Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 714: Mục đích của Lapus

Căn phòng rộng rãi chiếm trọn một nửa tầng trên cùng của con tàu hiện giờ chỉ còn hai người ngồi đối diện nhau, ngăn cách bởi một chiếc bàn dài trải đầy ắp thức ăn. Đêm đã xuống, nhưng ánh đèn sáng tỏ mọi vật trong căn phòng, khéo léo phô bày sự tráng lệ tinh xảo đến từng chi tiết.

Darmil chẳng mấy bận tâm, chỉ chuyên chú thưởng thức bữa ăn của mình, hết món này tới món khác. Mỗi khi dùng xong một món, nó khẽ đưa tay, lập tức một đĩa thức ăn khác trên bàn sẽ tự động bay tới. Theo lời Lapus, đây là nhờ ma pháp, giúp thực khách có thể thưởng thức mọi món ngon mà không cần đến sự phục vụ của bất kỳ ai.

Đối phương chính là vị thương nhân – chủ nhân con tàu: Lapus. Ông ta thấy Darmil ăn uống ngon lành cũng chẳng có ý định quấy rầy, thay vào đó chậm rãi dùng dao và nĩa thưởng thức món bít tết của mình.

Darmil ăn xong, đặt đĩa sang một bên. Chiếc đĩa vừa dùng xong lập tức bay về chỗ chồng đĩa không xa. Nhẩm tính, nó đã chén sạch hơn ba mươi món.

Thế nhưng Darmil vẫn chưa hề có ý định dừng lại. Đang định với tay lấy thêm một món thì chợt liếc thấy một bóng người lướt qua ô cửa sổ, hướng về phía nóc tàu.

Trong lòng dấy lên một mối nghi ngờ, nhưng Darmil nhanh chóng đè nén xuống. Chần chừ một thoáng, nó vội vã lấy khăn lau miệng, rồi cất lời:

– Cảm ơn ông đã mời tôi bữa ăn này.

Đây là lời chân thành. Đối phương nghe thấy, dừng ăn, mỉm cười đáp:

– Thật là vinh hạnh. Chỉ mong mấy món ở đây phù hợp với khẩu vị của cậu.

Darmil gật đầu, khẽ trầm ngâm. Dùng bữa là một chuyện, hiện nó tuy chưa no, nhưng có một số việc không thể trì hoãn.

– Ngày mai, tôi muốn cùng nhóm của mình rời đi.

Lapus không tỏ vẻ ngạc nhiên, dường như đã đoán trước được lời này. Có lẽ việc ông ta mời riêng bữa tối nay cũng là để làm rõ mọi chuyện trước khi tình hình trở nên phức tạp hơn.

– Không thành vấn đề. – Lapus nói – Tôi có thể cung cấp một con tàu cho mọi người sử dụng.

Darmil rất hài lòng với sự giúp đỡ của Lapus, đồng thời cảm thấy áy náy. Tuy nhiên, điều này rõ ràng là không thể tránh khỏi, chỉ còn cách tìm cơ hội báo đáp.

Hiểu ý Darmil, vị thương nhân nói tiếp:

– Đổi lại, tôi mong muốn được giải đáp một vài thắc mắc. Yên tâm, tôi sẽ không làm khó nhóm của cậu.

Đó cũng là điểm mấu chốt. Có một số thứ, Darmil không thể quyết định được. Đối phương hiển nhiên đã nhận ra điều này nên mới tránh nhắc đến.

– Ông cứ nói.

– Mối quan hệ hiện tại của cậu với nhà Altoris là gì?

Câu hỏi có phần trực tiếp. Darmil thấy chuyện này chẳng có gì cần giấu giếm, nhưng nó thực sự khó lòng xác định chính xác câu trả lời.

– Tôi vẫn luôn là một thành viên nhà Altoris.

Lapus lộ vẻ vui mừng, bảo:

– Không giấu gì cậu, tôi quả thực là một thương nhân.

Lời này nghe thật lạ tai. Ngay từ đầu, Lapus đã giới thiệu bản thân là một thương nhân. E rằng có sự hiểu lầm nào đó.

Nói rồi, như chợt nhận ra điều không ổn, ông ta bổ sung:

– Phải, tôi đến từ thế giới bên ngoài.

– Thương nhân đến từ thế giới bên ngoài?

Darmil thắc mắc. Nó không hề ngạc nhiên, bởi nếu đã ngạc nhiên thì nó hẳn đã ngạc nhiên ngay từ đầu rồi.

– Tôi sẽ không nói nhiều, e rằng phạm vào cấm kỵ. – Lapus đáp – Tôi là một thương nhân, và thương nhân thì sống nhờ vào việc trao đổi, buôn bán và kiếm lời từ phần chênh lệch.

