(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 592: Người phụ nữ
Darmil dần mất kiên nhẫn. Nó có thể chờ hàng giờ đồng hồ cho một cuộc hẹn hay thậm chí là săn giết một con quái, nhưng tình huống hiện tại lại không đáng để nó bận tâm. Dường như họ đang diễn kịch, chỉ làm nó thấy phiền phức.
Lúc này, Darmil mới sực nhớ những lời Kull từng nói. Đối với những kẻ xấu, cứ thẳng tay đập chết là được. Có chuyện gì xảy ra, đội trưởng sẽ luôn gánh vác ổn thỏa.
Darmil dĩ nhiên không định để Turan gánh rắc rối mà mình gây ra, nhưng chuyện thẳng tay đập chết kẻ xấu thì nó lại rất sẵn lòng. Trừ gian diệt ác vốn là một trong những điều thú vị mà nó ưa thích khi du hành.
Nghĩ rồi, Darmil dấn bước tiến lên, mặc kệ tên đấu sĩ vẫn tiếp tục hung hăng quát tháo. Nó khẽ nâng cánh tay, vẫn chưa vội rút vũ khí ra. Chùy, đại kiếm hay búa tạ, nhất thời muốn chọn một món cũng không dễ dàng.
Đúng lúc này, gương mặt nữ thuật sư bỗng biến sắc thảng thốt, vội vàng quay sang nhìn về phía tổ đội của mình. Mấy người họ vẫn còn đang chìm sâu vào trận chiến ngày càng dữ dội hơn. Không mất quá nhiều thời gian để cô nàng nhận ra có điều bất thường, liền nói lớn:
– Thôi. Chúng ta trở về. Nhường đường.
Tên đấu sĩ nghe xong, lại tưởng là lệnh công kích, suýt lao tới rồi giật mình nhận ra ý nghĩa thực sự trong lời nói của nữ thuật sư, suýt chút nữa thì ngã ngửa. Cơn giận chồng thêm nỗi bực, hắn ta không kiềm được mắng:
– Selena! Cô sợ thì trốn sau lưng đội trưởng đi. Đừng có mà hành xác tôi như thế!
Thế nhưng chẳng có ai ở đó nghe tiếng la ó của tên đấu sĩ cả, nữ thuật sư tên Selena đã sớm chạy về phía tổ đội của mình. Hắn ta đứng nghệch mặt ra, vẻ bối rối nhìn sang Darmil. Trước ánh mắt đó, nó cũng chỉ đành nhún vai ra vẻ chẳng biết gì.
– Ngươi chờ đó.
Chần chừ trong giây lát, tên đấu sĩ nói rồi liền chạy đi. Dù vô tâm đến mấy thì lúc này hắn cũng hiểu rằng không phải lúc đôi co với tên lạ mặt này. Tổ đội đang gặp nguy hiểm.
Đương nhiên, Darmil vẫn nằm trong diện cảnh giác. Nếu nó tiếp tục tiến thêm, đi quá giới hạn thì tổ đội kia chắc chắn sẽ chẳng để yên, dù cho phải đối địch cả hai mặt.
Darmil lấy làm tò mò, dõi mắt ra xa quan sát. Chiến đấu tới bây giờ, nó cũng đã kinh nghiệm đầy mình, thoáng nhìn qua đã nhận ra con quái to bất thường kia là một con quái tinh anh. Đột nhiên xuất hiện một con quái như thế, bảo sao họ phải tạm bỏ qua nó để tập trung chiến đấu.
Darmil mỉm cười. Nó thấy hứng thú, chiến ý dần nổi lên. Cả tuần qua, nó không hiểu có phải do xui xẻo không mà chẳng gặp phải con quái tinh anh nào cả. Đây nhất định là cơ hội dành cho nó.
Có điều, nói đi cũng phải nói lại, mục tiêu này vẫn là con mồi của tổ đội đối phương. Darmil vô cớ nhắm vào, chẳng khác nào cướp mồi của người khác. Đây là điều không nên, Turan đã dặn kỹ. Nhưng nếu là con quái chuyển sang tấn công nó, phòng vệ lại là điều hiển nhiên, Kull đã chỉ dạy vậy.
– Mọi người có cần giúp không?
