(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 621: Em gái Islair
Mãi ngẩn ngơ cho đến khi ly trà táo trên bàn vơi đi quá nửa, Shelah chợt nhận ra có bóng người đang tiến đến bàn mình. Với vẻ đẹp đáng tự hào của cô, cảnh tượng này vốn chẳng có gì xa lạ. Thật lòng mà nói, bình thường cô còn đủ sức cuốn hút cả những cô gái trẻ tuổi chưa từng trải sự đời nữa là.
Thế nhưng, khi đưa mắt quan sát kỹ hơn, Shelah bỗng cảm thấy mình như lạc vào cõi mộng. Cả người cô nhẹ bẫng, mọi thứ xung quanh dường như chẳng còn chút ý nghĩa nào, chỉ còn hình bóng trước mắt là tồn tại duy nhất.
Đối phương đẹp đến mức Shelah hoàn toàn bị cuốn hút. Cô cứ ngỡ mình đã hiểu thế nào là tình yêu.
Đó là một vẻ đẹp vượt xa mọi tưởng tượng. Mái tóc đen nhánh như gỗ mun, dài quá vai, được tết gọn gàng, trông như một bức tranh được vẽ nên. Mái tóc ấy ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn, nơi đôi mắt đen láy nổi bật với vẻ hồn nhiên đến lạ. Quả thực quá đỗi diệu kỳ.
Vẻ đẹp ấy không chỉ dừng lại ở đó. Ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy, Shelah đã lầm tưởng vóc dáng của đối phương như được điêu khắc mà thành. Một thân hình hoàn toàn cân đối, kết hợp với từng cử động tinh tế, chính xác như đã được chuẩn bị từ trước, không hề có một động tác thừa. Điều đó khiến người ta quên mất mình đang ở thực tại, mà ngỡ như đang mơ một giấc mơ tỉnh.
Một tạo tác hoàn hảo. Con người vốn dĩ phải như vậy. Shelah chợt cảm thấy mình đã thất bại khi làm một con người.
– Xin cho hỏi, em có thể ngồi đây chứ?
Phải mất một lúc, Shelah mới giật mình nhận ra đối phương đang nói chuyện với mình. Giọng nói nhỏ nhẹ, bình thản, mang ý thân thiện, nhưng lại trở nên khá đỗi bình thường so với những gì cô gái ấy đang sở hữu.
Shelah chưa vội đáp, thay vào đó quan sát thêm đôi chút.
Trang phục đối phương đang mặc không phải loại thường thấy trong đời sống. Shelah lúc này chỉ nhớ mang máng là đã từng thấy ở đâu đó. Lớp áo ngoài màu đỏ tía phủ dài đến chân, bên trong là màu áo đậm hơn pha chút hồng, được cột ngang hông bằng thắt lưng vải lụa phối màu xanh xám.
Shelah thừ người ra hồi lâu. Cô vốn chỉ định âm thầm xem xét đối phương, nhưng càng nhìn lại càng bị thu hút một cách kỳ lạ.
– A-! Chị xin lỗi vì đã thất thần. Em có thể ngồi.
Shelah thốt lên, vẻ hốt hoảng lộ rõ. Cô nhất thời quên mất cả việc suy nghĩ xem mình có nên đồng ý hay không.
– Vậy thì tốt quá. Em cảm ơn.
Cô gái vui vẻ nói, với gương mặt tươi cười rạng rỡ. Động tác của đối phương tuy thuần thục, mang đậm chất lễ nghi, nhưng vẻ hồn nhiên đang biểu lộ thật khó khiến người ta cưỡng lại được ý muốn gần gũi.
Cẩn thận ngồi xong, cô gái nhỏ lên tiếng:
– Em xin tự giới thiệu, em là Islair Joan Falanzt. Chị có thể gọi em là Isla. Người trong nhà vẫn thường gọi em như thế.
“Đây là xem mình như người trong nhà rồi?”
Shelah không khỏi thắc mắc trong giây lát, nhưng cũng chẳng mấy để tâm. Chắc đó là cách bày tỏ sự thân thiện của cô gái ấy.
– Isla hả? Chị là Shelah. Em tìm chị có việc gì không?
Shelah cười nói, lộ vẻ hào hứng. Cô không định giới thiệu quá nhiều về mình, nhưng về đối phương, cô lại rất có hứng thú.
– Em chào chị Shelah. Chị thật đẹp… – Isla thốt – Em mạo muội đến gặp, chỉ là có một vài câu hỏi nhỏ…
Nhìn dáng vẻ bất an như sợ làm phiền người khác của Isla, Shelah không kiềm lòng nổi. Huống chi, khi nói chuyện, đối phương còn không quên khen mình một tiếng.
– Đừng lo lắng. – Shelah dõng dạc bảo – Em cứ hỏi đi, chị hứa sẽ không nổi giận.
Lúc này, Isla mới mỉm cười, tự tin hơn mà nói:
– Chị với anh Turan là gì của nhau?