Darmil hiểu điều này. Nó đã từng bị mẹ mình ép học đủ thứ về kinh doanh và điều hành tổ chức, chỉ cốt để có được lượng kiến thức tối thiểu chuẩn bị cho việc thừa kế tập đoàn. Tất nhiên, nó không cần phải quá giỏi giang bởi mọi việc đều sẽ có người lo liệu thay, nhưng kiến thức cơ bản vẫn không thể thiếu được.

Thương nhân mua đi bán lại, trao đổi hàng hóa. Một món hàng có thể được mua với giá nhất định và bán với một giá khác, tùy thuộc vào nhiều yếu tố.

Ngọc lục bảo vừa khai thác có thể được thu mua với số lượng lớn, giá cả dao động từ 5 đến 10 xen tùy thời điểm; sau khi loại bỏ tạp vật và ngọc bị hư hỏng, giá có thể đẩy lên cao nhất là 15 xen. Tuy nhiên, nếu là du hành giả hoặc người chế tác tìm mua, giá sẽ ở mức 20 xen, dù có dao động cũng không đáng kể.

Thương nhân kiếm lời chính từ phần chênh lệch ấy. Tất nhiên không thể tránh khỏi việc phần lợi nhuận đó sẽ bị trừ đi bởi các loại chi phí, công sức và hao hụt từ khâu thu mua cho tới khi bán ra. Darmil nhớ không nhầm thì, trung bình, với mỗi viên ngọc lục bảo được bán, thương nhân có thể thu về 3 xen lợi nhuận.

Chi phí vận chuyển và bảo quản hàng hóa luôn là yếu tố được coi trọng nhất. Ngọc lục bảo có nguồn cung và cầu lớn và ổn định, là loại hình kinh doanh rủi ro thấp, nên lợi nhuận kiếm được cũng không cao. Nếu định giá quá cao, người mua hoàn toàn có thể tìm trực tiếp tới chỗ khai thác; chưa kể đến sự cạnh tranh gay gắt giữa các thương nhân.

Đại Thánh Thế mang đến một thay đổi đặc biệt: rất nhiều món hàng đều có thể thông qua cửa hàng vạn vật để mua và bán.

Có điều giá cả lại có sự chênh lệch rất lớn, và người bình thường thường sẽ không chọn mua ở cửa hàng vạn vật, trừ khi thật sự thuận tiện.

Ngọc lục bảo được bán trên cửa hàng vạn vật với giá lên tới 30 xen, và thu mua chỉ có 3 xen một viên. Đây là chỉ tính với ngọc đạt tới chất lượng tiêu chuẩn, không chấp nhận bất kỳ viên ngọc kém chất lượng nào; ngược lại, ngọc chất lượng cao cũng không được trả thêm.

Tác động lớn nhất của cửa hàng vạn vật chính là ngăn chặn tình trạng đầu cơ và các hành vi thao túng giá cả một cách ác ý. Rất nhiều thương nhân kiếm lời dựa trên phương thức này, sau Đại Thánh Thế đã liên tục gánh chịu thất bại, đồng thời bị chèn ép đến mức không thể ngóc đầu lên, cuối cùng chỉ đành chấp nhận từ bỏ hoặc tham gia vào những tổ chức lớn, và trở thành một nhân viên quèn.

Tình hình là vậy, nhưng thực tế vẫn có một lượng lớn món hàng không được bán bởi cửa hàng vạn vật, chỉ là nhu cầu thường không cao hoặc chúng có độ hiếm lớn. Khi nghe Lapus bảo bản thân là thương nhân đến từ thế giới bên ngoài, Darmil lập tức nghĩ tới điều này. Đối phương sau đó còn cố tình nhấn mạnh về ý nghĩa của thương nhân, nó lại càng thêm chắc chắn.

– Ông bán những thứ gì? – Darmil hỏi – Hay là muốn mua?

Lapus mỉm cười đáp:

– Rất nhiều thứ. Cụ thể hơn, chỉ cần cậu đến đảo một chuyến sẽ rõ, tôi luôn luôn chào đón.

Nghe vậy, Darmil khẽ thở phào một tiếng, cũng kịp nhận ra mình vốn không cần để ý đến những chuyện đó, bởi mục tiêu chính hiện giờ vẫn là cuộc hành trình. Đối phương hẳn có dụng ý khác.

– Thành thật mà nói, chuyện làm ăn của tôi chỉ là lẻ tẻ. – Lapus khiêm tốn bảo – Chủ yếu, tôi vẫn muốn xem thái độ của những kẻ khổng lồ.

Darmil nghe hiểu. Đối phương đang nhắm thẳng vào mình, vậy thì chỉ có thể là đang dò hỏi về tập đoàn Rumpali của nhà Altoris.

