(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 716: Chuẩn bị đánh trận
Sa mạc nóng bức, với mặt trời như muốn thiêu đốt cả thế gian, treo lơ lửng trên đỉnh đầu. So với vùng sa mạc ở phía nam rừng Hayet của vương quốc Enria mà Turan từng đi qua, nơi đây quả thật không hề có chỗ cho sự sống. Ngay cả những du hành giả Thần cấp tương đối thấp cũng đã khó lòng chịu nổi sự khắc nghiệt của môi trường, huống chi là người dân thường hay thậm chí cả Nihr.
Do vậy, Turan rất lo lắng cho Lily. Dù em ấy đang ở trong xe và được trang bị bộ trang phục phù phép chuyên dụng che kín toàn thân để chống nóng, rõ ràng là chúng không thể loại bỏ hoàn toàn tác hại của môi trường lên cơ thể em.
– Anh đừng lo. Em chịu đựng được. Lily lên tiếng khi nhận thấy ánh mắt dò hỏi từ Turan. Cả hai đã rời tòa thành được nhiều giờ và Turan đã hỏi han tình trạng của cô bé không dưới ba mươi lần.
Đi cùng hai người còn có nữ người sói Camilier. Lúc đầu, cô ta còn thuận miệng trấn an vài câu, sau đó, có lẽ vì cảm thấy nhàm chán hoặc đơn thuần là không cần thiết, cô ta trở nên thờ ơ với mọi thứ xung quanh.
Điều đó lại không khiến bất kỳ ai khó chịu, ngược lại còn tạo nên một sự hòa hợp đến lạ thường. Lily một mực chăm chú vào một quyển sách về ma pháp; Turan thì tập trung lái xe, tâm trí mải suy nghĩ về nhiều chuyện, thỉnh thoảng sực nhớ mới quay ra sau nhìn và hỏi thăm tình trạng của Lily.
Một lúc sau, Turan ngừng xe, cất tiếng: – Tới điểm hẹn rồi. Chờ cho hai người kia kịp phản ứng, Turan nói tiếp: – Anh sẽ tới gặp đối phương trước. Em cứ chờ ở đây. Camilier, cô xem chừng em ấy. – Vâng, thưa cậu chủ. Nữ người sói đáp. Lily thì chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Phía trước, cách đó không xa là một doanh trại lớn chiếm gần nửa tầm mắt. Nơi đây ước tính sơ bộ có thể chứa hàng nghìn quân lính. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu đấy chỉ là quân lính bình thường, nhưng Turan dĩ nhiên biết rõ đối phương là ai.
Quả thật có phần đáng sợ. Dù cho đây không phải là lần đầu Turan tới chỗ đối phương, dù cũng đã đi một mình, nhưng nó chẳng thể nào quen nổi cảm giác ấy.
Tướng quân Nalisha với đội quân bất khả chiến bại của bà ta, đã từng chinh chiến khắp lục địa trung tâm và góp phần to lớn tạo nên đế quốc Carnato hiện tại. Tất nhiên, đội quân ấy đến giờ vẫn luôn là một nguồn sức mạnh khổng lồ không thể thay thế của đế quốc.
Turan có một cái nhìn tổng quan. Mỗi cá nhân ở đây, ngoài những năng lực cơ bản của một người lính, đều có Thần cấp không dưới 15. Bản thân nó giờ cũng chỉ mới đạt Thần cấp 15 mà thôi, đối đầu với một đội ngũ mười du hành giả đồng cấp đã là quá sức, huống chi là đối mặt với những kẻ đã từng chinh chiến sa trường, giết người và hủy diệt vô số.
Turan không muốn nghĩ ngợi quá nhiều. Nó không phải đến để đánh nhau, và đối phương cũng sẽ chẳng gây sự làm gì. Tốt hơn hết là nên tập trung vào nhiệm vụ chính.
Đến gần doanh trại, hai người lính tiếp đón Turan. Sau một vài câu tra hỏi theo lệ, một người quay trở vào thông báo, người còn lại theo Turan để dẫn nữ người sói và Lily cùng vào. Vì đã có hẹn trước, quá trình diễn ra cực kỳ thuận lợi.
Tại căn lều được chỉ định, nhóm Turan ngồi chờ. Hai lần gặp đầu tiên, Turan đều gặp nữ tướng quân Nalisha ở căn lều chính đầy uy thế. Đối phương tất nhiên muốn lộ rõ quyền uy của mình cho người lạ, đồng thời thể hiện uy quyền cho quân lính dưới trướng thấy.
