Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 721: Bên trong tòa tháp

Đã hơn mười phút trôi qua nhưng dị tượng diễn ra phía ngoài tòa tháp Ma pháp Tối thượng vẫn còn tiếp tục, chưa hề có dấu hiệu dừng lại. Nhìn có vẻ, phải mất ít nhất nửa tiếng đến một tiếng nữa dị tượng này mới kết thúc.

Turan quan sát thêm một lát, thấy chẳng nhìn ra được là chuyện gì thì cũng đành chịu, quay vào trong. Đối diện với nó lúc này là một người đàn ông đã qua tuổi trung niên, sở hữu thân hình có phần gầy gò, được che phủ bởi một chiếc áo choàng hào nhoáng, pha trộn giữa sắc xanh dương và tím ánh kim.

Trên mặt ông ta phủ râu ria lởm chởm, đôi mắt thâm quầng và chiếc mũi cao lại hơi quá cỡ, trông thật mất cân đối. Nói thô ra thì là xấu xí.

Kỳ thực cũng không đến nỗi nào, chỉ có điều khi nghĩ tới việc đây là người quản lý tòa tháp Ma pháp Tối thượng, dễ khiến cho hình tượng vốn đã được phóng đại trong tâm trí, giờ đây lại sụp đổ thảm hại hơn nhiều lần.

Nữ người sói Camilier ở bên cạnh, dè chừng nhìn người đàn ông, thể hiện rõ ý thù địch. Cô ta luôn tỏ ra bất an kể từ khi mới đặt chân vào tòa tháp, không khỏi cảnh giác với mọi thứ xung quanh.

Turan ngược lại cảm thấy thoải mái hơn nhiều khi gặp được đối phương. Bởi nó nhận ra ngay đối phương là ai. Rung động linh hồn của họ hoàn toàn trùng khớp.

Là đại pháp sư Velduran.

Vừa thấy Turan, đối phương liền cất tiếng chào một cách trịnh trọng:

– Chào mừng cậu đến với tòa tháp Ma pháp Tối thượng! Rất vui được tiếp đón!

Turan khẽ nhíu mày, cảm thấy có gì đó không ổn. Vị đại pháp sư này vốn dĩ phải là một kẻ cứng đầu, luôn thể hiện rõ bản ý của mình. Tính cách của đối phương… dường như đã biến đổi thành một người hoàn toàn khác.

– Ông thật sự là Velduran?

Turan nói thẳng ra nghi vấn của mình.

– Đúng vậy.

Đối phương đáp ngay cùng nụ cười tươi rói, rồi nói tiếp:

– Đừng ngạc nhiên quá. Những gì xảy ra với linh hồn lang thang kia, tôi đều biết cả.

“Tâm ý tương thông?” Turan thầm nghĩ, nhưng rồi lại cho rằng điều đó không quá thực tế.

– Là linh hồn trở về với chủ. – Velduran giải thích – Phải. Ngay khi ấy…

Vừa nói, đối phương vừa đưa tay về trước, mô phỏng động tác bóp tan linh hồn lang thang mà Tử thần Sứ đồ đã thực hiện với Velduran.

Thấy vậy, Turan không khỏi suy nghĩ miên man. Sự việc tất nhiên không đơn giản. Bây giờ nghĩ lại, thế mà nó lại chẳng hiểu vì sao mình phải đi lùng bắt linh hồn lang thang của vị đại pháp sư này. Mặt khác, rốt cuộc việc đó có ý nghĩa gì?

Velduran nói “linh hồn trở về với chủ”, vậy có nghĩa là phần linh hồn đó và bản thân ông ta vốn dĩ bị tách rời. Linh hồn lang thang bên ngoài khiến cho bản thể – người quản lý tòa tháp – bị khiếm khuyết, hẳn là điều không thể chấp nhận được, đặc biệt khi tòa tháp sắp mở cửa.

Hội Tử thần Sứ đồ nhúng tay vào chuyện này, có hai khả năng: hoặc là được nhờ vả, hoặc đây vốn là bổn sự của họ. Turan nghiêng về khả năng đầu tiên hơn, bởi lẽ Hội Tử thần Sứ đồ vốn nổi tiếng là chỉ can thiệp vào những người đã chết, trong khi Velduran rõ ràng vẫn còn sống rất tốt.