Darmil cất tiếng. Giọng nói và sự xuất hiện bất ngờ của nó khiến cho cả tổ đội tám người giật bắn mình, suýt chút nữa thì vì hốt hoảng mà tan vỡ đội hình. Hậu quả của chuyện đó thật không dám tưởng tượng.
Nữ thuật sư vẻ mặt khó tin nhìn sang Darmil. Tổ đội quá tập trung vào chiến đấu, thực sự không hề phát hiện nó đã tới gần đến thế. Nếu là đối phương có ý xấu, vừa nãy cả nhóm đã phải chịu thiệt hại nặng nề rồi.
Nhưng việc chưa có chuyện gì tồi tệ xảy ra không có nghĩa là cô nàng có thể tin tưởng Darmil. Huống hồ chi, ở đây cô ta không có quyền quyết định, cô ta tạm thời là người rảnh tay nhất mà thôi.
– Không cần. Cậu mau đi đi.
Nữ thuật sư vội vã xua đuổi. Trong tình huống không rõ địch hay bạn, để đối phương tránh xa là tốt nhất. Dù sao tổ đội bây giờ cũng không phải không đối phó nổi con quái tinh anh.
Bị đuổi, nhưng Darmil vẫn đứng dửng dưng một chỗ. Nó không muốn đi. Ít nhất nó muốn tận mắt chứng kiến con quái tinh anh này bị đánh bại như thế nào.
Đó là một con Sói nanh bạc, một chủng quái tương đối hiếm gặp trong khu vực, có cấp độ thông thường từ 9 đến 10. Có điều, nếu là quái tinh anh thì cấp độ thấp nhất cũng phải từ 20 trở lên. Chỉ xét riêng về chênh lệch cấp độ cũng đủ thấy tổ đội của nữ thuật sư đang phải gặp khó khăn không hề nhỏ.
Khó khăn là vậy, đánh bại con quái vẫn là nằm trong tầm tay. Dù sao họ có tới tám người, trong khi mục tiêu chỉ có một, chỉ cần giữ vững đội hình là đủ để giải quyết gọn ghẽ.
Tuy nhiên, mọi người thật sự không thể nào an tâm tập trung chiến đấu được khi kẻ lạ mặt Darmil cứ đứng thừ ra một chỗ, không chịu rời đi. Vào thời khắc quyết định, nếu bị nó ra tay hãm hại thì cả tổ đội sẽ không tránh khỏi bị tiêu diệt toàn bộ.
Mọi việc không như ý muốn, nữ thuật sư rất muốn tiến tới thuyết phục Darmil một lúc, nhưng không thể phân tâm khi trận chiến ngày càng gay gắt. Thấy thế, người từ đầu tới giờ vẫn chưa hề ra tay thì thở dài một tiếng, vẻ chán chường pha lẫn thất vọng, rồi quay người bước về phía Darmil.
– Cậu là ai?
Đối phương cất tiếng. Là một người phụ nữ, bên mắt có hình xăm đè lên vết sẹo dài, trông khá hung tợn nhưng cũng có chút hấp dẫn lạ kỳ. Cô ta quan sát Darmil một lượt, rồi nói tiếp trước khi nó kịp cất lời:
– Đi được tới chỗ này một mình hẳn phải có bản lĩnh không nhỏ. Nhưng tôi khuyên cậu đừng dại dột làm gì sai trái. Bọn tôi, cậu không thể đụng vào đâu.
Giọng điệu nghe rất chướng tai. Darmil không để bụng, thay vào đó, nó lại càng hứng thú với trận chiến đang diễn ra, nên chỉ thật lòng đáp:
– Đừng lo, tôi biết chừng mực. Để họ đánh xong rồi tôi sẽ đi.
Vẻ mặt đối phương lập tức biến sắc cáu gắt. Darmil rõ ràng đã chọc giận cô ta. Lời nói đầy hàm ý uy hiếp như thế mà bị xem nhẹ, thật khiến bất kỳ ai cũng khó lòng chịu đựng nổi. Cho tới giờ, người phụ nữ vẫn không ra tay chủ yếu là vì chưa xác định được người thanh niên trước mặt mình thuộc thế lực nào mà thôi.
– Cậu đến từ đâu? Là người của quân đoàn, hội hay tổ chức nào?
Người phụ nữ hỏi, cố giữ bình tĩnh. Cô ta không chút lo lắng về tình hình tổ đội mình, thay vào đó chỉ muốn tập trung giải quyết sớm tên phiền phức này.
