(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 59: Nihr Không Muốn Thăng Cấp
Trưa. Trước khi rời thành Yeit, Turan quay về quán rượu Lylat để tập hợp hai thành viên trong tổ đội và dùng bữa trưa tại quán.
Darmil đã ngồi chờ sẵn ở trước quầy, thấy Turan liền vẫy tay, lớn tiếng gọi: — Turan! Ở đây!
Thấy Darmil nhiệt tình như vậy, Turan cũng không kìm được sự hăng hái, chạy đến vỗ mạnh vào vai khiến cậu ta kêu oai oái. — Đã chuẩn bị gì chưa?
Darmil nghe hỏi thì nén đau, gãi đầu cười hì hì. Nhìn dáng vẻ đó, Turan biết ngay cậu ta chẳng chuẩn bị gì cả. Nó thật không hiểu sáng nay cậu ta đã làm gì mà phải nói: — Đừng nói với tôi là cậu chỉ vừa mới ngủ dậy thôi nhé?!
Darmil tái mặt, vội đáp: — Không có. Tôi dậy từ sớm rồi!
— Vậy...?
— Tôi... mải tham gia đấu trường giả lập quá...
Turan cất một tiếng thở dài. Từ ngày Darmil biết đến đấu trường giả lập, hễ có thời gian rảnh là cậu ta lại vội vã chạy đến ủy bản Đại Thánh Tôn hiệp đoàn tham gia. Turan đoán có lẽ vì nó đã trì hoãn chuyến du hành quá lâu, nên cậu ta mới phải giải tỏa bằng cách này.
— Cũng may là tôi đã chuẩn bị luôn phần cậu rồi. — Turan nói.
— Turan! Cậu tuyệt quá!
Darmil nhìn Turan chằm chằm, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ. — Đổi lại thì cậu phải bao tôi bữa trưa nay.
— Không hề gì. Chỉ là một bữa trưa thôi mà. Bà Lylat!
Darmil lớn tiếng gọi bà Lylat, cùng Turan gọi một bữa trưa thịnh soạn gồm hai miếng bít tết lớn, bánh mì, canh đuôi heo, thịt muối cuộn trứng và nước ép táo. "Tên này cũng chịu chi thật..." Turan nghĩ thầm, nhưng cũng không định phản đối gì, ngược lại càng ưa thích dùng tiền của Darmil.
— Tôi cũng muốn ăn.
Một tiếng nói vang lên. Ngay sau đó thì một dáng hình uyển chuyển ngồi vào ghế cạnh Turan. Là Tiffia.
Turan không rõ Tiffia đã ở quán từ trước hay mới quay lại, nhưng nó dám chắc mình không hề thấy cô ta khi vừa bước vào.
— A, cô Tiffia! Cô muốn ăn trưa à? Bà Lylat!
Darmil lại gọi bà Lylat lần nữa, kêu thêm một phần ăn tương tự. — Trời đất quỷ thần ơi, tụi bây không gọi một lần cho xong được à? — bà Lylat càu nhàu, quay sang Tiffia — Hôm nay mày đi cùng với Turan nhỉ?
— Ừm.
Tiffia chỉ đáp gọn một tiếng "Ừm", khẽ gật đầu. Cô ta lúc này đang loay hoay kiểm tra mấy tấm bùa mới mua được của mình. Dáng vẻ cẩn trọng của Tiffia càng khiến Turan chán ghét sự hời hợt, thiếu chuẩn bị của Darmil. Cậu ta vốn là người hăng hái nhất với những chuyến du hành, nhưng hành động thì lại không thỏa đáng chút nào.
— Vậy thì cầm lấy cái này.
Bà Lylat nói, đưa cho Tiffia một chiếc hộp gỗ nhỏ chừng nắm tay. Tiffia không vội nhận lấy chiếc hộp mà thốt nhỏ: — Đây là...
— Cứ cầm lấy đi.
Bà Lylat giục, nhưng thấy vẻ chần chừ của Tiffia thì khiến bà ta phát bực, đập mạnh chiếc hộp xuống bàn rồi quay đi luôn.
Turan có chút tò mò không biết bà Lylat đã đưa cho Tiffia món đồ gì. Nhìn dáng vẻ của Tiffia, nó đoán cô ta dường như biết rõ vật bên trong chiếc hộp.