Nghĩ đến đây, Turan hơi tò mò không biết đối phương đã sống sót qua khoảng thời gian đó bằng cách nào. Tòa tháp được ông ta dựng nên ở đây, vậy mà chẳng ai nghĩ rằng ông ta vẫn còn sống và trú ngụ tại chính nơi đây. Ít nhất cũng phải hàng chục năm.

Kỳ thực, có lẽ chẳng ai dám tin điều đó mới đúng. Dù sao thì, chuyện tòa tháp từng gây ra ảnh hưởng rất lớn, nếu Velduran còn nán lại đây, vậy thì quả thật là gan to bằng trời.

– Tòa tháp… ông vẫn luôn ở đây ư?

Turan đặt ra nghi vấn. Nó không định hỏi trực tiếp điểm mấu chốt.

Nghe vậy, đối phương gật đầu, rồi lại lắc đầu, đáp:

– Phải mà cũng không phải. Tòa tháp là nơi nhận được sự bảo hộ.

Dứt lời, ông đưa tay chỉ lên phía trên. Thoạt đầu Turan không hiểu, mãi sau mới nhận ra ông ta đang ám chỉ ai.

Không phải các Chính thần, mà lại là những tồn tại cao cấp hơn nhiều. Nếu có liên quan đến Hội Tử thần Sứ đồ, khiến họ phải bỏ tâm sức ra như vậy, thì quả nhiên không thể thiếu sự tham gia của những tồn tại cao cấp hơn.

Tuy nhiên, thật khó để nói chính xác đó là ai. Đại Chính thần, không ai biết cụ thể có bao nhiêu vị, vả lại họ còn chẳng phải tầng cấp cao nhất. Về Đại Thánh Tôn, Turan lại không dám nghĩ xa đến mức đó.

Có điều, nếu đã xác định được là có người ở phía trên tác động, vậy thì có thể hiểu vì sao các vị thần lại bỏ qua nơi đây. Velduran hẳn không phải là một nhân vật quan trọng, nhưng nếu ông ta cố thủ trong tòa tháp thì đối phương cũng đành chịu.

Tóm lại thì tòa tháp mới là trọng điểm.

Turan bất gi��c đảo mắt nhìn quanh một lượt. Khung cảnh bên trong tòa tháp trông khá bình thường, giống như một đại sảnh được lát đá và ốp tường cẩn thận, toàn bộ được phủ một màu xanh xám.

Các loại thiết bị, bàn ghế đều đầy đủ cả, nhưng lại cực kỳ vắng người. Có thể dễ dàng nhận ra nhiều quầy bàn vốn cần có người túc trực, nay lại hoàn toàn trống không. Nhắc mới nhớ, nơi đây có thiết kế khá tương đồng với ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn, chỉ khác ở chủ đề trang trí.

– Vậy ông nói “không phải” là có ý gì? – Turan lại hỏi.

Vẻ mặt Velduran chùng xuống. Ông ta dường như không muốn đào sâu vào chuyện này. Sau một hồi lưỡng lự, đối phương vẫn cất lời:

– Có hai điểm chính. Một, như đã nói, linh hồn trở về. Trước đó, tôi không thể được coi là hoàn toàn chính mình.

Turan gật nhẹ đầu. Nó chú ý hơn đến điểm thứ hai. Dù sao thì, việc một bản thể bị thiếu sót cũng không thể hoàn toàn giải thích cho cái “không phải” ấy.

– Điểm còn lại, – Velduran nói tiếp – nơi đây là bên trong tòa tháp, nhưng những gì cậu th���y được, đều chỉ là hình chiếu.

– Hình chiếu?

Turan ngạc nhiên thốt lên, không nhịn được lại nhìn quanh thêm vài lần. Nó chẳng thể nhận ra bất cứ điều gì khác biệt để gọi đó là hình chiếu. Thậm chí, thông qua kỹ năng chủ đạo của mình, nó càng thêm xác nhận rằng những gì đang thấy đều là thật.

Như biết được ý nghĩ của Turan, Velduran khẽ cười nhạt một tiếng, bình thản giải thích:

– Hình chiếu không phải là đang nói đến sự thật hay giả dối. Giống như ảo ảnh của ốc đảo trên sa mạc do ánh sáng bị bẻ cong. Ốc đảo là thật, hình ảnh thấy được cũng là thật, chỉ là vị trí tương ứng có sự sai lệch. Do đó, chỉ ốc đảo ở vị trí tương ứng với hình ảnh đang thấy mới là giả, hay nói cách khác, nó phụ thuộc vào nhận thức của người nhìn thấy ảo ảnh.

