Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 728: Mâu thuẫn đột ngột

Khi Turan bước đến gần hơn, chiếc răng khổng lồ dường như lúc này mới để ý thấy nó vẫn còn ở đó, liền cất tiếng:

– Ngươi gặp hắn ta ở đâu? Cái phó bản đó nằm ở chỗ nào?

Xem ra, đối phương biết về phó bản. Vậy thì mọi chuyện càng trở nên phức tạp.

Vốn dĩ Turan không định trả lời ngay mà muốn thăm dò thêm, bởi tình cảnh hiện tại chẳng cho nó bất kỳ hy vọng nào. Thế nhưng, nỗi sợ hãi sâu thẳm trong linh hồn đột ngột trỗi dậy, khiến nó run rẩy và vội vã tìm kiếm con đường sống.

– Ở bên ngoài. Ngài cần gì, tôi có thể giúp.

Đối phương phớt lờ, chỉ đáp lại bằng một đợt sóng gào rú như muốn thổi bay mọi thứ. Uy thế đó khiến cơ thể Turan mất hết sức lực, mềm nhũn, thậm chí tâm trí nó cũng trở nên mờ mịt, khó lòng tập trung.

– Trả lời rõ ràng câu hỏi của ta!

Turan nghe vậy, dù kinh hãi nhưng vẫn cố giữ vững cơ thể. Nó cần phải sống. Nhất định phải sống.

– Ở bên ngoài, cách đây hai đại dương… Trong một phó bản ẩn, thời gian xuất hiện không cố định.

Đối phương tất nhiên không hài lòng với chút thông tin ít ỏi đó từ Turan, bực tức cất giọng:

– Hết rồi?!

– Hết rồi. – Turan vội đáp.

Một khoảng lặng chậm rãi trôi qua. Bầu không khí căng thẳng đầy nguy hiểm xung quanh dần lắng xuống. Đối phương có vẻ như đã bình tĩnh lại, rơi vào trầm tư. Hồi lâu, nó lên tiếng hỏi:

– Tiến vào phó bản cùng ngươi còn có ai khác?

Turan ngay lập tức nhận ra đây là thông tin mấu chốt. Người đi cùng nó lúc đó chỉ có nữ người sói Camilier. Và vì thế, nó do dự. Tiết lộ điều ấy cho đối phương rõ ràng là không nên, ít nhất là ở thời điểm hiện tại khi nó còn chưa biết tình hình ra sao.

– Còn có. Nhưng tôi không thể cho biết người đó là ai.

Xác nhận thông tin nhưng cũng đồng thời giấu đi điểm quan trọng. Turan dù e sợ, nhưng vẫn tin tưởng rằng đối phương sẽ không dễ dàng ra tay với mình, bởi nó chính là đầu mối duy nhất.

Uy thế từ đối phương một lần nữa dâng cao, cất tiếng:

– Nói cho ta biết, ta sẽ trả công cho ngươi xứng đáng. Thậm chí dù ngươi có lập giao kèo như thế nào để giữ bí mật đi chăng nữa, ta cũng có thể bù đắp.

Nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng chẳng có gì đảm bảo rằng đối phương sẽ không lật lọng. Huống hồ, Turan hiện giờ hoàn toàn không thể nhìn rõ được mất. Nó chỉ muốn thoát thân. Nếu có cơ hội, nhất định sẽ không bao giờ quay lại nơi quái quỷ này.

– Ngươi không tin? Bốn món này, ngươi bây giờ có thể lấy đi.

Dứt lời, bốn món vật phẩm dành cho việc trao thưởng mà Turan trước đó chỉ được chọn một, lần lượt hiện lên trước mặt nó, cách vài bước chân. Mực U Lam Phản Ánh, Khăn Choàng Chuyển Hóa, Vương Miện Pháp Linh và cả quyển sách ma pháp ‘Cực Quang’ giờ đây chỉ cần đưa tay là có thể lấy.

Turan bất đắc dĩ dời ánh mắt đi, ra vẻ nghĩ ngợi. Đối phương làm tới mức này chỉ vì chút thông tin ấy, thật khiến nó khó mà tin tưởng. Nữ người sói có tốt, nhưng so với đám bảo vật này, hoàn toàn không thể so sánh.