Shelah đang vui vẻ thì cả người chợt cứng đờ. Nụ cười trên gương mặt của cô trở nên thật gượng gạo.
Câu hỏi của đối phương không phải là một vấn đề tế nhị gì, bình thường Shelah đều có thể trả lời một cách suôn sẻ. Vấn đề là nó đến quá đột ngột. Cô hoàn toàn chẳng có chút phòng bị nào, lại càng không ngờ đối phương có liên quan đến Turan, và lại hỏi thẳng thừng như vậy.
– À thì… hữu nghị.
Shelah khó khăn thốt ra một từ. Câu trả lời cô dành cho câu hỏi ấy rất dài, với muôn vàn lời giải thích, nhưng giờ đây cô chỉ có thể chốt lại bằng một từ ngắn gọn.
Nghe xong, gương mặt Isla chợt như trở nên sáng sủa hơn. Rồi cô gái hỏi tiếp:
– Anh Turan có từng đưa cho chị món đồ nào không?
Shelah có ý từ chối, nhưng trước dáng vẻ khẩn cầu của đối phương thì không đành lòng, mà cũng chẳng phải cô đang tiết lộ bí mật gì quá quan trọng.
– Thì cũng có. Một chiếc khuyên tai và một chiếc lắc.
Vừa nói, Shelah vừa hơi nghiêng đầu, cũng nâng nhẹ cánh tay trái lên, chỉ cốt để đối phương thấy hai món đồ nhận được từ Turan.
Trong giây lát, Shelah thấy vẻ mặt Isla trầm xuống. Cũng không quá lâu, nhưng chính khoảnh khắc ngắn ngủi ấy đã khiến cô mất đi cơ hội giành quyền chủ động.
– Vậy anh Turan có nói gì với chị về kế hoạch tương lai không? – Isla vẻ lưỡng lự thốt – Ý là… một kế hoạch riêng với chị ấy.
Shelah nhíu mày. Cô không nắm bắt được ý chính của câu hỏi. Thế nhưng, câu trả lời vẫn là có.
– Tiếc là không.
Lần này thì Isla mỉm cười thật tươi. Trông cô gái nhỏ này cứ như một đóa hoa xinh xắn vậy, thật khiến người ta muốn lại gần hơn, để được thưởng thức vẻ đẹp và hương thơm ấy.
Cũng may, Shelah không chìm đắm trong cảm giác lạ kỳ ấy quá lâu.
Cô vội vàng động não, khéo léo bày tỏ thắc mắc của mình:
– Em có quen với anh Turan hả?
Isla giương mắt nhìn chằm chằm Shelah khiến cô bối rối một hồi. Cô tự thấy câu hỏi của mình khá bình thường, lại chẳng hiểu sao đối phương lại có vẻ rất coi trọng.
– Em là em gái của anh ấy. – Isla đáp.
– Em gái?
Shelah thốt lên, lộ vẻ ngạc nhiên. Dù đã đoán trước được, nhưng khi nhận được câu trả lời cô vẫn khó mà tin nổi. Hai người thật sự trông quá khác nhau rồi.
“Hay đây chỉ là tự nhận?”
Shelah thầm nghĩ. Isla là người chủ động tiếp cận cô. Chưa kể đến việc đối phương có nói thật hay không, chỉ riêng họ thôi thì hai người đã khác nhau rồi. Họ của Turan là Pharm.
– Chị… không tin?
Isla nhỏ nhẹ nói. Shelah nghe thế liền bảo:
– Đâu có. Chị chỉ… bất ngờ thôi.
Nói thì vậy, nhưng trong đầu Shelah bây giờ lại đang gấp rút suy nghĩ xem đối phương thật sự là ai, mục đích đến đây là gì. Turan vốn đã không tầm thường, cô gái trước mặt đây càng không được phép xem nhẹ. Tình hình hiện tại của thành Kyrult, cô hiểu rất rõ. Một cô gái nhỏ làm sao có thể dễ dàng xuất hiện như thế này.
– He he. Chị không cần căng thẳng đâu. Anh Turan sẽ làm rõ sự thật ngay thôi mà.
Nghe lời này của Isla, Shelah không khỏi cảm thấy mình bị trêu đùa, nhưng càng quan trọng hơn là cô lại cảm thấy khá thích thú. Dù sao thì, khiến cho cô gái dễ thương, xinh xắn thế này vui vẻ, cũng không phải là điều gì quá tệ.
Và phải vài giây sau, Shelah mới nhận ra điểm mấu chốt trong lời nói của đối phương. Cô liếc mắt nhìn sang, liền trông thấy dáng người quen thuộc xuất hiện ở ngay cửa ra vào của quán nước.
Đương nhiên là Turan.
Lúc này, cậu ta đang nhìn chằm chằm về phía Shelah và Isla. Cô em gái tự xưng xoay người đứng dậy, sau đó lễ phép cúi đầu, điềm nhiên chờ đợi người kia đến.
