(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 673: Thử một ma pháp
“Mình đang nghĩ linh tinh cái gì thế này…”
Turan nói thầm, cảm thấy thật ngớ ngẩn. Một người không thể lúc nào cũng chối bỏ thế mạnh của mình để đi tìm kiếm những giá trị nổi bật khác. Cực kỳ ngu ngốc. Điều bản thân giỏi thì càng phải phát huy cho tốt.
Nói là vậy, Turan không định để lộ quá nhiều. Trước mắt, cứ mau chóng giải quyết chuyện này rồi tính tiếp.
Turan đứng lên, lập tức gây chú ý cho vài du hành giả đang mải phòng bị lẫn nhau. Họ hoàn toàn không ngờ rằng nó có thể đứng dậy sau đòn tấn công ma pháp vừa rồi, mà còn trông có vẻ như thể sẽ sớm tiếp tục tham chiến.
Turan không do dự kích hoạt kỹ năng ‘Sinh lực tràn trề’ để bổ sung khí huyết cho bản thân. Lượng khí huyết của nó vẫn còn khá nhiều, nhưng chẳng thể vì vậy mà chủ quan.
Tuy nhiên, việc kích hoạt kỹ năng này khiến lượng nguyên khí trong cơ thể nó không còn nhiều. Nguyên khí không thể bổ sung ngay lập tức, nên nếu xử lý không tốt, đây sẽ trở thành một nước đi tệ hại.
Một số du hành giả bắt đầu cảm thấy khó chịu, xem Turan như một cục phiền phức nhất định phải giải quyết. Chỉ cần đối phương có cơ hội, họ tin rằng sẽ dùng những chiêu thức mạnh mẽ để giết chết nó ngay lập tức. Một thứ vượt ngoài tầm kiểm soát, không ai có thể an tâm được.
Các ma pháp vẫn đang liên tiếp được thi triển, áp chế lẫn nhau; cùng lúc đó, hai bên đều cử người ra để tiến hành quấy rối, tạo thời cơ.
Turan nghĩ ngợi rồi khẽ mỉm cười, lấy ra một cây gậy dài chừng hơn một mét, trên đầu có đính một khối cầu được bao bọc bởi những nhánh cây khô cứng. Đó là một cây gậy phép, phẩm chất và cấp độ đều không tốt, nhưng đối với nó thì thế là vừa đủ để sử dụng.
Đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối cùng Turan dùng đến ma pháp. Nó luôn có một mối hiềm khích với lĩnh vực này, bởi nguồn gốc của ma pháp, hay cụ thể hơn là ma năng, mơ hồ không hề tốt đẹp chút nào. Thậm chí có khi còn là cực kỳ xấu xa.
Không có bằng chứng nào cho chuyện đó cả, Turan cũng chỉ đọc được từ những quyển sách cổ khi tự mày mò học ma pháp mà thôi. Thế nhưng nó luôn cố ép mình phải dè chừng, không cho phép bản thân đánh mất chính mình.
May mắn thay, so với ma pháp, Turan lại có hứng thú với việc vận dụng nguyên khí hơn, nên cứ thế dần dần xa lánh nó.
Cho đến khi Lily vô tình chạm đến và nảy sinh lòng yêu thích với thứ năng lượng này. Turan đã thật sự nổi giận. Lúc ấy, nó thậm chí còn có ý định bỏ rơi em ấy.
Nhưng suy cho cùng, đó cũng chỉ là hành động cố gắng ph��� nhận hiện thực của một kẻ tầm thường đáng thương hại. Turan tự thấy bản thân thật tội nghiệp, và đồng thời cũng là một kẻ tồi tệ. Ma pháp hay ma năng, dù có nguồn gốc xấu xa hay không, so với những chuyện mà nó đã trải qua hay định sẽ gây ra, chẳng có bao nhiêu khác biệt.
Đã sớm chẳng cần phải phân định đúng sai. Turan h��i lòng. Giờ đây, khi càng muốn tiến gần hơn đến lĩnh vực của thần, nó càng phải nhúng tay vào mọi chuyện.
– Ma pháp sư?
