Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 668: Đến lục địa phía Tây

Nữ người sói chiến đấu tương đối điềm tĩnh, nhưng động tác lại dứt khoát và không kém phần khéo léo. Sát thương mỗi đòn đánh của cô không quá lớn, song vẫn đủ để giải quyết từng con quái một.

Phong cách chiến đấu của phần linh hồn hiền hòa khác xa so với phần linh hồn hung hăng kia. Turan vốn không đánh giá cao năng lực chiến đấu của đối phương, nhưng giờ đây nó đã phải nhìn nhận lại.

Không rõ có phải vì 60 bậc thuộc tính tăng thêm kia hay không, nhưng biểu hiện của Camilier chẳng khác gì một du hành giả Thần cấp 10. Điều đó không chỉ thể hiện ở kinh nghiệm dày dặn, mà còn ở cả cách vận dụng kỹ năng thuần thục và điêu luyện. Hơn hết, cô đang chiến đấu đơn độc, không có ai giúp đỡ.

Vũ khí của Camilier là một cặp dao bạc, thứ mà cô đã luôn sở hữu. Turan cũng chẳng phải người keo kiệt, nhưng với một người chỉ vừa đột phá Nihr thì cặp vũ khí này đã tương đối phù hợp. Nếu giao cho cô vũ khí có cấp độ hay phẩm chất quá cao, e rằng cô còn có thể bị kiềm chế, thậm chí trở nên lúng túng.

Chẳng mấy chốc, nữ người sói đã thành công hạ sát con quái thứ sáu mươi lăm. Đây cũng là lúc cô thăng lên Thần cấp 2.

Việc thăng một Thần cấp không mang đến sự thay đổi quá nhiều, nhưng Turan lại tò mò liệu một linh hồn song sinh thì có gì khác thường hay không. Đáng tiếc là sau một hồi vận dụng kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên nữ người sói, nó chỉ đành chấp nhận rằng mọi thứ vẫn như thường.

Turan quyết định để Camilier phụ trách chiến đấu trong suốt đoạn đường hướng tới thành Kaelri Sae. Nếu mọi chuyện thuận lợi, cô hẳn có thể đạt đến Thần cấp 3 trước khi đến nơi.

Chiếc xe bán tải tiếp tục lăn bánh, chỉ dừng lại giữa chừng khi đã thu hút được một số lượng quái nhất định.

– Đội trưởng.

Kull đột nhiên lên tiếng, trong giọng có phần hốt hoảng.

Turan liền phản ứng, đưa mắt nhìn về phía trước và dễ dàng thấy được một bóng người quen thuộc. Thực ra, nó còn nhạy cảm với sự xuất hiện bất ngờ của đối phương hơn cả anh chàng thám đạo kia. Thế nhưng, nó thật sự khó lòng tin rằng đối phương lại có thể xuất hiện vào đúng lúc này.

Turan vội vàng bước ra khỏi xe. Giờ đã là giữa trưa, những tia nắng chói chang và gay gắt khiến ngay cả một du hành giả Thần cấp cao như Turan cũng cảm thấy khó chịu.

– Cô… quay trở về?

Turan thắc mắc.

– Ta chỉ là bận chút chuyện, cũng không phải bỏ rơi ngươi. Mới có một lúc mà đã đến tận đây rồi.

Cô gái tóc nâu đỏ cất tiếng. Chiếc đầm lụa cô đang mặc vốn luôn tươm tất, giờ lại trông có phần luộm thuộm và bám không ít bụi bẩn. Cũng không rõ đối phư��ng có cố tình làm như vậy hay không, nhưng rất khó để Turan tin được rằng một vị thần lại có thể vội vã đến mức lộ ra bộ dạng như thế này một cách ngoài ý muốn.

Nắng nóng. Rất nóng. Turan bất giác đưa tay lên che đi, bảo:

– Chúng ta vào xe rồi nói chuyện.

Fyr lắc đầu, nói:

– Không có nhiều thời gian. Bây giờ đi luôn thôi.

Turan ngẩn người ra trong giây lát, hỏi:

– Đi đâu?

– Lục địa phía Tây.

