(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 644: Truy đuổi
Turan tiếp tục quan sát. Nếu cặp quái vật này không còn chiêu trò nào khác, xem ra kết cục đã định. Con Dây leo ma có thể chạy thoát thân, nhưng Ma cây thì không thoát được.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa Turan sẽ bỏ qua cho con Dây leo ma. Nó từ tốn rút một khẩu súng ngắm, đặt lên tay, kê sát đầu và ghé mắt vào ống ngắm. Vị trí chính xác của con quái vật đã sớm được Turan xác định; giờ đây, chỉ cần nó từ bỏ phòng thủ, một phát đạn là có thể giải quyết. Giết chết có lẽ là bất khả thi, nhưng khiến nó bị thương nặng thì đã đủ rồi.
Đúng lúc này, Kull vội vã lên tiếng:
– Turan. Để con Dây leo ma cho tôi.
Turan không khỏi bất ngờ. Kull chủ động săn giết một con quái vật khó nhằn là điều hiếm thấy, chưa từng xảy ra từ trước đến nay.
Chẳng chút do dự, Turan đáp:
– Được.
Thực tế, việc xác định vị trí con Dây leo ma thì Kull làm tốt hơn Turan nhiều. Năng lực chiến đấu của cậu ta cũng không hề kém cạnh, nên khả năng cao là sẽ giải quyết được con quái vật. Chỉ lo có điều bất trắc xảy ra. Dù sao thì giữa rừng núi Taurus vào ban đêm, khó lường trước được điều gì bất ngờ có thể xảy ra.
Đặt súng xuống, Turan quyết định sẽ không can thiệp vào trận chiến, bất kể Kull có giết được mục tiêu hay không. Nó không nên gây thêm áp lực khi cậu ta đã gắng sức đến mức đó rồi.
Ở khoảng cách chưa đầy hai mét, Darmil rướn người, bất chấp những sợi dây leo đang siết chặt quanh bụng, cậu ta giơ tay vung chùy tới. Cú đập mạnh mẽ như một quả tạ khổng lồ đánh vụt ngang thân con Ma cây, khiến từng mảng gỗ bật tung, mang theo dòng máu tươi đỏ nâu đặc sệt.
Con Ma cây kêu rú lên ghê rợn, chắc hẳn là đau đớn lắm. Trong nỗ lực sống còn, con quái vật lại chìa ra những tán cây đầy gai nhọn lùa vào cơ thể Darmil. Tuy nhiên, hoàn toàn vô ích.
Darmil lại nâng chùy, đập xuống lần nữa. Va chạm lần này tạo ra âm thanh tựa một vụ nổ, cho thấy sức mạnh lớn hơn trước rất nhiều, đồng thời hiệu ứng kỹ năng khiến không chỉ một phần thân cây mà cả một đoạn lớn bao gồm các tán cây đều tan nát.
Máu văng tung tóe khắp nơi. Mùi máu tanh tưởi hòa lẫn hương nhựa cây nồng nàn nhanh chóng lan tỏa khắp không gian. Turan khẽ ngửi một chút, và nhanh chóng nhận ra thứ mùi này có thể tác động đến tinh thần: nhẹ thì gây thiếu minh mẫn, nặng thì sinh ra ảo giác, buồn nôn, thậm chí mất sức.
Darmil thì hoàn toàn không để tâm. Cậu ta dùng sức bước tới, xé đứt những sợi dây leo quấn quanh mình, tiếp tục vung chùy, quyết đập nát hoàn toàn thân cây trước mặt.
Dây leo ma nhận ra không thể chần chừ thêm nữa, lập tức vùng chạy. Nó dứt khoát cắt bỏ toàn bộ dây leo cũ, mọc ra những dây mới vươn tới các thân cây khác, hòng trốn thoát.
Kull đã chờ sẵn, lập tức hành động. Cậu ta phóng ra vài chiếc phi tiêu ba lưỡi xoáy vòng, hòng cắt đứt càng nhiều dây leo càng tốt, qua đó xác định chính xác hướng con Dây leo ma định chạy.
Có điều, sức lực của Kull không đủ, chỉ khiến chuyển động của những sợi dây leo chậm đi đôi chút chứ khó lòng cắt đứt chúng. Để bù lại, cậu ta vận dụng tối đa tốc độ, phóng thẳng đến vị trí thân thể chính của con Dây leo ma.