Tuy nhiên, Turan không muốn đong đếm thiệt hơn. Nếu làm vậy, ngay cả khi chỉ là một ý nghĩ nhỏ thì cũng đều đã lọt vào bẫy của đối phương rồi.

– Tôi không cần chúng. – Turan đáp.

– Vậy ngươi muốn gì? Thần cấp?

Dường như để chứng minh cho lời mình vừa nói, chiếc răng khổng lồ phát ra uy thế càng thêm mạnh mẽ, nhưng kéo theo đó cũng là những luồng năng lượng kỳ bí vây lấy xung quanh Turan. Nó nhận ra đối phương định ban phát, liền đưa tay ngăn cản, hô:

– Đừng. Tôi không muốn.

– Ngươi không muốn?

– Không muốn.

Turan quả quyết khẳng định. Thứ năng lượng được dẫn đến, có lẽ có tính chất tương tự như Thần tinh. Gây hại thì hẳn không đến mức, nhưng nó có cảm giác rằng nâng cao Thần cấp theo cách ấy không phải là điều mình mong muốn.

Lại nói, đột nhiên gia tăng Thần cấp sau khi đi vào tòa tháp, Turan sẽ khó thể tìm lời giải thích. Việc nó có thể bỏ qua nhiệm vụ thăng cấp đã mang đến đủ rắc rối rồi.

– Vậy nói đi, ngươi muốn gì? Trừ phi ta có được thông tin mình cần, ngươi sẽ không bao giờ có thể rời khỏi đây. Vĩnh viễn.

Theo lời này, Turan nhận thấy mình có thể đàm phán với đối phương. Nó cũng chỉ cần có thế mà thôi. Cho đến giờ, nó vẫn luôn lo lắng về tính mạng bản thân, đối phương hẳn cũng đã đoán biết điều ấy nên cố tình nhấn mạnh.

Hít sâu một hơi, đánh giá lại tình hình một lần nữa xong, Turan mới lên tiếng:

– Tôi muốn biết ngài cần những thông tin này để làm gì.

Dừng một chút chờ xem phản ứng từ đối phương, nó lại bổ sung:

– Ngoài điều đó ra, tôi không cần gì khác. Ngài có thể nói dối, tôi vẫn sẽ cung cấp thông tin ngài muốn. Tùy ngài quyết định.

Đối phương nghe xong, phát ra vài âm thanh trầm thấp không rõ ràng. Turan không thể đoán ra ý nghĩa của những âm thanh đó, chỉ một mực chăm chú chờ đợi phản hồi.

– Đã thế, ta cũng không cần biết nữa. Ngươi đã nói có thể giúp ta, vậy thì làm theo là được.

Đối phương vừa dứt lời, Turan còn chưa kịp suy nghĩ cần đáp lời ra sao thì đột nhiên cảm nhận được khung cảnh xung quanh bỗng nhiên đứng yên, mọi thứ dần chuyển sang một màu xanh xám. Và sự tĩnh lặng đáng sợ bỗng chốc ập đến, khiến Turan không khỏi hoảng hốt, chỉ để rồi nhận ra bản thân cũng không thể cử động.

Nguy hiểm. Cảm giác về nguy cơ chưa từng có hiện rõ mồn một. Turan sợ hãi, lại đồng thời bất lực. Đó không phải là cái chết, nhưng lại kinh khủng hơn nhiều.

Rồi Turan cảm thấy mình bị kéo đi, ngày càng đến gần chiếc răng khổng lồ kia hơn. Nó vùng vẫy theo bản năng nhưng hoàn toàn vô ích, chỉ khiến tốc độ kéo đi càng ngày càng nhanh.

Hình ảnh chiếc răng theo đó càng lúc càng lớn, và khi Turan vừa thoáng nghĩ rằng mình đã chạm đến tột cùng kinh hoàng thì ánh mắt lại chợt liếc thấy cạnh bên chiếc răng có thêm nhiều răng khác với kích thước chừng bằng một nửa. Chúng xếp thành hàng kéo dài đến vô tận.

Và dường như, Turan mơ hồ nghe được từng hơi thở mạnh bạo. Những cơn gió luôn thổi kia giờ lại lộ ra đều bắt nguồn từ hơi thở ấy.

