(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 648: Quan sát trận đánh
Tình huống này có lẽ nằm ngoài dự đoán của đám du hành giả, nhưng điều đó không hề khiến họ nao núng. Những du hành giả cấp độ trên Thần cấp 10 đã quá quen với việc đối đầu những kẻ địch có sức mạnh vượt trội, đặc biệt là quái vật tinh anh, thống lĩnh hay trùm. Chỉ có điều, coi đối thủ vốn là một du hành giả như một con quái vật mạnh mẽ thì thật sự không bình thường chút nào.
– Khống chế địa hình!
Tên đại diện đã lấy lại bình tĩnh, cất tiếng hô. Hắn ta sẵn sàng tham chiến một lần nữa, nhưng vẫn chưa vội xông vào mà chờ đợi thời cơ thích hợp. Kỹ năng ‘Nhát chém lạnh băng’ rất có thể là giải pháp duy nhất lúc này.
Ma pháp sư nghe lệnh, bắt đầu vận phép. Xạ thủ lập tức cảnh giới xung quanh, nữ sát thủ còn lại cũng lùi về, chuẩn bị đón đỡ và hóa giải bất kỳ đòn quấy nhiễu nào.
Nhưng Turan hay cả Kull đều không định ra tay. Còn chưa cần thiết.
Ma pháp địa hình không dễ thi triển, cần thời gian vận phép tương đối lâu, cũng tiêu hao không ít ma năng. Trong hầu hết các tình huống, một tấm bùa chú có tác dụng tương tự sẽ thích hợp hơn. Có lẽ đối phương không sở hữu một tấm bùa như vậy, hoặc là họ đánh giá cao đối thủ của mình. Bùa chú không do thuật sư kích hoạt thường có hiệu quả kém, và nếu không thể khống chế địa hình đủ mạnh thì sẽ chẳng thể đạt được tác dụng mong muốn. Đơn giản như một chiếc hố sụp chỉ vài mét, du hành giả có thể dễ dàng bật nhảy thoát ra.
Lúc này, tên kiếm sư nên lùi lại sau khi chứng kiến sức mạnh khổng lồ của Darmil. Thế nhưng hắn lại quyết định đối mặt. Hắn cần phải câu kéo càng nhiều thời gian càng tốt. Một kẻ sở hữu đòn tấn công có thể lập tức giải quyết người có sức phòng thủ cao nhất đội thì khó mà nói được tên võ sư sẽ có thể cầm cự được bao lâu.
Trước khi Darmil kịp lao đến tung đòn tấn công lần nữa, tên kiếm sư hạ thấp trọng tâm, nâng kiếm trên tay, đưa ngang ra. Hắn đã không thể tránh né thì chỉ có thể cố gây sát thương nhiều nhất có thể. Hơn nữa, hắn không chỉ có một mình.
Hai mũi tên đồng thời bắn ra từ hai bên của Darmil. Cậu ta có thể bắt lấy một, nhưng cùng lúc bắt lấy cả hai mũi tên và đối mặt với nhát kiếm sắp tới thì là điều không thể nào. Đây quả thật là một thế tấn công vô cùng hiểm ác.
Một điều có thể chắc chắn là Darmil sẽ bị thương. Và có lẽ không quá khó đoán, cậu ta vẫn quả quyết tiếp tục hành động, bất chấp bất kỳ khả năng nào có thể xảy ra.
Một cú đập chùy thật mạnh từ trên xuống, mặc kệ nhát kiếm của đối phương đang chém tới từ chính diện. Sức lực khủng khiếp được tung ra, lần nữa đè ép xuống kèm theo vô số kỹ năng khiến cho đòn tấn công như được gia tốc, trong khoảnh khắc xông thẳng tới trước mặt tên kiếm sư.
Nhát kiếm của hắn ta chém qua, và cùng với đó là ý thức của bản thân. Hắn ta có lẽ cũng không rõ đòn tấn công của mình đã chạm tới đối phương chưa, chính hắn đã sớm không còn cảm giác được gì nữa, cơ thể thì dần tan biến thành vô vàn đốm sáng li ti.
