(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 605: Phần thưởng nhiệm vụ
Shelah mang theo tâm trạng bực bội và khó chịu, đẩy xe hàng ra khu vực mở hộp. Cô ta lần lượt đặt mấy chiếc hộp lên bàn quầy, gương mặt chán nản chẳng chút trông mong gì vào kết quả khi người nhân viên xử lý. Bản thân cô ta chỉ sở hữu duy nhất một chiếc hộp, dù may mắn mở được món đồ tốt thì giá trị cũng chẳng đáng là bao.
Thế nhưng, Shelah không tài nào ngờ tới đ��ợc rằng, cảnh tượng tiếp theo sẽ khiến cô ta khó thở, trợn mắt ôm ngực cố giữ bình tĩnh.
Tổng cộng hai mươi sáu chiếc hộp, mà có đến mười bốn chiếc mang lại lợi nhuận. Tỉ lệ này không thể đơn giản là may mắn, mà chính là gian lận. Shelah có bị đánh chết cũng không đời nào tin đây chỉ là do may mắn đơn thuần.
Hơn nữa, mỗi chiếc hộp kiếm lời cũng không hề ít. Dù không có hộp nào đạt tới giá trị cao nhất như chủ cửa hàng thông báo, nhưng tổng cộng lại cũng không kém gì ba trăm nghìn xen.
– Ừm… quý khách muốn… nhận hàng hay đổi tiền?
Cậu nhân viên run run hỏi. Tình huống này thật sự khiến cậu ta khó xử. Khách hàng có lợi tức là cửa hàng chịu lỗ, mà cậu ta lại không dám đắc tội bên nào.
– Đổi tiền. – Shelah buột miệng nói theo phản xạ. – Không có vấn đề gì chứ?
Cậu nhân viên như bị dọa, đứng im một hồi, thẫn thờ như mất hồn. Cũng may, ông chủ cửa hàng, người đã bắt đầu chú ý từ khi chiếc hộp thứ mười được mở ra, liền tiến tới gần, niềm nở nói:
– Tất nhiên không có vấn đề gì cả. Cậu nhóc này là nhân viên mới, còn lóng ngóng tay chân. Chuyện lớn thế này cứ để tôi xử lý sẽ ổn hơn.
Lời nói chứa ẩn ý, nhưng Shelah chẳng mấy bận tâm. Đây đều là Turan chọn, làm sao có thể liên quan đến cô ta được. Mọi việc, nó đều phải gánh chịu.
– Tổng cộng ba trăm hai mươi bốn nghìn xen. – Ông chủ cửa hàng lên tiếng. – Số tiền sau khi trừ đi giá mua hộp sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản của quý khách. Vậy, còn chiếc hộp cuối cùng này thì sao?
Shelah vô cùng hồi hộp. Cô nàng vẫn còn đang ôm trong lòng chiếc hộp mà Turan đã chọn riêng cho mình làm phần thưởng nhiệm vụ. Sau khi đã mở liên tiếp hai mươi sáu chiếc hộp trước đó, cô đương nhiên tin rằng thứ bên trong chiếc hộp này không hề tầm thường.
– Gi- giữ. Ý tôi là, lấy hàng.
Shelah nói rồi chìa chiếc hộp về phía trước, nhưng trong lòng lại lưỡng lự không muốn đưa đi, sợ rằng sẽ không lấy lại được nữa.
Ông chủ cửa hàng nhăn mày, cẩn thận nhận lấy chiếc hộp còn nguyên vẹn. Ông ta trầm ngâm một lúc rồi bắt đầu mở hộp. Mặc dù là chủ cửa hàng, ông ta cũng không có nghĩa là sẽ biết mỗi chiếc hộp chứa cái gì bên trong.
Chẳng mấy chốc, dưới thao tác chuyên nghiệp của ông ta, chiếc hộp cũng được mở ra.
Shelah rướn người, cố gắng nhìn xem bên trong có gì ngay lập tức. Nhưng cô ta còn chưa kịp nhận ra thứ đó có hình dạng như thế nào thì tiếng reo mừng của ông chủ cửa hàng đã vang lên.
– Chúc mừng quý khách đã nhận được món hàng giá trị lớn nhất của cửa hàng chúng tôi tháng này!