Một du hành giả đứng cách Turan không xa thốt lên, như muốn cảnh báo những kẻ khác. Mọi người vốn dĩ nhận định nó là một đấu sĩ nên không dành quá nhiều sự cảnh giác, bởi rất tự tin có thể khống chế được. Giờ nếu nó là một ma pháp sư, vậy thì phải ngay lập tức vô hiệu hóa.
Thế nhưng chiến trận ma pháp đang diễn ra kịch liệt, cả hai bên đều không đành lòng phân chia lực lượng mà nhường lợi thế cho phía còn lại. Điều đó có khả năng rất lớn sẽ khiến cả đội gặp nguy hiểm ngay lập tức. Giờ đây chỉ có thể mong rằng kẻ lạ mặt này không phải là một ma pháp sư mạnh mẽ.
Nghĩ kỹ thì thật chẳng có gì đáng hoảng hốt. Một du hành giả vừa là đấu sĩ mạnh mẽ, vừa là ma pháp sư tài ba, cho tới giờ vẫn chưa từng được ghi nhận.
Dù vậy, một đấu sĩ chuyên về tốc độ vẫn được cử ra để đối phó với Turan. Về cơ bản, đối phương vẫn lo sợ hơn rằng nó đang giả vờ, lừa gạt, sau đó bất ngờ dùng năng lực cận chiến mạnh mẽ để hạ sát phe mình.
Cách nghĩ này rất hợp lý. Nếu là Turan, nó cũng sẽ làm như vậy. Tưởng tượng đối mặt với một kẻ địch vừa dùng kiếm giỏi, vừa có thể vận dụng nguyên khí một cách tài tình, lại còn có thể thi triển ma pháp mạnh mẽ, ngay cả nó cũng không tin nổi. Mà nếu đó là sự thật thì lại càng không thể lỗ mãng được.
Kỳ thực, Turan không dám nhận mình giỏi về ma pháp. Thời gian đã qua rất lâu rồi kể từ lần cuối nó thi triển một ma pháp, và ngay cả khi ấy, đánh giá cũng không cao. Giờ đây nó dùng tới, phần lớn là vì muốn lợi dụng cơ hội này để lần nữa tiến vào lĩnh vực ma pháp.
Turan đã suy nghĩ không ít về chuyện này, và chuyện sắp xảy đến ở tòa tháp Ma pháp Tối thượng càng làm nó thêm bận tâm. Chưa kể đến đâu xa, chỉ riêng ma pháp trận ẩn giấu nơi ấy mà nó biết được, đã đủ để khiến nó phải chăm chú nghiên cứu.
Tên đấu sĩ đứng trước mặt Turan, giữ một khoảng cách nhất định, không quá xa cũng không quá gần, hẳn là vì e sợ Turan dùng kỹ năng cận chiến. Nhiệm vụ của đối phương chỉ là kiềm chế nó, chẳng cần phải liều mạng. Hành động ngu ngốc dẫn đến mất mạng thì chưa có gì đáng nói, nhưng để nó được thoải mái phát huy năng lực thì hậu quả sẽ cực kỳ tồi tệ. Lúc ấy dù cho có tái sinh thì vẫn sẽ phải chịu trừng phạt nặng nề.
Turan nâng gậy phép lên trước mặt, bắt đầu vận chuyển ma năng. Có lẽ vì đã lâu rồi chưa thử lại, cảm giác ma năng chảy từ vòng vận chuyển ma năng đi đến từng phần cơ thể không được quen thuộc lắm, thậm chí còn hơi nhồn nhột.
May mắn thay, vẫn chẳng mất quá nhiều thời gian để từng đường nét đầu tiên của vòng ma pháp được vẽ nên. Turan khẽ ừm một tiếng, tỏ vẻ hài lòng. Cử chỉ đó của nó lại khiến tên đấu sĩ khó chịu, phân vân không biết có nên bất ngờ tấn công hay không.
Turan nhìn đối phương, tiếp tục vận chuyển ma năng để vẽ vòng ma pháp. Đây là một ma pháp đơn giản, hiệu quả trong chiến đấu cũng chẳng lớn là bao nhưng lại phù hợp cho người vừa mới trở lại thi triển ma pháp sau một thời gian dài như nó. Điểm nổi bật nhất là cho dù có thất bại thì hậu quả vẫn sẽ nằm trong giới hạn chấp nhận được.