Một đòn tấn công mạnh mẽ đúng vào vị trí hiểm yếu chắc chắn là chí mạng. Kể cả quái vật với sức sống ương ngạnh cũng khó lòng vượt qua nổi.
Hai mũi tên không bị ngăn cản cắm thẳng vào vai phải và bắp đùi trái của Darmil. Dù cậu ta có giáp bảo vệ, nhưng hai mũi tên vốn mang hiệu quả xuyên giáp, nên không mấy khó khăn để xuyên thấu qua. Vết thương có lẽ không sâu, nhưng đủ để độc tẩm trên đầu mũi tên xâm nhập vào cơ thể.
Thế nhưng, càng như vậy, Darmil lại càng có lý do để đẩy mạnh tốc độ, nhanh chóng kết thúc cuộc chiến này. Cậu ta dậm mạnh chân, nhảy bổ một phát, hướng thẳng tới vị trí của tên võ sư đang đứng chắn ngang đường tới chỗ tên ma pháp sư.
Tên võ sư đã đoán trước, không hề hoảng hốt mà vào thế đón đỡ. Một cú đập chùy từ trên xuống có sức lực rất lớn, nhưng lại không khó để tránh né. Tên võ sư sải chân di chuyển sang một bên, đồng thời vung tay cố tình làm chệch hướng đòn đánh để Darmil mất đi thế công.
Khác với vẻ ngoài cục mịch, tên võ sư hiểu rõ nhiệm vụ của bản thân lúc này: cần giành lấy càng nhiều thời gian càng tốt. Một khi đòn tấn công ma pháp của ma pháp sư hoàn thành, chiến thắng sẽ nằm trong tầm tay. Hơn nữa, không giống tên kiếm sư vừa nãy, hắn ta có thể giằng co.
Darmil đáp đất một cách khó khăn, suýt chút nữa đã bị tên võ sư đạp ngã nếu không kịp dậm chân giữ vững tư thế. Sức mạnh quá lớn cũng sẽ mang lại bất lợi, không dễ khống chế.
Turan quan sát, mơ hồ nhận ra một khoảnh khắc nào đó Darmil nổi giận. Điều đó chỉ như đốm sáng lóe lên rồi nhanh chóng bị dập tắt. Có lẽ là kỹ năng ‘Cuồng nộ’ đang tích lũy nộ khí, hoặc vừa định trực tiếp kích hoạt luôn.
Bất kể là gì, Turan cũng có thể nhận định rằng trạng thái của Darmil đang không thật sự tốt. Đó không phải đám du hành giả đang gây khó khăn gì cho cậu ta, mà là đến từ chính lượng thuộc tính sức mạnh quá lớn, tạo nên sự chênh lệch khó kiểm soát. Cậu ta đã có sức mạnh, và vẫn đang khao khát nhiều hơn nữa.
Turan không rõ ràng lắm, nhưng đó hẳn là một cảm giác mê hoặc tột cùng, khó lòng từ chối. Chỉ mong Darmil sẽ không dễ dàng chịu thua chính bản thân mình.
Kull lùi về đứng sang một bên, không có vẻ gì lo lắng, nhưng vẫn hỏi: – Như vậy ổn chứ? Tôi thấy cậu ta nhất quyết xử lý chuyện này một mình, bất kể chuyện gì xảy ra.
Turan muốn đáp là ổn, nhưng lại thấy không thỏa đáng lắm. Darmil sẽ không thua, cũng sẽ không bị thương nặng, nhưng về lâu dài mà nói thì cách chiến đấu như thế rất khó để áp dụng cho tổ đội. Cho đến giờ, Kull là người du hành cùng Darmil nhiều nhất, nên cậu ta hẳn là hiểu rõ những khó khăn mà mình gặp phải.