Đối phương là một sinh vật. Turan không dám tùy tiện đoán định đó là sinh vật gì, nhưng dù thế nào với kích thước và sức mạnh đang hiển hiện, e rằng đến cả các vị thần cũng phải kinh hãi.

Turan cảm thấy choáng ngợp. Đầu óc nó bây giờ không còn có thể suy nghĩ được nữa, tâm trí hoàn toàn bị chiếm đóng bởi hình ảnh khó tin trước mắt. Và vì vậy, thay vì hoảng sợ, nó bắt đầu muốn thấy được nhiều hơn, mở căng mắt ra mà nhìn.

Rơi. Cảm giác trọng lực đè nặng lên cơ thể cùng sự chới với cho thấy rõ Turan đang rơi. Nó không tự chủ được mà ngả người về sau, vẫn cố rướn cổ để nhìn về phía trước. Những chiếc răng còn nguyên đó, nhưng tốc độ rơi xuống đang càng lúc một nhanh hơn.

Mọi thứ cứ thế tiếp diễn. Turan dần mất đi nhận thức về thời gian. Cả người nó tê rần và nhiệt độ cơ thể đã hạ xuống đến sát ngưỡng chết. Tệ hơn nữa là bởi tốc độ rơi quá nhanh, việc hít thở trở thành một điều xa xỉ.

Chẳng biết bao lâu trôi qua, ngay khi Turan tưởng rằng mình sẽ chết bởi cái lạnh hoặc thiếu dưỡng khí, một cơn đau thấu xương chợt ập đến, chạy dọc khắp cơ thể nó. Cơn đau dữ dội và bất ngờ khiến nó muốn la lên nhưng cuối cùng lại thành ho sặc sụa.

Điều duy nhất Turan có thể nghĩ đến lúc này là nó đã bị thương, và vết thương rất nặng. Hoang mang và lo sợ, nó đưa mắt nhìn nơi cơn đau phát ra, thấy một vật nhọn hoắt, cao vài mét, đang đâm xuyên từ ngực mình.

Tại vị trí vết thương ở ngực, máu tuôn ra như suối, nhưng thay vì tràn ra khắp người, lại chảy ngược về phía vật nhọn, dường như đang bị nó hấp thụ.

Cơn đau điếng người khiến Turan choáng váng. Nó nghiến chặt răng, theo bản năng đưa hai tay ôm lấy vật nhọn đâm vào ngực, chỉ để rồi phát hiện hai tay mình cũng dính chặt vào đó.

Vật nhọn như có linh tính, tham lam cắn nuốt, hấp thụ mọi thứ. Theo đó, bàn tay Turan đau rát, da thịt tróc ra từng lớp, chẳng mấy chốc thì thấy tận xương.

Cái chết đến gần. Turan hoảng sợ giãy giụa. Cảm giác thân thể mờ nhạt đi, và có lẽ chỉ chốc nữa sẽ biến mất hoàn toàn.

Kỳ lạ thay, theo cảm giác thân thể dần biến mất, tâm trí của Turan lại trở nên minh mẫn lạ thường. Nó bắt đầu có thể tập trung suy nghĩ nhiều điều.

– Mang nó đến tìm đối phương. Hoàn thành việc này, ta tất mang ơn ngươi.

Âm thanh của một giọng nói chợt vang lên. Không phải là nghe được, mà như thể một dòng thông tin trôi thẳng vào trí óc.

Turan muốn đáp lời, nhưng không thể cất lời. Giọng nói tiếp tục vang lên:

– Điều ta đã hứa với ngươi, ta sẽ thực hiện đúng như thế. Còn bây giờ… Cút khỏi đây!

Theo lời ấy, cơ thể Turan co giật, như bị giật mạnh, đưa nó thoát khỏi dòng suy nghĩ đang hỗn loạn. Khung cảnh trước mắt cũng thay đổi, biến thành cánh cổng có phần quen thuộc.

Phải mất một lúc, Turan mới nhận ra mình đã trở về chỗ tòa tháp Ma pháp Tối thượng. Lily và nữ người sói đứng bên cạnh nhìn nó chằm chằm; Velduran thì đang ngồi cách đó một đoạn, dáng vẻ lười biếng, ánh mắt mơ màng.

Bản văn này đã được hiệu đính và xuất bản độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free