Chờ đến khi vòng ma pháp mà Turan vẽ nên hiện rõ hơn một nửa, tên đấu sĩ không còn có thể chần chừ thêm được nữa. Mặc dù không khó để đoán biết ma pháp Turan đang định thi triển, nhưng nếu cho phép đối phương có cơ hội hoàn thành thì chính là đang tự hại bản thân. Nếu đánh giá sai tình hình, hắn ta không dám chắc rằng mình có thể cứu vãn nổi cục diện.
Huống hồ, trong khi vòng ma pháp đang được vẽ, ma pháp sư sẽ khó có thể làm được gì thêm vì nhất định phải tập trung vào việc vẽ ma pháp. Chỉ một sai sót nhỏ cũng sẽ gây nên phản phệ đau đớn, nhiều lúc trực tiếp phế bỏ năng lực sử dụng ma pháp của người đó cho đến khi được chữa trị.
Và rồi, tên đấu sĩ trực tiếp kích hoạt kỹ năng, lao đến với tốc độ nhanh như chớp, đồng thời tay trái siết chặt một con dao ngắn đâm thẳng tới. Đòn tấn công không hẳn có sát thương lớn nhưng thừa sức gây phiền phức cho Turan, có giá trị cao trong việc thăm dò và áp chế đối thủ.
Turan nâng tay còn lại lên, mang theo một tấm khiên chắn nhỏ, thành công chặn được đòn tấn công chớp nhoáng của đối phương. Thế nhưng tấm khiên cũng bị vạch ra một đường dài sâu hoắm, độ bền theo đó tụt xuống đến mức tối đa. Cấp độ và phẩm chất của tấm khiên rõ ràng là quá kém cỏi, giúp nó được một lần đã là tốt lắm rồi.
Vừa kết thúc đòn tấn công, tên đấu sĩ liền thừa thế vung tay bổ một rìu nhắm thẳng vào giữa đầu Turan. Đoán trước được điều đó, nó đã lập tức nhảy ngược về sau tránh thoát. Tuy nhiên, hành động đó đã làm vòng ma pháp của nó mất ổn định, chỉ cần thêm chút sai sót nữa thì thất bại là điều chắc chắn.
Không chút do dự, tên đấu sĩ vừa bổ hụt rìu liền xoay người, ném ra một cái móc sắt gắn liền với sợi dây thừng, hòng hạn chế khả năng di chuyển của Turan. Nếu thành công bắt lấy, hắn còn có thể lôi ngược nó trở về.
Đang trên đà lùi lại, muốn tránh né đòn này là rất khó. Huống hồ, động tác của đối phương lại quá nhanh.
Turan cắn răng, quả quyết mặc kệ cái móc sắt cắm vào người mình, tranh thủ kích hoạt một tấm b��a mang phép ‘Trọng lực’ đã chuẩn bị sẵn lên bản thân. Hiệu quả có được rất mau chóng, khiến cả người nó trở nên nặng trĩu như thể đang mang cả tấn đá trên vai.
Nhờ sức nặng đó, tên đấu sĩ không thể kéo đổ Turan, càng đừng nói là lôi nó trở lại. Thế nhưng sức kéo ấy lại khiến cái móc sắt cắm càng sâu hơn vào người nó. Nếu không phải lớp giáp da đang mang trên người có phẩm chất không tệ thì giờ đây nó sẽ còn khổ hơn, nói không chừng vòng ma pháp đang vẽ đã hỏng mất rồi.
Turan cố làm ngơ cơn đau đang truyền đi khắp cơ thể, vội vàng vẽ tiếp những đường nét cuối cùng của vòng ma pháp.
Biết không còn có thể ngăn cản đối phương thi triển ma pháp, tên đấu sĩ quyết định chuyển sang phòng thủ. Hắn ta hơi lui về sau, lấy ra một tấm bùa, lập tức kích hoạt, tạo ra một màn chắn màu vàng đất tương đối vững chãi. Thứ này đặc biệt có hiệu quả khi chống đỡ các đòn tấn công ma pháp.
Turan thấy thế thì mừng thầm trong lòng. Nó vốn muốn mỉm cười, nhưng cơn đau vẫn còn đang hành hạ nó khiến gương mặt của nó chỉ có thể nhăn nhó.
Người đọc có thể tìm thấy toàn bộ bản dịch này độc quyền tại truyen.free.