Tuy nhiên, dẫu không ổn, Turan lại đâu thể làm gì hơn vào lúc này. Nếu muốn cải thiện điều gì thì cũng phải là sau vụ việc này. Hiện tại, xen vào trận đánh của Darmil sẽ chỉ khiến tình hình càng thêm tệ mà thôi.
– Tr��ớc mắt cứ quan sát đã. Turan tỏ vẻ hờ hững thốt ra một câu. Kull nghe thế thì nhướn mày, gật gù tỏ vẻ đã hiểu ý. Xem ra, rắc rối thì có đấy, nhưng đội trưởng đã chuẩn bị xong phương án giải quyết rồi.
Darmil sau khi giữ vững trọng tâm, lập tức vung chùy đập sang ngang, hướng thẳng vào ngực tên võ sư. Hắn ta nhanh chóng di chuyển về phía trước hòng tránh khỏi vùng uy lực lớn nhất của đòn tấn công, đồng thời đưa tay lên đỡ.
Chiếc găng tay mà tên võ sư đang mang có phẩm chất và cấp độ khá tốt, giúp hắn giảm bớt không ít áp lực, lại nhờ kỹ năng của mình mà hắn ta có thể gánh chịu toàn bộ đòn tấn công của Darmil. Thế nhưng tên võ sư không thể ngờ rằng, trong lúc đòn tấn công trước đó còn chưa kết thúc, cậu ta đã lập tức áp sát về phía trước, giơ tay lên từ bên cạnh mà đập tới một chưởng.
Tên võ sư tránh không kịp, đành chặn lại. Dù vậy, ở khoảng cách gần thế này, muốn hoàn toàn loại bỏ sức sát thương chỉ là mơ mà thôi.
Hắn ta bị đẩy lùi về sau một đoạn ngắn, trên ngực cảm thấy một lực chấn động khủng khiếp đang điên cuồng tàn phá cơ thể hắn. Nguyên khí trong cơ thể dâng trào, như muốn loạn hết cả lên, khí huyết thì bắt đầu sôi sục.
Turan nhíu mày. Kỹ năng của Darmil vốn được dùng để áp dụng lên các đòn tấn công, hiệu quả nhất khi có một vật trung gian làm vũ khí. Nắm đấm hay bàn tay của cậu ta cũng có thể sử dụng các kỹ năng ấy, nhưng sẽ rất khó khăn, đặc biệt là với kỹ năng ‘Xung chấn’. Để làm được như vậy, khả năng vận dụng nguyên khí và chuyển động cơ thể phải đạt đến trình độ vô cùng cao. Ngay cả Turan đây cũng rất khó mà tưởng tượng nổi mình có thể làm được điều đó nếu không ở trong thế giới giả lập.
Phát linh nên là điều kiện tiên quyết để có thể làm được như Darmil. Theo đó, giữa mỗi người, việc phát linh cũng sẽ tồn tại sự khác biệt. Hoàn toàn phát linh không có nghĩa là mọi người đều giống nhau.
Mức giới hạn và điểm dị biệt của mỗi cá nhân nằm ở đâu, Turan lại khó mà nắm bắt ngay được. Nó không hề xem nhẹ Linh cảnh, nhưng rõ ràng bản thân vẫn còn thiếu hiểu biết rất nhiều về cảnh giới này. Chắc chắn có không ít điểm mà nó có thể cải thiện, mài giũa thêm.
Vấn đề là giờ Turan đã đạt Thần cấp 15, không cần cố gắng thêm bao lâu nữa là sẽ đột phá giới hạn Thần cấp, đặt chân lên cảnh giới mới. Nó chẳng biết có thể gây dựng lại được hay không, và gây dựng như thế nào. Nói đến đây, phải chăng việc cố giữ bản thân ở giới hạn Thần cấp 15 như các thành viên đội Khiên Xám đã làm mới là điều đúng đắn?
Đoạn văn này được biên soạn bởi truyen.free, hy vọng mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.