Kỳ thực, bản thân Darmil cũng không rõ tập đoàn Rumpali lớn đến mức nào, nhưng nó vẫn biết rằng tập đoàn có những mối làm ăn xuyên lục địa. Nếu vậy thì việc Lapus tìm tới cũng là điều hợp tình hợp lý.

– Rất tiếc phải khiến ông thất vọng. Chuyện này tôi không thể quyết định được.

– Đừng vội từ chối. – Lapus lập tức nói – Tôi chỉ là muốn tìm cơ hội nói chuyện.

Darmil lưỡng lự. Cơ hội nói chuyện, nói đơn giản là một cuộc gặp mặt, nói phức tạp thì là một bàn đàm phán. Nếu nó muốn hẹn gặp người trong nhà thì có thể hơi khó, nhưng nếu là một quản lý bộ phận nào đó thuộc tập đoàn Rumpali thì lại cực kỳ dễ dàng.

Vấn đề là Darmil rốt cuộc vẫn là thành viên nhà Altoris, còn thường được ngầm khẳng định là người thừa kế tương lai. Tiếng nói của nó cực kỳ có giá trị, sẽ ảnh hưởng lớn đến thái độ của tập đoàn Rumpali đối với vị thương nhân này.

Cơ hội nói chuyện có thể cấp, nhưng tuyệt đối không thể để lộ ra đây là ý muốn của chính Darmil.

Cách giải quyết ổn thỏa nhất là tiết lộ cho đối phương biết về một cuộc gặp mặt không quá bí mật của các bên trong tập đoàn, sau đó để Lapus tự mình lo liệu những chuyện còn lại. Nếu không thu xếp ổn thỏa, thì chỉ có thể trách bản thân ông ta.

Khó xử là Darmil lại không muốn có bất kỳ dính líu nào đến tập đoàn Rumpali. Nó đã luôn có ý muốn lảng tránh, vậy nên tin tức về mọi thứ, nó hoàn toàn mù tịt.

– Đổi thành yêu cầu khác.

Darmil trầm giọng, cố ý cho đối phương biết rằng mình không muốn nói thêm.

Lapus ngạc nhiên, hẳn khó tin được một yêu cầu nhỏ như vậy cũng bị từ chối. Nếu không phải thấy Darmil vẫn yên lặng chờ, hẳn ông ta đã tưởng mình làm sai điều gì đó mà chọc giận đối phương. Mất một hồi lâu suy nghĩ, Lapus mới lên tiếng:

– Vậy… tôi nhờ cậu gửi một bức thư.

– Thư? – Darmil thốt lên.

– Phải. Chỉ cần cậu gửi nó cho một người có chức quyền trong tập đoàn. Chức vị cao hay thấp… tùy cậu quyết định.

– Nếu là gửi thư, ông có thể tự mình gửi.

Lapus cười mấy tiếng ra vẻ ái ngại, giải thích:

– Có khác nhau. Nếu tôi cố tình tiếp cận, sẽ dễ bị nghi ngờ là có ý đồ bất chính. Dù sao, tôi vẫn là người đến từ bên ngoài.

Darmil nhất thời khó hiểu, khẽ nhướn mày. Đối phương vội nói tiếp:

– Dù cẩn trọng đến đâu, vẫn sẽ để lại dấu vết. Một khi bị phát hiện, cơ hội để giải thích e rằng cũng sẽ trở nên viển vông. Chỉ cần bức thư đến được tay đúng người nhận, những chuyện khác rồi sẽ đến. Yên tâm, nếu đối phương bỏ qua bức thư, tôi cũng sẽ không oán trách gì.

Nghe đến đây, Darmil thật sự không tiện từ chối nữa. So với việc Lapus đã giúp, gửi một bức thư có đáng là bao. Huống hồ, nó hoàn toàn có thể nhờ người khác chuyển, chỉ cần đảm bảo bức thư đến tay người nhận.

– Được. Tôi sẽ giúp.

Lapus nghe vậy cười tít mắt, thuận tay nâng ly rượu vang đỏ lên, ý mời, rồi nói:

– Cảm ơn cậu.

– Đừng nói cảm ơn. Chỉ là vì ông đã giúp đỡ chúng tôi thôi.

Darmil nói, không đáp lại lời mời rượu của đối phương. Chẳng biết sao càng tiếp xúc với Lapus, nó càng thấy bất an.

Lapus lộ vẻ xấu hổ, tự mình uống cạn ly rượu.

– Thư tôi sẽ gửi cho cậu sau. Mời cậu tiếp tục dùng bữa.

Nói cách khác, mục đích của bữa tối nay ông ta đã đạt được.

Phiên bản này thuộc về truyen.free, nơi mỗi câu chữ đều được trau chuốt tỉ mỉ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free