Fyr đáp gọn, bước tới, tiến sát Turan. Mơ hồ đoán được đối phương chuẩn bị làm gì, nó vội vàng lùi về một bước, thốt:

– Khoan đã. Tôi muốn đưa đồng đội mình đi cùng.

– Đám này ư?

Fyr nhăn mày bảo, hoàn toàn không để ý tới hình tượng bản thân.

Turan nghe thế cắn răng, nói:

– Họ có thể giúp sức.

– Giúp được cái gì?! – Fyr gắt – Ngươi còn không biết tới đó sẽ làm gì.

Lời này không sai. Đối phương đột nhiên xuất hiện đòi đưa Turan đi, hoàn toàn làm đảo lộn toàn bộ kế hoạch của nó. Trong tình huống gấp rút và thiếu thông tin này, nó chỉ có thể đưa ra những lý do mơ hồ hòng thuyết phục đối phương.

Dĩ nhiên, bản thân Turan cũng không rõ liệu việc mang theo đồng đội của mình có phải là một ý hay, nhưng công sức dành ra cho tới bây giờ không thể cứ thế mà bỏ dở. Huống hồ, chuyến đi này còn có thể là cơ hội hiếm có dành cho họ.

– Chúng muốn đến thì tự đến. Bây giờ ta chỉ cần ngươi.

Fyr cất giọng quả quyết, hoàn toàn không chịu nhượng bộ. Chờ cô vừa bước tới gần thêm lần nữa, nữ người sói đột nhiên chen vào giữa, đưa tay ngăn cản.

Có lẽ vì bất ngờ, Fyr không phản ứng ngay mà chỉ nhìn chằm chằm vào đối phương. Ngay cả Turan cũng khó mà tin nổi Camilier lại dám làm ra hành động như vậy. Cô nhất định biết rõ kẻ đứng trước mặt mình là ai.

Hai bên cứ thế đứng nhìn nhau một lúc lâu, và khoảng thời gian ấy đủ để Turan nhận định tình hình.

Camilier đang sợ hãi, cực kỳ. Mặc dù bề ngoài không biểu hiện gì, nhưng có lẽ nhờ mối quan hệ chủ tớ và hiểu biết về linh hồn, Turan có thể thấy được linh hồn cô đang dao động vì run sợ. Việc nữ người sói đứng chắn trước người nó hẳn chỉ là hành động bộc phát nhất thời từ mong muốn bảo vệ chủ nhân.

Còn về phần Fyr, Turan đoán rằng đối phương đang cố gắng bình tĩnh lại. Có chuyện gì đó đã xảy ra, khiến cô hoảng hốt, trở nên vội vã và hành động thiếu suy nghĩ. Nếu không, chắc hẳn cô đã chẳng xuất hiện trong bộ dạng như hiện tại.

Turan cần làm gì đó, và nó không ngừng suy nghĩ.

Chuyện này, nhiều khả năng không phải thứ mà mấy người đồng đội của nó nên dính vào. Mặt khác, để cho họ tự tìm đường đến lục địa phía Tây cũng là một ý không tệ. Dù sao thì nếu chính họ không thể tự làm được điều đó, có tới lục địa phía Tây cũng khó mà giúp được gì nhiều.

– Được rồi. Tôi sẽ đi cùng cô.

Turan lên tiếng, ra hiệu cho nữ người sói tránh sang một bên. Ý muốn của nó như là mệnh lệnh, và đối phương không chút do dự lùi ra sau.

Lúc này Fyr trông đã bình tĩnh hơn. Cô hít sâu một hơi rồi bảo:

– Ngươi thật sự muốn đưa chúng theo?

– Không cần. – Turan nói – Đúng như lời cô nói, họ sẽ tự mình đến.

Fyr hơi nheo mắt lại, nhìn ra sau lưng Turan. Mục tiêu của cô không phải nữ người sói, mà là hai người đồng đội của nó. Họ sớm đã không thể kiên nhẫn hơn, định ra trợ giúp.

– Đợt bùng nổ quái đang diễn ra ở biên giới vương quốc Danlion và vương quốc Enria không hề nhỏ. Các ngươi tới đó có thể mau chóng tăng cao thực lực.