Con quái vật chú ý đến sự phiền nhiễu từ Kull, nhưng không quá để tâm. Bởi lẽ, nếu bây giờ nó càng bị phân tâm, do dự dù chỉ một chút, kết cục sẽ giống như đồng bọn của mình. Huống hồ, với sức sát thương vừa rồi, con quái vật hiểu rằng đối phương không có khả năng giết được nó. Ít nhất là trong thời gian ngắn ngủi này.
Thấy con Dây leo ma vùng chạy càng vội vã hơn, Kull biết bản thân cần phải nỗ lực hơn nữa. Cậu ta kích hoạt kỹ năng chủ đạo của mình, nâng cao cảm giác về mọi thứ trong vùng ảnh hưởng đến mức tối đa, qua đó xác định chính xác phương hướng con quái vật định chạy.
Turan đứng nhìn bóng Kull vụt lao đi, bám sát con Dây leo ma, chẳng mấy chốc đã mất hút. Nó không lo người đồng đội của mình gặp nguy hiểm. Cậu ta làm việc luôn có chừng mực, có thể không đạt được mục tiêu đề ra, nhưng thoát thân thì dễ dàng.
– Ngươi có chắc là nên để hắn ta đi một mình?
Giọng nói vang lên từ bên cạnh, đương nhiên là của Fyr.
Turan không hề ngạc nhiên. Đối phương dường như rất thích gây sự chú ý, nhất là khi bản thân không thể trở thành nhân vật trung tâm trong một tình huống nào đó. Có điều, nó chẳng trả lời, thay vào đó tò mò hỏi lại:
– Cô sao lại quan tâm cậu ta?
– Ta không quan tâm hắn ta. – Fyr đáp ngay – Ta chỉ đang hỏi ngươi.
Turan im lặng, ra vẻ suy nghĩ hồi lâu. Nó không phải đang nghĩ về câu hỏi của Fyr, mà là về tình hình hiện tại.
Quái vật cấp độ trên 16 thật sự không dễ đối phó. Ngay cả Turan cũng đã từng đối mặt, không chỉ một lần, và nó gần như đã dùng hết khả năng của bản thân mà vẫn ở thế yếu.
Giờ đây, khi đã là một du hành giả Thần cấp 15, ấn tượng của nó về quái vật ở cấp độ ấy vẫn chưa hề thay đổi.
Đặc biệt là cặp quái vật Dây leo ma – Ma cây. Sự nguy hiểm đến từ sự kết hợp của hai con quái vật khiến Turan thậm chí không dám chiến đấu chính diện như Darmil đang làm. Mặc dù chúng có vẻ yếu với các đòn tấn công hệ tinh thần, và bản thân nó cũng định thử một chút, nhưng đối phó cùng lúc với cả hai thì rõ ràng là quá ngạo mạn.
Dùng kiếm hay súng cũng chẳng phải là lựa chọn hay. Con Dây leo ma sẽ chẳng bị tổn thương nếu Turan chỉ nhằm vào đám dây leo của nó, còn Ma cây thì lại có sức phòng thủ cao với hầu hết các đòn tấn công.
Trừ phi Turan định dùng lửa, cụ thể là lời cầu khấn ‘Lửa sinh’. Một nhát chém mang theo hiệu quả lời cầu khấn ấy chắc hẳn có thể lập tức giải quyết cặp đôi này. Nhưng đó sẽ không phải là một lựa chọn khi cô gái tóc nâu đỏ vẫn còn ở đây.
Mặt khác, Turan không muốn dùng đến lời cầu khấn thuộc về thần Fyratr. Việc nhờ đến sức mạnh của đối phương thông qua lời cầu khấn khi người đó đang có mặt trực tiếp khiến nó cảm thấy không quá phù hợp, dù chẳng rõ ràng lý do tại sao.
– Cậu ta có thể tự lo liệu được.
Turan cất tiếng, ngừng một chút rồi nói:
– Huống hồ, nếu có chuyện gì xảy ra, chúng tôi vẫn có thể trông cậy vào cô mà.
Fyr nghe xong thì lộ vẻ vui thích, hơi vênh mặt lên. Cô ta dường như chỉ mong đợi những lời như thế. May mắn là Turan đã đoán đúng ý cô ta.
– Hừm. Các ngươi phải tự biết giải quyết vấn đề của mình. Ta sẽ không dễ dàng ra tay đâu.
“Tôi biết. Cũng không có ý định làm vậy.” Turan nghĩ thầm, tất nhiên sẽ không nói ra thành lời.