Darmil mải tập trung quan sát trận chiến, phải mất một lúc mới nhận ra đối phương đang hỏi mình, hơi suy nghĩ rồi đáp:
– Tổ đội Turan.
Ngắn gọn như vậy. Thực ra nó khá tự tin rằng tổ đội của mình cho tới hiện tại đã đạt được không ít thành tựu, hẳn đối phương cũng từng nghe qua.
Tiếc là Darmil đã lầm. Tổ đội Turan không hề nổi tiếng như nó tưởng chút nào. Dù sao thì từ lúc tổ đội thành lập cho tới giờ mới chỉ trải qua vài tháng mà thôi, hầu hết các nhiệm vụ đều là hoạt động độc lập hoặc ẩn giấu danh tính nên muốn nổi tiếng là rất khó. Huống hồ chi, những ai biết về tổ đội của nó thực tế đều không dám rêu rao vì sợ bị liên lụy, chưa kể đến những hành động âm thầm của nhà Altoris hay các tổ chức khác.
Vậy nên người phụ nữ nghe xong, nhếch môi khinh thường nói:
– Chưa nghe qua bao giờ. Xem ra cũng chỉ là hạng đầu đường xó chợ.
Darmil nghe vậy thì nhíu mày khó chịu. Nó chẳng hề chọc giận gì đối phương, mà giờ lại cứ nghe toàn những lời uy hiếp cùng miệt thị. Mọi thứ sẽ chẳng có gì đáng nói nếu người phụ nữ không hạ thấp tổ đội của nó bằng lời nói vừa rồi.
– Tôi muốn cô rút lại lời mình.
Darmil nghiêm giọng. Nó chưa hoàn toàn nổi giận. Chỉ cần đối phương lùi bước, nó sẽ bỏ qua. Giờ nó đang có một trận chiến cần phải quan sát.
Người phụ nữ nghe xong thì như bị kích thích, nhận ra mình đã đánh trúng điểm yếu của tên thanh niên, được đà lấn tới, vênh váo đáp:
– Tôi nói sai sao? Nếu cảm thấy tôi nói sai thì chứng minh đi. Còn không thì sự thật đã quá rõ ràng.
Darmil là lần đầu tiên thấy có người thích tìm đường chết như vậy. Cách chứng minh mà nó nghĩ đến chỉ có một mà thôi – một cách trực tiếp và dứt khoát.
Thế rồi Darmil đưa tay lên, chẳng buồn cầm lấy bất kỳ trang bị nào làm vũ khí, cứ thế vung mạnh tay sang ngang.
Động tác đơn giản ấy vào mắt người phụ nữ lại như một quả tạ hàng trăm cân ném tới, khiến cô ta giật thót mình. Theo phản xạ của một du hành giả giàu kinh nghiệm, cô ta vội xoay người tránh né, đồng thời nhảy lùi về sau. Dù vậy, sức gió từ đòn tấn công đầy uy lực vẫn khiến gương mặt của người phụ nữ trở nên tê rát, tưởng chừng chỉ chậm một chút nữa thôi là cái đầu của cô ta đã chẳng còn nguyên vẹn.
Người phụ nữ nhập vào trạng thái chiến đấu, sẵn sàng đón đỡ bất kỳ công kích nào tiếp theo của Darmil. Thế nhưng nó chẳng hề động đậy thêm, đơn giản rụt tay về và nở một nụ cười đắc ý.
Đối phương lại không hề cho rằng bản thân bị xúc phạm vì điều đó. Người phụ nữ biết cú vung tay, hay chính xác hơn là cái tát mà phải mất một lúc cô ta mới nhận ra ý nghĩa thực sự của nó. Người thanh niên này có thực lực vượt xa cô ta rất nhiều. Đòn đánh vừa rồi không phải cô ta đã kịp tránh né, mà chính kẻ ra tay cố tình hù dọa, chưa muốn gây tổn thương cho cô ta.
Áp lực nặng nề đè lên vai người phụ nữ, là loại áp lực chỉ xuất hiện khi bị Darmil chọn làm mục tiêu. Cô ta bây giờ chính là một con mồi đang chờ bị săn bắt, xâu xé. Đáng thương hại.
Mọi bản quyền biên tập của đoạn truyện này đều thuộc về truyen.free.