Turan mỉm cười, quay lưng rời đi. Nó đã sớm xong việc, chỉ nán lại thêm chút để chắc chắn rằng Shelah không làm rối tung mọi thứ. Giờ thì chiếc hộp cuối cùng đã mở ra, ông chủ cửa hàng lại còn cố ý làm lớn chuyện thì nó cũng nên rời đi.
Lẽ dĩ nhiên, cả Turan và Shelah khi tiến vào cửa hàng đồng giá này đều đã đeo mặt nạ và thực hiện một vài biện pháp che giấu thân phận. Sự chú ý dồn về Shelah vốn cũng là một phần kế hoạch của Turan. Cô nàng vũ công là thành viên ưu tú của quân đoàn Ungreilt, một tổ chức đang nắm thực quyền to lớn tại thành Kyrult này, nên sẽ chẳng cần phải e sợ bất cứ điều gì. M��t khác, cô ta trông có vẻ cũng ưa thích cảm giác thắng lớn đến như vậy. Đôi bên cùng có lợi.
Bên ngoài cửa hàng đồng giá, tại một con hẻm nhỏ cách đó gần trăm mét, Turan đứng tựa lưng chờ đợi. Nơi này đã được nó và Shelah thống nhất là nơi hẹn gặp nếu có bất cứ điều gì bất ngờ xảy ra.
Trái với dự đoán của Turan, cô nàng vũ công chỉ mất vài phút để giải quyết xong mọi chuyện rồi đến gặp nó. Cô ta vậy mà không hề bị cuốn vào cảm giác chiến thắng mà quên mất mình đang phải làm gì. Tiếc thay cho tình huống mà Turan đã cố tình sắp xếp để đối phương có được trải nghiệm đó.
– Nói với tôi, cậu làm như thế nào?
Shelah hấp tấp hỏi, trông như chỉ chút nữa thôi là sẽ nhào tới tấn công Turan mà đòi hỏi cho ra lẽ.
– May mắn. – Turan thản nhiên đáp. – Tôi đã bảo rồi, vận may của tôi cực đỉnh.
– Tôi không tin.
Shelah quả quyết bảo. Nói đối phương may mắn chẳng khác gì tự thừa nhận bản thân cô ta xui xẻo. Cô ta giờ đây chỉ có thể chấp nhận việc vừa rồi là gian lận mà thôi.
Trên thực tế, dù cho Turan có để lộ cách mình đã làm thì cũng không thể tính là gian lận, mà chính là bản lĩnh, là năng lực thật sự của nó. Chưa từng có bất cứ quy định nào về cách chọn hộp, thậm chí một số nơi còn khuyến khích khách hàng dùng hết khả năng của bản thân. Tất cả đều vì họ tin tưởng vào tác dụng che giấu của hộp ngăn cách.
Thật sự, kể cả bùa giám định cũng không thể đoán ra được món đồ ở bên trong là gì. Kỹ năng của Turan lại hoạt động theo một cách khác, có thể truy xuất đến tận ngọn ngành. Thậm chí, nó có cơ sở để tin rằng nếu kỹ năng đạt cấp độ đủ cao, thông tin về xuất xứ hay cả phương thức sản xuất chiếc hộp đều có thể biết được.
– Tôi không cần cô tin. – Turan nói. – Tới cửa hàng tiếp theo thôi.
Cửa hàng đầu tiên, Turan kiếm được hơn ba trăm nghìn xen. Theo đà này, nó vẫn cần phải càn quét thêm chín cửa hàng nữa, không cho phép chần chừ do dự làm chậm trễ.
Shelah phát bực nhưng cũng vui vẻ, cảm xúc lẫn lộn. Dù sao thì cô ta vẫn là bên thắng, nhận được lợi ích, có bị đối xử hơi tệ một chút cũng chấp nhận đ��ợc.
Cô nàng vũ công chưa vội di chuyển, nâng cánh tay trái lên. Lúc này, trên cổ tay cô đeo một chiếc lắc đính mấy viên ngọc, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt không quá nổi bật nhưng đủ để thể hiện sự cao quý của chủ nhân. Đây là một món trang sức tốt, ngoài tác dụng làm đẹp còn có thể tăng cường các loại thuộc tính, đặc biệt là giúp người đeo gia tăng may mắn.