Trận chiến phía trước của Darmil nhanh chóng đi đến hồi kết. Cậu ta nện tiếp mấy nhát chùy, đập nát hoàn toàn những mảnh gỗ rơi vung vãi khắp nơi. Sức sống của con quái vật thật sự mãnh liệt, bởi đến tận bây giờ nó vẫn chưa chịu tan biến hoàn toàn.
Có lẽ vì bản thân nó là một cái cây. Một cái cây sau khi phát linh, nếu không phá hủy linh hồn của nó, chắc hẳn sẽ có thể mọc thành mới. Mặc dù yếu ớt, nhưng nó vẫn còn sống sót. Suy cho cùng, dùng lửa vẫn là cách tốt nhất.
Mất thêm một lúc nữa, Darmil mới giải quyết dứt điểm con Ma cây. Cậu ta đứng thở từng hơi thật mạnh, gương mặt hiện rõ sự hưng phấn, vẫn muốn chiến đấu tiếp, hoàn toàn chẳng có vẻ gì là mệt m��i.
– Còn nữa không, Turan?
Darmil quay lại, hỏi ngay. Cậu ta trông có vẻ rất vội vã.
– Đi thẳng về phía trước, sẽ có.
Turan thản nhiên đáp. Nó nghe được một vài âm thanh không mấy bình thường từ phía xa, chính là nơi Kull đã chạy đuổi theo con Dây leo ma. Con quái vật sẽ không dễ dàng lựa chọn dừng chân để chiến đấu cùng anh chàng thám đạo. Chắc hẳn là có những con quái vật khác, hoặc là kẻ địch khác.
– Được.
Dứt khoát nói xong, Darmil liền lao về phía trước. Cậu ta chẳng thèm quan tâm hướng mình chạy có đúng hay không, chỉ cần đội trưởng không gọi lại thì chắc hẳn là đúng rồi.
Turan mặc kệ. Tầm nhìn của nó ở xa không được tốt. Trời hiện tại là đêm, dù du hành giả sở hữu thị lực tốt hơn nhiều so với người thường nhưng không có nghĩa là có thể nhìn rõ mọi thứ. Fyr thì có lẽ sẽ khác.
Chờ Darmil rời đi được một lúc, Turan đứng yên lắng nghe và quan sát thêm một hồi. Thần cấp được nâng lên quá nhanh nên nó không có mấy thời gian để cảm nhận sự thay đổi, hay cả nhận định rõ năng lực hiện tại của bản thân. Nó muốn thử trải nghiệm một chút, xem phát linh rốt cuộc tác động đến du hành giả như thế nào.
Thân xác, linh hồn và tinh thần. Ba thứ này vốn tồn tại như một để tạo thành một cá thể sống, giờ đây lại có xu hướng trở nên tách biệt, để rồi sau đó có thể luân chuyển hỗ trợ lẫn nhau, cuối cùng luyện ra Thần nguyên. Từ đó, bước lên làm thần, chính thức chạm tay đến lĩnh vực của thần linh.
Phát linh, phải nói là một phần cực kỳ quan trọng, bởi nó là nền tảng. Con người vốn đã có linh hồn, phát linh là để hoàn toàn nắm bắt phần linh, nhờ đó dưỡng hồn. Cảnh giới này được gọi là Huyền cảnh.
“Vậy thì, bước kế tiếp sẽ là hồn?”
Turan nghĩ thầm. Nó chợt nhớ bản thân vẫn chưa thể học được phần quan trọng nào của sách kỹ năng ‘Gọi hồn’. Quyển sách chỉ yêu cầu Thần cấp 6, nhưng độ khó thật sự quá lớn. E rằng chỉ có Đại Thánh Tôn mới đủ khả năng trực tiếp nắm giữ được nó.
Như vậy, nếu Turan đột phá giới hạn Thần cấp 15, nó chắc hẳn sẽ có thể học được kỹ năng ‘Gọi hồn’. Nhờ đó, nó thậm chí còn có thể hiểu rõ hơn về những gì mình đang phải đối mặt xoay quanh hội Tử thần Sứ đồ.
Vấn đề là, trước khi hoàn thành những việc cần làm tại tòa tháp Ma pháp Tối thượng, Turan sẽ khó có cơ hội nâng cao Thần cấp của bản thân. Việc nâng cao Thần cấp từ 15 lên 16 không phải là chuyện nhỏ, cần được suy tính kỹ càng. Điều đó không chỉ giới hạn ở việc nó có thể làm được hay không, mà còn là sẽ gây ra những ảnh hưởng gì.
Tác phẩm này được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.