Những lần sau tương đối đơn giản hơn, chỉ cần ở một căn lều đủ rộng để tiếp khách là được. Chẳng phải vì thân quen gì, mà chỉ là để thuận tiện. Quân sự bận bịu, không phải lúc nào cũng r��nh rỗi kéo cả đám người ra làm trò trong khi hai bên đều đã biết nhau rõ.
Không để nhóm Turan phải đợi quá lâu, chỉ sau vài phút một vị quân nhân trang bị đầy đủ giáp và vũ khí tiến vào lều. Đối phương mặc dù không cố tình, vẻ uy nghi vẫn hiện ra không giấu được. Mái tóc màu hồng nhạt được cột gọn gàng, cùng đôi mắt màu hổ phách có thần, ngược lại khiến người khác cảm thấy dễ chịu hơn chút ít. Dù sao thì ý định của bà ta vẫn là thân thiện.
Người đến dĩ nhiên là nữ tướng quân Nalisha.
– Không để các cậu chờ lâu chứ. Đối phương cất tiếng, chẳng chút câu nệ ngồi xuống đối diện. – Chỉ vài phút thôi. – Turan hời hợt đáp, dò hỏi – Chỗ này... sắp đánh nhau rồi ư? Nalisha cười nhạt, bảo: – Tất nhiên rồi. Ai tới đây mà chẳng chuẩn bị cho chuyện đó. Nói đi, cậu cần tôi làm gì?
Đối phương quả nhiên không cho phép Turan có bất kỳ cơ hội dò la thông tin nào, chỉ thiếu nước đuổi cậu ta đi thôi. Đã đến nước này rồi, Turan dĩ nhiên cũng cần phối hợp. – Quy tắc của tòa tháp vẫn chưa có manh mối. Đã vậy, chúng ta chỉ có thể đánh đòn phủ đầu.
– Hửm. Nói thế, cậu đã có mục tiêu rồi ư? – Mục tiêu có rất nhiều. Thay vì chọn thứ khó đoán, chẳng bằng tìm người quen mà ra tay.
Nalisha nhíu mày. Bà ta chưa bao giờ nhanh nhạy trong chuyện mưu lược hay đoán ý, càng đừng nói tới lòng người. Kỳ thực, bà ta cũng chẳng phải loại người thẳng thắn. Nếu cần tìm một từ đơn giản để mô tả thì chính là ngốc nghếch.
Ngốc nghếch ở đây là khi so với những kẻ mà Nalisha phải đối mặt ở vị trí của mình, bà ta thường không tránh khỏi chịu thiệt thòi. Thế nên để bù đắp, nữ tướng quân này ra tay luôn rất mạnh bạo với đối thủ, khiến chúng phải suy nghĩ cẩn thận hậu quả trước khi quyết định giở mưu kế với bà ta.
Hiểu được điều này, Turan không định dây dưa, hơi ngừng lại rồi nói tiếp: – Quân đoàn Ungreilt. Đừng vội ngạc nhiên, tướng quân có lẽ cũng đã biết phần nào mối quan hệ giữa tôi và quân đoàn Ungreilt, cụ thể hơn là vị phó đoàn trưởng. Chúng ta, ở một phương diện nhất định, có thể xem là đồng minh.
Hai hàng lông mày của Nalisha giãn ra, rõ ràng là cảm thấy thoải mái hơn không ít khi đối phương quyết định thẳng thắn như vậy. – Chuyện đó chẳng phải là bí mật gì. – Nalisha đáp – Thế nên cậu chọn mục tiêu là quân đoàn Ungreilt, sẽ không tránh khỏi việc bị kẻ khác chê cười. – Đúng là thế. Turan không phủ định. Việc dò la mối quan hệ hiện tại giữa quân đoàn Ungreilt với đội quân dưới trướng Nalisha thì rất đơn giản, chỉ là khó mà xác định được mối quan hệ ấy là khăng khít hay chỉ tạm thời hợp tác. Nhưng điều đó đã đủ để các bên nhận định rằng xung đột giữa quân đoàn Ungreilt và Nalisha chỉ là một màn kịch.