Turan nghe hiểu. “Ảo” trên thực tế chỉ là sự phân biệt với “thực” của một đối tượng cụ thể. Nếu thay đổi đối tượng được nhìn nhận thành “ảo” đó, thì nó lại trở thành thực.

So sánh với tình huống hiện tại, Turan đoán rằng những thứ đang hiện diện nơi đây đều tồn tại dựa trên những vật thể có thật ở nơi khác, nên mới được gọi là hình chiếu. Nhưng cụ thể cách thức chiếu là như thế nào thì nó vẫn chưa thể nắm bắt được. Kỹ năng ‘Thông hiểu’ chẳng phải vô dụng trong trường hợp này, mà là vì nó không thể tìm thấy bất cứ đầu mối nào.

– Nói như vậy, bản thể thật sự của ông còn đang ở chỗ khác?

Đây là điểm mấu chốt để đánh giá tầm quan trọng của đối phương. Nếu Velduran chỉ giữ vai trò quản lý riêng tòa tháp này, vậy thì giá trị của bản thân ông ta cũng sẽ bị giới hạn ở đó. Ngược lại nếu ông ta nắm giữ nhiều hơn thế, Turan sẽ cần cân nhắc cải thiện mối quan hệ với đối phương.

Vị pháp sư cười tươi rói, nhưng lại lộ vẻ áy náy, rồi đáp:

– Đúng vậy. Là một người quản lý, tôi phải đối mặt với rất nhiều vấn đề. Không phải chuyện sinh tử, mà là sự tiện lợi hay bất tiện. Nói nôm na, nếu có sự tình xảy ra, thì cái thân xác này cùng với linh hồn của nó đều có thể lập tức từ bỏ.

– Việc từ bỏ đó có tác dụng gì? – Turan tò mò hỏi – Việc đó cũng đâu thể khiến “ông” ở chỗ khác đột nhiên xuất hiện hay mạnh mẽ hơn được.

– Vấn đề này thì chúng ta phải quay lại câu chuyện về hình chiếu. Hình chiếu bao gồm nhiều thứ, nhưng chắc chắn không phải là tất cả. Nếu là tất cả, thì đó đã hoàn toàn trở thành một cá thể riêng biệt. Mà… hãy coi như đó là luật, không thể cho phép tồn tại hai tôi cùng một lúc.

Turan trầm ngâm một lúc lâu. Việc này nghe có vẻ rất thâm sâu, nhất thời khó có thể làm rõ. Kỳ thực, nó cũng chẳng cần phải làm rõ làm gì, chỉ là bản thân có một niềm khao khát được hiểu biết mà thôi.

– Được rồi. Cảm ơn ông đã giải thích.

– Không dám nhận. – Velduran cười, rồi đáp – Mặt khác, cậu đến tòa tháp này có việc gì?

Turan không vội đáp. Nó cảm thấy đối phương tỏ ra đặc biệt khách sáo với mình. Điều này có vẻ không phù hợp. Nếu là lúc còn ở dạng linh hồn lang thang thì có thể hiểu được, nhưng giờ đây Velduran đã là người quản lý tòa tháp, tệ lắm thì cũng nên nói chuyện ngang hàng với nó chứ.

– Chủ yếu là vì Lily.

Turan đáp gọn, chờ phản hồi từ vị pháp sư. Ông ta bần thần một lúc, như đang hồi tưởng lại rất nhiều điều, rồi mới cất tiếng:

– Là cô bé ấy. Thật sự là một viên ngọc quý. Cậu tìm được ở đâu vậy?

– Ông thật sự muốn hỏi? – Turan nhíu mày.

– À- không! Tôi thuận miệng hỏi vậy thôi, đừng đ�� tâm. – Velduran vội vàng chữa lời – Ngoài ra… cậu còn điều gì khác không?

Turan không đáp. Nó vốn đã tỏ rõ ý không muốn tiết lộ nhiều thông tin. Dù cho đối phương là người quản lý tòa tháp, nhưng nó lại chẳng nắm rõ quy tắc hoạt động của nơi đây.

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free