía cổng thì mới an tâm trở lại.

Lily khẽ cười duyên dáng, nói: – Tam hoàng tử lo sợ như thế thì có ích gì? Nếu Bệ hạ muốn xử lý, e rằng huynh ngay cả cơ hội phản ứng cũng chẳng có.

– Ta sợ. – Tam hoàng tử thẳng thắn thừa nhận – Không phải ai cũng như Cửu công chúa, được Bệ hạ yêu mến.

Đối với lời này, Lily chẳng muốn đáp. Tâm ý của Hoàng đế rất khó đoán, chẳng phải cứ nhìn vào hành động và biểu hiện là có thể thấu rõ. Mặc dù c�� luôn nhận được nhiều quyền lợi vượt xa cái gọi là thiên vị, lại khó lòng lý giải dụng ý của ông ta.

Dĩ nhiên được đối xử như thế, Lily không ghét Hoàng đế, còn có phần thân cận. Nhưng càng lớn, nhìn cách ông ta đối xử những người khác, cô không khỏi phải suy xét kỹ lưỡng hơn.

– Tam hoàng tử không làm việc xấu thì chẳng cần lo gì đâu.

Lily cất tiếng. Lời này không chỉ là lời nói qua loa đơn thuần, mà còn bày tỏ ý muốn giúp đỡ hắn ta với vai trò một người hợp tác.

– Ta vẫn còn quý cái mạng mình lắm. – Tam hoàng tử nhếch miệng cười bảo – Thứ đó… đã đưa cho cô rồi, coi như ta cũng chẳng còn gì vướng bận.

– Huynh không lo ta sẽ mang nó dâng lên Bệ hạ sao?

Lily thốt, lộ vẻ tinh nghịch hiếm thấy.

Đối với chuyện này, Tam hoàng tử không vui nổi, nụ cười trên mặt càng lúc càng trở nên gượng gạo. Hắn cuối cùng chỉ đành bỏ đi, để lại vỏn vẹn một câu: – Bệ hạ cho gọi, đừng nên để người chờ thì hơn.

Lily xì một tiếng, cô thì đã sớm đứng dậy. Cô không vội về gặp Hoàng đế, mà là trở về cung điện của mình để chuẩn bị một vài thứ. Dù sao cũng không thể cứ mặc bộ đầm này mà đi gặp ông ta được.

Gần trưa, Lily mới tự mình tìm đến cung điện của Hoàng đế. Theo lời vị cận vệ, Hoàng đế hiện đang ở phòng đọc sách, nên cô cũng chẳng cần phải theo các bước lễ nghi rườm rà mà cứ đi thẳng đến đó là được.

Phòng đọc sách của Hoàng đế là một nơi riêng biệt, nhưng đối với Lily mà nói, lại vô cùng quen thuộc. Hơn một nửa khoảng thời gian rảnh rỗi lúc trước của cô đều dành ở đây.

Lily rất thích đọc sách. Một khi bị cuốn vào một cuốn sách hay, cô thậm chí có thể dành cả ngày trời để đọc, đọc thâu đêm suốt sáng. Bởi mải mê đọc sách, cô luôn bị Hoàng đế coi là lười biếng, lấy đó làm lý do kiếm vài chuyện linh tinh cho cô làm. Kỳ thực, làm gì có ai siêng năng hơn cô chứ.

Phòng đọc sách rất lớn, chỉ riêng cửa ra vào đã đủ chỗ cho một hàng mấy chục người cùng đi. Tất nhiên, đồ dùng của Hoàng đế, mọi thứ đều to lớn cả.

Lily đứng trước cửa, chờ đợi. Cô đoán hắn biết mình đã đến. Lúc nhỏ cô thư��ng tự tiện xông vào, giờ thì khác, cô đã sớm từ bỏ thói quen đó.

– Vào đi.

Một giọng nói trầm vang vọng lên trong tâm trí Lily. Hắn không nói chuyện, mà là truyền âm bằng Ma pháp.

Nhận được sự cho phép, Lily đẩy cửa bước vào. Cánh cửa lớn khá nặng, nhưng cô cũng chỉ cần đẩy một khe hở nhỏ vừa đủ để mình bước qua là được.

Bên trong không khí mát mẻ, thoang thoảng mùi gỗ đặc trưng của sách. Rất nhiều kệ sách được đặt ở hai bên, tạo thành từng hàng dài, để trống một khoảng giữa rộng lớn. Ở đó đặt một chiếc bàn cao và một chiếc bàn thấp cạnh nhau.

Lily hướng mắt nhìn thẳng về phía trước, trông thấy một dáng hình to lớn đang ngồi sau chiếc bàn cao. Hắn thật sự rất to lớn, so với người bình thường phải cao gấp ba lần.

Người này tất nhiên chính là Hoàng đế. Dù không mặc bộ trang phục phối màu lam và vàng kim đặc trưng của Hoàng đế, nhưng vẻ uy nghi vẫn được thể hiện rõ.

Mái đầu điểm bạc, chòm râu ngắn cùng đôi lông mày rậm và chiếc mũi cao phần nào toát lên khí chất mạnh mẽ, tự tin, đầy quyền uy trong tay ông ta. Một người đã luôn ban phát sự sợ hãi như một ân huệ, đồng thời cũng là kẻ đã mang tới thời đại huy hoàng nhất trên lục địa trong suốt hàng vạn năm qua.

Truyen.free là đơn vị nắm giữ bản quyền của nội dung chuyển ngữ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free