– Do vậy, – Turan tiếp tục – chúng ta phải đánh thật. Tốt nhất là đánh sao cho hao tổn chủ lực của cả hai bên. – Không thể. Nalisha lập tức lên tiếng phản đối. Bà ta không phản đối chuyện hợp tác giữa hai bên, cũng vì lý do đặc thù mà nhất định phải làm thế. Tuy nhiên, việc làm hao tổn đáng kể tới đội quân của mình là không thể chấp nhận được. Cái giá phải trả hoàn toàn không đáng.
Turan hít sâu một hơi, tỏ vẻ đang kiềm nén cảm xúc. Nalisha có thể ngốc nghếch trong chuyện mưu tính, nhưng lợi ích căn bản thì luôn có thể thấy rõ mồn một. Nếu không thì bà ta đã chẳng thể bước tới vị trí hiện giờ.
– Nếu thế thì phía quân đoàn Ungreilt cần chịu gấp đôi thiệt hại. Nói cách khác, phải thảm bại trong cuộc xung đột. – Tên nhóc kia chấp nhận như thế?! Nalisha nghi ngờ hỏi. Quả nhiên bà ta gọi vị phó đoàn trưởng là tên nhóc. Trên thực tế, nếu chỉ so về tuổi đời thì chẳng có gì bất ngờ cả. Thậm chí nữ tướng quân cũng có thể gọi Turan như vậy, nhưng có lẽ còn phụ thuộc vào việc đối tượng có khiến bà ta vừa ý hay không.
– Sẽ không. – Turan khẳng định – Thế nên chúng ta sẽ phải lừa cậu ta một vố. Một tiếng cười chợt vang lên đầy sảng khoái từ nữ tướng quân Nalisha. Bà ta có vẻ rất thích chuyện gây khó dễ cho Wyndur.
– Được. Cứ làm như vậy. Đối phương dễ dàng đồng ý với kế hoạch khiến Turan không khỏi ngẩn ngơ một hồi. Turan vốn còn tưởng rằng Nalisha sẽ gặng hỏi về lý do hay cả cách thức lừa gạt nữa chứ. Việc mọi chuyện thành ra thế này khiến mọi chuẩn bị trước đó của Turan đều toi công vô ích.
– Ngạc nhiên ư? Không cần phải ngạc nhiên làm gì! – Nalisha mạnh mẽ xua tay – Cậu là người thông minh, sẽ không làm ra quyết định ngu ngốc. Ta không tin tưởng cậu, mà là tin tưởng vào sức mạnh của chính mình.
Turan nghe xong gật đầu, trên gương mặt hiện lên ý cười. Khi một người đạt tới sức mạnh nhất định, người khác sẽ không dám gây hấn. Kẻ dù có ngốc đến mấy thì vẫn còn biết sợ. Trừ phi đối phương điên rồi.
– Nếu tướng quân đã chắc chắn như vậy, chi tiết kế hoạch đây. – Turan nói, đặt xấp giấy tờ lên bàn, tiếp tục – Cuối cùng, cần làm rõ một điều trước khi kế hoạch bắt đầu: trong trận chiến sắp tới giữa hai bên, bất kể bên nào chịu thiệt hại, nhất định phải đánh đến mức long trời lở đất, khiến bất kỳ ai cũng không dám xen vào.
– Ta đã rõ. – Nalisha hời hợt đáp – Chẳng phải cậu chỉ muốn đi vào tòa tháp thôi sao? Không thể chờ tới khi sự kiện bắt đầu à? Mặt khác, nếu thật sự cần, ta cũng đâu phải là không thể tự mình đưa cậu đi.
– Ý tốt của tướng quân tôi xin ghi nhận. Nhưng sự tình phức tạp hơn nhiều. Nalisha lười nói thêm, khịt một tiếng rồi bảo: – Tóm lại là cậu không muốn giải thích.
Giải thích không có ý nghĩa. Turan hiểu rằng Nalisha muốn làm rõ nguyên nhân để bản thân an tâm hơn. Bà ta mặc dù dám chắc đối phương sẽ không dùng mưu kế gây thiệt hại cho mình, nhưng cảm giác bí ẩn, không nhìn rõ được ấy vẫn thật khó chịu, vô hình trung khiến bà ta bất an. Hoặc có lẽ, chỉ đơn thuần là tò mò.
– Được rồi. Nếu đã không có chuyện gì khác, cậu có thể đi. Đánh với quân đoàn Ungreilt cũng đâu phải nói là có thể làm ngay được. – Trông cậy vào tướng quân. Vậy chúng tôi xin phép.
Toàn bộ nội dung bản dịch này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, mọi hành vi sao chép đều bị nghiêm cấm.