May mắn là một loại thuộc tính mơ hồ chưa từng được công nhận, nhưng đối với các con bạc thì vô cùng đáng quý, có thể nói là vô giá. Shelah không biết xem trọng cụ thể điều gì, nhưng thấy cô ta vui vẻ thì Turan cũng an tâm. Hai trăm nghìn xen là giá trên thị trường, còn với cô nàng vũ công, nửa triệu hay thậm chí nhiều hơn đều xứng đáng.
– Đi được chưa?
Turan giục, nó đã đi trước một đoạn.
– Đi. Đi thôi. Hốt hết cả tòa thành này nào!
Shelah hưng phấn chạy đến, vẻ vui tươi không tài nào giấu được sau lớp mặt nạ vừa đeo lên.
Bảy cửa hàng, một trăm sáu mươi hai hộp, chín mươi trong số đó mang lại lợi nhuận. Kết quả của cả một ngày chơi mở hộp không khỏi khi���n Turan thất vọng.
Nó không buồn, chỉ thất vọng. Mục tiêu là thu về ba triệu xen, nhưng cho đến giờ con số chỉ mới đạt gần hai triệu mà thôi.
Kỳ thực, Turan đã có thể kiếm được nhiều hơn nếu chỉ tập trung vào những chiếc hộp có giá trị cao thay vì trải đều ở khắp các quầy. Làm như vậy cũng sẽ không gây thêm nhiều sự chú ý, chỉ là sẽ khiến cho nhiều người mua hộp sau đó thua lỗ nặng nề hơn.
Hai triệu xen không thể gọi là ít, và Turan đã sớm có kế hoạch cho số tiền ấy. Nhưng nếu là ba triệu xen thì nó đương nhiên sẽ cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Dù sao có vài việc, nếu bỏ thêm tiền, sẽ diễn ra trôi chảy hơn bình thường rất nhiều.
Chiều, trời còn chưa kịp tối thì cái rét về đêm đã sớm ập tới. Khả năng chống chịu với sự thay đổi thời tiết của các du hành giả mạnh hơn người thường rất nhiều, đặc biệt là những ai có Thần cấp cao như Turan và Shelah. Dẫu vậy, cô nàng vũ công vẫn nép sát lại gần, cất giọng đầy ẩn ý:
– Trời lạnh thật.
Turan nhếch mép, đẩy đối phương sang một bên, bảo:
– Quan tâm cho ch��nh cô đi.
– Ngu ngốc.
Shelah mắng nó, chẳng chút kiêng dè.
– Là may mắn.
Turan đáp ngay, cố tình nhướn mày khiêu khích đối phương. Chuyến hành trình ngày hôm nay, hai chữ "may mắn" thật sự gây đả kích rất lớn cho Shelah, giờ lại nghe được từ Turan với vẻ trêu ngươi ấy khiến cô ta tức không chịu nổi.
– Rốt cuộc, cậu đã làm như thế nào?
Shelah vội đổi chủ đề. Cô ta sợ mình nhất thời nóng nảy sẽ đập chết nó mất.
Hai người đang trên đường về, khoảng cách tới làng Naveur cũng chẳng còn bao xa nữa. Turan suy tư một lúc rồi nói:
– Coi như một loại năng lực. Dùng để kiếm tiền chỉ là phụ.
Nó không định lại dùng lý do "vận may" cho câu hỏi này nữa. Đối phương đã cố ý tránh né rồi.
– Năng lực nào lại thuận tiện đến thế cơ chứ. Tôi cũng muốn có.
Shelah nói với vẻ ao ước.
– Tham lam quá đấy. Cô có tôi đây còn chưa vừa ý ư?
Turan nói ra, lại rất nhanh nhận ra lời mình có vẻ không phù hợp. Thế nhưng nó chẳng định đính chính, đối phương muốn hiểu sao cũng được.
Shelah ngẩn người một lúc, rồi sau đó l���ng im chẳng nói gì. Cứ vậy, hai bóng người dạo bước trên đoạn đường về nơi nghỉ ngơi, khoảng cách càng lúc càng ngắn lại.
Đây là sản phẩm chuyển ngữ thuộc về truyen.free.