Tiffia cầm lấy chiếc hộp, gương mặt thoáng nét buồn, ánh mắt nhìn xa xăm như đang hồi tưởng điều gì đó. Thế nhưng, Tiffia không mở chiếc hộp ra, chỉ ôm ghì vào lòng một lúc rồi cất vào túi trữ vật. Turan có thể nghe được cô ta lẩm bẩm: — Cảm ơn bà, bà Lylat.
Đây không phải là lần đầu tiên Turan thấy vẻ mặt u buồn có phần dịu dàng này của Tiffia. Làm ở quán rượu này đã gần hai năm, nó luôn để ý cô ta kể từ ngày đầu tiên. Dù vậy, cho đến giờ, Turan vẫn chưa thể hiểu nhiều về Tiffia, càng không rõ những chuyện gì đã xảy ra xung quanh cô ta.
— Này, Turan. Cậu cứ nhìn Tiffia chằm chằm vậy?
Darmil cất tiếng hỏi. Turan không hề hoảng hốt, quay sang đáp: — Chỉ thắc m���c không biết vật trong chiếc hộp là gì.
Nghe vậy, Darmil nhăn mày, nói: — Turan. Cậu không nên tò mò về đồ cá nhân của phụ nữ như vậy.
Turan không ngờ mình lại bị tên ngốc Darmil giáo huấn về phép lịch sự. Trong một thoáng, nó không biết giải thích thế nào, đành ậm ừ đáp "phải".
Chợt, Turan thấy cô hầu Oviar đi ở đằng xa. Dạo gần đây, cụ thể thì kể từ sau lễ hội Patrioste, Turan không có mấy cơ hội gặp mặt hay nói chuyện với Oviar. Nó cảm thấy cô ta đang lẩn tránh mình, cũng không tiện hỏi han.
Nhưng hôm nay không giống những ngày khác. Turan đã thăng lên Thần cấp 1, sở hữu kỹ năng ‘Thông hiểu’ có thể kiểm tra thuộc tính và hơn cả là nhiệm vụ tấn thăng của người khác. Chuyện tìm gặp không bằng tình cờ, nó hẳn nên thử ngay với Oviar trước khi bắt đầu chuyến du hành lần này. Dù sao, quãng đường đi về ít nhất ba ngày đêm sắp tới cũng cho Turan rất nhiều thời gian để suy tính về kế hoạch thăng cấp cho cô ta.
Turan không định gọi Oviar vì cô ta khả năng cực cao là sẽ giả vờ không nghe rồi lẩn đi mất. Nó nhanh chân tiếp cận c�� ta từ sau lưng, lên tiếng: — Oviar.
— Hí!
Oviar giật mình kêu khẽ, quay phắt người lại. Trông thấy Turan, vẻ hoảng hốt trên mặt cô càng hiện rõ hơn. — T-Tu-Turan!? — Oviar lắp bắp — C-cậu làm gì ở đây?
Turan không để tâm đến vẻ bối rối của Oviar lúc này, nói gọn: — Lát nữa nghỉ trưa, cô ra sau quán rượu gặp tôi.
— Gặp- gặp nhau?! Tại sao chứ?!
— Có chuyện quan trọng. Cô không đến thì từ giờ cũng không cần gặp mặt tôi nữa.
Nói rồi, Turan quay trở lại quầy ngồi, bỏ mặc Oviar đứng chôn chân một chỗ, bối rối đưa hai tay ôm mặt mình. — Này, Turan. Tôi nói mà nghe, cậu đối xử với Oviar như vậy mà coi được sao? — Tiffia cất tiếng.
— Tôi biết mình đang làm gì.
Turan gằn giọng, vẻ mặt bực tức. Nó không muốn người góp ý về hành động của mình lại là Tiffia. Cô ta là kẻ không xứng đáng nhất để đánh giá nó lúc này, xét trên mọi phương diện.
Sau bữa trưa thì Turan ra sau quán rượu ngay lập tức. Oviar đã đợi sẵn, đang đứng dùng mũi chân vẽ vời gì đó trên mặt đất. — Để cô đợi lâu rồi. — Turan lên tiếng.
Nghe thấy tiếng gọi, Oviar lộ vẻ hoảng hốt, vội nói: — Không- không lâu. Em cũng vừa mới ra đến đây thôi.
Turan đưa mắt nhìn nền đất dưới chân Oviar bị cô ta vẽ nát bươm, lõm sâu mấy phân, mà khẽ thở dài. Tính cách của Oviar, Turan có thể coi là hiểu gần hết. Một cô nàng nhút nhát, luôn sợ làm phiền đến người khác nhưng lại không giỏi giấu cảm xúc của bản thân.
