(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 623: Đấu đội hai người
Trong phòng đấu tập, Shelah đã có mặt sẵn, đang thoăn thoắt thử tấn công những hình nộm ảo vừa xuất hiện. Nhân vật của cô thuộc tộc người mèo, sử dụng một cặp đoản đao tương đối linh hoạt, nhưng độ khó sử dụng tất nhiên khó lòng sánh bằng cặp song đao bán nguyệt mà cô vẫn thường dùng ngoài đời thực.
Turan đứng một bên quan sát, chưa vội lên tiếng báo đã tới. Đối phương quá tập trung luyện tập, hẳn cũng không để ý có người tiến vào.
Khác với Shelah ngoài đời thực, cô người mèo này sở hữu thuộc tính nhanh nhẹn và khéo léo cực kỳ cao. Cô di chuyển nhanh đến mức Turan mấy lần suýt không theo kịp những chuyển động của cô.
Thậm chí, cô người mèo còn biết sử dụng ám khí, thứ mà Turan dám chắc rằng cậu ta chưa từng thấy Shelah dùng ngay cả khi giao chiến thật sự. Cô sử dụng không quá thuần thục, nhưng đủ nhanh để khiến đối thủ chẳng kịp trở tay.
Xem ra, Shelah rất có kinh nghiệm chiến đấu tại đấu trường giả lập. Hẳn cô đã dành không ít thời gian ở đây.
Điều này lại khiến Turan không khỏi nảy sinh một nghi vấn trong đầu. Nếu Shelah dùng khoảng thời gian đó để tăng cường luyện tập ngoài đời thực, chẳng biết giờ năng lực của cô sẽ tiến triển đến mức nào.
Thế nhưng có lẽ chuyện sẽ không dễ dàng đạt được như mong muốn. Turan biết về lợi ích của việc luyện tập trong thế giới giả lập. Mặc dù trải nghiệm có thể khác biệt do chủng tộc, chức nghiệp hay kỹ năng đã chọn, nhưng chính điều đó lại giúp tăng cường hiểu biết về nhiều mặt cho bản thân.
Thế giới giả lập này cho phép thử và sai, từ đó tìm ra con đường đúng đắn để phát triển bản thân. Nếu hướng đi nào đó hiệu quả, việc áp dụng vào thực tế là điều hiển nhiên.
Sau khi chiến đấu một hồi đến khi thể lực gần như cạn kiệt, cô người mèo mới chịu dừng lại, di chuyển sang một bên để thả lỏng và nghỉ ngơi. Chẳng mấy chốc cô đã chú ý thấy Turan, liền cười tươi rói, vung tay qua lại thay cho lời chào.
Turan bước tới, lại nhìn quanh phòng tập một lượt. Cậu chưa từng dùng qua phòng tập bao giờ. Dù sao cậu cũng chỉ mới tham gia thế giới giả lập tổng cộng hơn mười tiếng đồng hồ là cùng.
Có điều, Turan vẫn biết rằng nơi đây còn có thể dùng như phòng đấu tập, thế nên mới có hai tên gọi như vậy. Chỉ là cậu không có ý định đấu với Shelah ở đây.
– Cô trông có vẻ hăng hái.
Turan đánh giá qua loa.
– Coi như khởi động thôi. – Shelah nói, rồi hỏi – Cậu không định thử một chút sao?
Turan lắc đầu, nói:
– Đã tập thì nên tập với đối thủ thật sự.
– Tự tin như vậy…
Shelah bĩu môi ý muốn trêu chọc, nhưng tiếc là không khiến Turan phản ứng chút nào. Thay vào đó, cậu chuyển sang chuyện chính:
– Nghỉ ngơi thêm lát nữa đi. Sau đó tôi sẽ bắt đầu tìm trận.
Dứt lời, Turan cũng tiến hành gửi lời mời tham gia đấu đội cho Shelah. Cô rất nhanh chóng xác nhận đồng ý lời mời, rồi hỏi:
– Cậu tham gia đấu trường giả lập được bao lâu rồi?
– Hơn hai tháng rồi.
Turan thành thật đáp. Cậu thấy chuyện này chẳng có gì phải giấu.
– Ngắn như vậy?! – Shelah thốt lên – Cậu đấu được bao nhiêu trận rồi? Tỉ lệ thắng thì sao?
– Tổng cộng có sáu trận. Tỉ lệ thắng… ừm, tới giờ còn chưa thua.
Shelah nghe vậy thì mở to mắt ngạc nhiên. Chuỗi thắng sáu trận liên tiếp không phải là điều gì hiếm hoi tại đấu trường giả lập, nhưng đây là sáu trận đầu tiên của Turan, cũng tức là tỉ lệ thắng hoàn toàn đạt đến trăm phần trăm. Đấu trường giả lập không nhân nhượng, người mới đến lại chỉ giữ được Thần cấp, những thứ khác gần như đều phải bắt đầu lại, muốn bảo toàn chuỗi chiến thắng liên tiếp là điều rất khó.