Chỉ nói vậy như một lời gợi ý xong, Fyr sải bước tiến tới, hơi quay người sang bên, nhẹ giọng:

– Đi thôi.

Turan hiểu, áp sát gần. Một luồng cảm giác lạnh lẽo và tê tái bất chợt phủ kín cả người nó, và cứ thế cảnh vật xung quanh điên cuồng xoay chuyển.

Đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên Turan bị đưa đi bởi Fyr, chỉ là lần này chuyện diễn ra có phần nhẹ nhàng hơn, không còn cảm giác bị tóm chặt mà lôi đi không thương tiếc nữa. Nghĩ lại cho đến giờ, nó vẫn còn chưa hiểu được phương thức di chuyển này là như thế nào. Mặc dù cảm giác như bay, nhưng lại giống hơn là có một luồng gió thổi ngang qua, cuốn theo cả cảnh vật xung quanh.

Thời gian trôi qua chẳng biết bao lâu. Có cảm giác rất ngắn, lại đồng thời giống như đã qua rất lâu rồi. Turan thấy cảnh vật xung quanh đã ngừng xoay chuyển, và đôi bàn chân nó cũng lần nữa chạm lên mặt đất một cách chân thực.

– Đây là… lục địa phía Tây?

Turan thốt, đưa mắt nhìn quanh một lượt. Trong lòng nó bắt đầu chậm rãi dâng lên một cỗ ngạc nhiên xen lẫn khó hiểu.

Mặc dù kể từ Đại Thánh Thế tới giờ, nó đã từng thấy qua không ít chuyện lạ, Turan vẫn không khỏi bất ngờ khi trước mắt hiện lên hai khung cảnh đối nghịch cùng lúc.

Bên trái, tuyết phủ kín khắp nơi, bao phủ cả đồi núi, sông ngòi và cả một vài ngôi làng ở phía xa. Bên phải, sa mạc đầy cát màu vàng cam trải dài đến vô tận, chiếm cả đường chân trời. Và một cách kỳ dị, nhiệt độ nóng và lạnh hai bên không hề trung hòa mà thay nhau tàn phá cơ thể Turan, kẻ bấy giờ đang đứng ngay vùng ranh giới ở giữa.

Cũng may là Turan đã Thần cấp 15 rồi, nên vẫn còn có thể chịu đựng được điều kiện môi trường khắc nghiệt dị thường này. Thế nhưng nếu kéo dài lâu, khó tránh khỏi xảy ra chuyện.

Turan không vội rời đi. Nó bận suy nghĩ. Tin tức về lục địa phía Tây mà nó có được không quá nhiều mà cũng không quá ít.

Trong những tài liệu cổ, Turan đọc được rằng lục địa phía Tây là một vùng đất tương đối trù phú, có bốn đất nước nơi người dân đều sống an bình. Đây là một phần lý do không nhỏ khiến các bên xem lục địa phía Tây là một miếng mồi ngon, đến mức dưới áp lực của các vị thần, ngầm thừa nhận đây là vùng đất trung lập.

Thú vị hơn cả là, khi xưa, dấu vết về sự tồn tại của thần hiện hữu khắp nơi trên lục địa. Cho đến chừng một trăm năm trước, cùng thời điểm khi tòa tháp Ma pháp Tối thượng được dựng nên, các vị thần đột nhiên rút lui khỏi ánh mắt trần tục, khiến cho vùng đất mất đi sự ban phước và dần dà trở nên hoang dại, vắng bóng người.

Turan lấy làm khó hiểu. Sự tồn tại của thần ở một vùng đất vốn không nên có tác động lớn đến mức làm cả một lục địa chết đi. Con người dù không có thần vẫn phải sinh sống được mới đúng, nhất là khi các vị thần đã đặt nền móng cho họ.

Trừ phi vốn dĩ, lục địa phía Tây không phải là nơi thích hợp cho con người sinh sống. Nhưng thế thì cảnh tượng trước mắt Turan lại là điều tự nhiên hay sao.

Nội dung biên tập này được truyen.free bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free