Chỉ là, Turan không đến. Cậu ta cứ đứng đấy, trông như đang soi mói từng chút thông tin một. Shelah ngồi ở đây, vô thức cảm thấy mình như bị nhìn thấu hết cả, từ từng phần cơ thể cho đến tận mỗi một mảnh linh hồn. Cảm giác ấy thật tê tái.
Lâu. Rất lâu. Bầu không khí như cô đặc lại, trở nên cứng ngắc.
Shelah không dám nói lời nào. Cô mơ hồ nhận thấy bản thân đã phạm phải một sai lầm rất nghiêm trọng nào đó. Thế nhưng cô cứ nghĩ mãi mà không tài nào hiểu mình đã làm sai điều gì. Cô cũng chẳng phải đã lỡ miệng nói bất cứ điều gì mà người ta không thể điều tra được. Tất cả chỉ là vài mẩu thông tin nhỏ nhặt mà thôi.
– Đến đây làm gì?
Turan lúc này đã bước đến đứng trước Isla đang vẫn cúi đầu. Cậu ta cất giọng hững hờ, nhưng vẻ quan tâm pha lẫn tức giận vẫn có thể nghe thấy rõ.
– Em xin thưa anh ạ.
Isla nhẹ giọng bảo, lại ngẩng đầu lên, mới bắt đầu trả lời:
– Em chỉ là muốn gặp anh trai của mình mà thôi.
– Chúng ta không phải anh em ruột.
Turan nghiêm giọng nói. Cậu ta có vẻ rất đặt nặng vấn đề này.
– Nhưng em vẫn là em gái của anh.
Isla mỉm cười đáp. Cô gái nhỏ dường như đã đoán trước được phản ứng và lời lẽ của Turan, hoàn toàn vui vẻ chấp nhận.
Turan hít sâu một hơi, cốt để kiềm chế tâm tình của mình. Rồi cậu ta bảo:
– Thân thể không tốt, đừng đi lại nhiều quá. Người trong nhà mặc kệ em rồi sao?
Isla cười thành tiếng nhỏ nhẹ, đầy ẩn ý. Cô gái này nhận thấy anh trai vẫn quan tâm mình, tự nhiên thấy có chút hạnh phúc.
– Em trốn đi. Nhưng mà họ đã tìm tới rồi.
Turan liếc mắt nhìn ra ngoài trong khoảnh khắc, xong tiếp tục nhìn đứa em gái, lộ vẻ miễn cưỡng nói:
– Bớt làm loạn đi. Anh gánh không nổi đâu.
– Em không sợ. – Isla nói ngay, phản ứng rất nhanh.
– Tôi sợ.
Turan thốt, phản ứng còn nhanh hơn.
Lần này, Turan không tỏ ra tức giận, nhưng bằng cách nào đó lại khiến Isla lộ vẻ lo lắng và bất an. Môi em ấy mím chặt, mãi một lúc mới mấp máy, cuối cùng cũng thốt nên lời:
– Vậy… em đi.
Turan đứng im, không nói lời nào, cố tình tỏ vẻ không muốn quan tâm nữa. Isla thấy thế cũng chẳng tiện nán lại lâu hơn, bèn quay người, hơi cúi đầu chào Shelah rồi ngoan ngoãn cất bước rời đi.
Bầu không khí im lặng đầy căng thẳng cứ thế kéo dài đến tận khi tiếng cánh cửa quán nước đóng sập lại vang lên mới bị phá vỡ. Shelah như chớp lấy cơ hội hiếm có, lập tức thốt lên:
– Cậu… đối xử với cô em gái dễ thương của mình như vậy!?
Turan tặc lưỡi, thả mình ngồi xuống ghế đối diện, đưa tay lên bàn gõ mấy cái rồi mới đáp:
– Cô cũng đã nghe rồi. Chúng tôi không phải anh em ruột.
– Hai người không cùng huyết thống? – Shelah thắc mắc.
Turan nhăn mày, khó mà hiểu được vì sao đối phương lại đột nhiên đi hỏi cái này. Cậu ta cũng không vội trả lời, thay vào đó trầm tư suy nghĩ điều gì đó.
– Chúng tôi là anh em họ, cách nhau mấy đời. – Turan cất tiếng – Cô ta đến đây không có mục đích tốt đẹp gì đâu. Còn nữa, đừng điều tra về cô ta.
Shelah hơi nghiêng đầu soi mói dáng vẻ và điệu bộ của Turan. Cậu ta có cố nói thế nào thì rõ ràng vẫn rất quan tâm tới Isla. Chỉ là kiểu quan tâm này, có hơi cực đoan, theo kiểu vừa giận vừa thương.
Nhưng dù thế nào thì rốt cuộc, Shelah cũng không ở vị thế có thể phán xét bất cứ điều gì. Cô cũng chỉ bày tỏ thái độ của mình một chút, rồi đành thôi. Turan, cô không chọc nổi. Cậu ta đã có lời, cô tự nhiên tránh làm loạn thì hơn.
Sản phẩm biên tập này là công sức của truyen.free, mong bạn đọc đón nhận.