– Ghê gớm nha.
Shelah cong môi nói, chẳng rõ là khen thật hay còn có ẩn ý gì khác. Mà dù là khen, Turan cũng chẳng lấy đó làm vui vẻ hay tự hào. Mục đích của cậu ở đấu trường giả lập đâu phải là thắng càng nhiều càng tốt.
– Vậy lần này đấu đội, nhờ cậy cậu rồi.
Shelah cười hì hì bổ sung.
Turan cảm thấy có điều gì đó không ổn từ dáng vẻ và lời nói của đối phương. Suy nghĩ trong giây lát, cậu bèn hỏi:
– Thành tích của cô thì sao?
– Ha ha. Cũng không tệ.
Shelah cười gượng gạo đáp, lại lưỡng lự hồi lâu mới chịu trả lời:
– Được bảy trận thắng rồi đấy.
Nhiều hơn Turan. Nhưng cậu không vì thế mà nao núng, tiếp tục hỏi:
– Tỉ lệ là bao nhiêu?
– À thì…
Nụ cười trên gương mặt của Shelah dần trở nên cứng ngắc. Cô bối rối, chẳng biết nên nói thế nào, và phải mất gần cả phút mới có thể thốt thành lời:
– Gần một phần mười… chắc vậy.
Turan đứng sững người. Cậu bị sốc. Tỉ lệ thắng gần một phần mười, tức là chưa đến mười phần trăm. Shelah chỉ đánh thắng bảy trận, tức là đã có hơn sáu mươi trận thua.
“Thành tích như thế, có khả thi không?” Turan thầm nhủ, khó mà tin được. Theo những gì cậu vừa thấy cô người mèo biểu diễn, năng lực của cô hẳn phải không tệ mới đúng, nhưng kết quả lại hoàn toàn ngoài dự đoán.
Thấy phản ứng của Turan, Shelah không khỏi trở nên xấu hổ, rồi chuyển sang giận dỗi, gắt lên:
– Đó là do tôi gặp đối thủ quá mạnh thôi! Đừng có mà tưởng rằng tôi yếu nhé!
Turan trước cơn giận bất chợt của cô chỉ có thể liên tục gật đầu. Tình huống này quả thật khiến người ta lúng túng. Cậu cũng đâu thể nhân cơ hội đó mà chê bai Shelah được, nhưng nếu khen ngợi thì còn tồi tệ hơn.
– Tôi nghĩ… chúng ta có thể tiến hành tìm trận.
Turan cố ý đánh lạc hướng. Shelah giận, nhưng không thể không bỏ qua. Và cứ thế, tín hiệu tìm trận bắt đầu.
Thời gian tìm trận diễn ra tương đối lâu, ít nhất thì cũng gấp vài chục lần so với khi Turan tìm trận đơn đấu. Ban đầu, cậu còn tưởng rằng do ít ai chọn hình thức đấu đội hai người, nhưng chỉ vài giây sau, một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu cậu: do chênh lệch tỉ lệ thắng giữa thành viên đội quá lớn.
Turan mặc dù chỉ mới đấu có sáu trận, nhưng sáu trận thắng liên tiếp của cậu là không thể chối cãi. Còn về phần Shelah, thì hẳn không cần bàn tới nữa rồi.
Cánh cửa dẫn đến trận đấu đội hai người cũng hiện lên. Turan bước vào trước, Shelah theo sau. Khung cảnh biến đổi diễn ra y hệt như những gì cậu đã trải qua khi tham gia đấu đơn. Và chẳng mấy chốc, cậu và cô người mèo được đưa đến một đoạn hành lang tăm tối.
Nơi đây chỉ có vài ngọn đèn dầu chiếu sáng yếu ớt, rất khó để nhìn rõ bất cứ thứ gì. Hơn thế nữa, nơi đây ẩm thấp và đầy mùi hóa chất cay xè mũi.
– Hẳn là một nhà ngục.
Turan đưa ra nhận định. Cho tới giờ, các trận đấu của cậu đều diễn ra ở những địa điểm khác nhau và hiếm khi có tính chất nào lặp lại, vô cùng phong phú.
– Có bẫy.
Shelah vội vàng nói. Cô người mèo khá nhạy bén trong khoản này.
Đấu trường có bẫy hay các loại tai họa tự nhiên khá thường thấy. Trong một vài trận đấu, trường hợp phía đối thủ bị tiêu diệt trước cả khi hai bên gặp nhau cũng không phải là hiếm. Thế nên, trước khi xác định phương thức hành động an toàn, tốt nhất là đừng nên làm gì cả.
– Nếu đối phương là thám đạo, kéo dài cũng không phải là ý hay.
Turan cất tiếng. Shelah gật nhẹ đầu tỏ ý đồng tình, rồi nói:
– Tôi có thể phát hiện và thăm dò một số bẫy. Từ đó, chúng ta có thể tìm khu vực an toàn. Cậu có ý gì không?
– Chúng ta lợi dụng đống bẫy đó giải quyết đối phương thì sao?
Đề nghị của Turan làm Shelah ngẩn người trong giây lát, rồi nói:
– Đối phương sẽ không manh động. Nếu chúng quyết định tấn công thì tất nhiên đã biết bẫy ở đâu, hoặc thậm chí coi thường bẫy có kích hoạt được hay không.
Turan cười nhếch mép. Cậu nói lợi dụng, cũng chẳng phải là lừa đối thủ dẫm vào bẫy. Chỉ cần tự mình ném bọn họ vào là được.
Shelah tự nhiên sẽ không nghĩ đến khả năng đó. Kỹ năng hệ tinh thần không dễ học như vậy. Mặc dù có không ít người sẽ thử dùng trong đấu trường giả lập, nhưng hiệu quả cực kỳ thấp, chẳng bằng bỏ công sức vào những phần có ý nghĩa hơn.
– Cô cứ làm phần việc của mình là được. – Turan nói – Yên tâm. Chúng ta thắng chắc.
Shelah nhướn mày, không tỏ vẻ tự tin lắm. Cô người mèo đã đấu rất nhiều trận, và có không ít trận mà bản thân cũng thấy mình sẽ thắng chắc. Tiếc là tỉ lệ thắng thực tế của cô vẫn chỉ chưa tới mười phần trăm.
– Cậu có thể tiết lộ một chút rằng cậu tính làm gì không? – Shelah dò hỏi.
– Bí mật. – Turan cười bảo – Để tôi cho cô một bất ngờ.
Shelah nghe vậy thì trừng mắt, lè lưỡi ra trêu cho bõ tức. Nhưng rồi cô cũng vội vàng tập trung vào phần việc của mình. Trận đấu đã bắt đầu sớm rồi, còn chần chừ sẽ rơi vào thế bị động. Đến khi ấy, có muốn làm gì cũng không kịp nữa.
– Sẽ thế nào nếu bọn chúng cũng quyết định chờ một chỗ như chúng ta?
Đang dò xét đến nửa chừng, Shelah đột nhiên cất tiếng hỏi.
Chuyện này, Turan nhất thời cũng chưa nghĩ đến. Mỗi trận đấu đều có các loại hình giới hạn thời gian khác nhau. Đó có thể là thay đổi về địa hình hoặc thêm vào các yếu tố thúc đẩy trận đấu, bao gồm cả việc cho xuất hiện những con quái mạnh mẽ.
Chỉ là, chuyện này lại tương đối hiếm khi xảy ra. Tại đấu trường giả lập, mọi người không kiêng kỵ quá nhiều, thế nên cứ lao đầu vận dụng hết sức mình hòng đánh bại đối phương. Dù sao thì chẳng phải ai cũng như Turan, điều chỉnh đồng bộ cảm giác đến mức 100% để chịu khổ làm chi.
Nghĩ vậy, Turan cũng bèn thắc mắc:
– Đồng bộ cảm giác của cô hiện tại là bao nhiêu?
Shelah nhíu mày, khó mà hiểu nổi vì sao đối phương lại trả lời câu hỏi của mình bằng một câu hỏi chẳng có vẻ gì liên quan như thế. Nhưng cô vẫn hơi nghĩ ngợi rồi đáp:
– Tận 50% đấy. Thế nào?
Nói xong, cô còn vênh mặt lên đầy vẻ tự đắc.
Turan nhịn cười, nói:
– Ghê gớm đấy. Đối thủ của chúng ta nếu như đồng bộ cảm giác không quá cao thì, hẳn sẽ sớm xuất hiện thôi.
Chợt nghĩ đến điều gì đó, Shelah bảo:
– Đừng bảo với tôi là chuỗi trận thắng của cậu cho tới giờ đều là nhờ cách này nhé?
Turan nhún vai, đáp:
– Cô cho rằng chỉ dựa vào đó mà có thể làm được như vậy ư?
– Cũng đúng.
Shelah gật gù, tán thành. Sau đó cô cũng không nói thêm gì nữa, tập trung hoàn thành công việc của bản thân. Trò chuyện vài câu thì không có vấn đề, nhưng làm trễ nải chuyện chính thì thật tệ.
Nội dung chuyển ngữ này được thực hiện và giữ bản quyền bởi truyen.free.