Dù sao, Turan cũng không định đôi co với Oviar về mấy chuyện vặt vãnh, nó còn phải khởi hành đi Kyrult nữa. — Oviar. — Turan cất tiếng — Cô có từng nghĩ rằng nếu mình không phải Nihr thì thật tốt không?
Turan không đi thẳng vào vấn đề. Nếu nó bắt đầu bằng cách hỏi Oviar về việc thăng cấp, cô ta sẽ xem đó là trò đùa mà cười xòa cho qua.
Oviar hơi bất ngờ về câu hỏi, trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu. Ánh nắng trưa chói chang len qua những mái nhà, rọi xuống dáng hình hai con người đang đứng lặng im. — Em thấy, không phải Nihr nghe có vẻ thật tuyệt, nhưng là Nihr cũng không hẳn là tệ.
Câu trả lời của Oviar làm Turan nhăn mày. Nó đã không nghĩ rằng cô ta sẽ đánh giá cả hai ngang nhau nh�� vậy. Điều này khiến việc thăng cấp mà nó định nói tới trở nên gượng ép. Oviar tự nhiên lại tạo ra một vấn đề khó giải đáp cho Turan.
Turan tặc lưỡi. Nó giờ cũng không có thời gian để kén chọn thêm nữa, đành quyết định hỏi thẳng luôn: — Thế chuyện thăng cấp thì sao? Cô có muốn thăng cấp hay không?
Oviar không hề tỏ vẻ ngạc nhiên với câu hỏi của Turan. Cô ta thậm chí chẳng mất đến nửa giây suy nghĩ, đáp ngay: — Em cho là không.
Turan ngạc nhiên. Nó không hề mong đợi một câu trả lời quả quyết như vậy. Câu trả lời của Oviar không hề khớp với bất kỳ khả năng nào nó đã suy đoán trước đó. — Tại sao? — Turan vội hỏi.
Oviar đưa mắt nhìn Turan. Ánh mắt cô long lanh, như chất chứa nỗi niềm gì đó, rồi với sự kiên định, cô đáp: — Thăng cấp thì có gì tốt chứ? Em đang thấy bản thân mình sống rất tốt, rất vui vẻ mà.
Nụ cười rạng rỡ nở trên đôi môi nhỏ nhắn của Oviar. Turan chợt thấy mặt mình nóng bừng lên. Phản ứng của cô ta, và cả của nó, đều diễn ra quá bất ngờ. — Trời nắng nóng quá rồi. Tôi phải đi đây.
Turan nói vội, quay người bước vào trong quán rượu, bỏ lại Oviar đang định nói thêm điều gì đó.
Turan thật sự không hiểu. Sau tất cả suy tính của nó, Oviar vậy mà không hề có vẻ gì là muốn thăng cấp cả. Cô ta dường như đang rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, hoặc đang mong đợi điều gì đó mà Turan không thể mang lại.
Turan đã từng căm ghét các Chính thần, và không ưa những người bị cuốn theo cuộc tranh đoạt Thần cấp. Thế nhưng, giờ đây, khi đã không còn là Nihr, mọi suy nghĩ của nó lại thay đổi đến không ngờ.
Là Nihr, tức là kẻ yếu, sẽ không thể làm chủ cuộc sống của mình. Kẻ yếu chỉ có thể để cho kẻ mạnh xâu xé, điều khiển, không khác gì một nô lệ. Nếu như lần quân đoàn Quả táo đỏ áp tải Turan, mà nó có đủ thực lực để phản kháng, thì đã không phải chịu đủ đau đớn như vậy. Lúc đó, nó trông chỉ như một con vật mặc người ta mang đi, muốn bán thì bán, muốn giết thì giết.
Turan ghét những kẻ mang Thần cấp, có lẽ chỉ vì nó không có được thứ mà họ đang có. Nó ghen tị, ham muốn. Bây giờ, Turan vậy mà lại chẳng khác gì những kẻ mình từng ghét. — Không. Mình khác.
Turan nói thầm. Nó quyết sẽ trở nên mạnh hơn, cực mạnh, rồi dùng sức mạnh đó để bảo vệ Nihr, bảo vệ những kẻ yếu như Oviar, những đứa trẻ ở làng Nihr và nhiều người khác nữa. Nếu cuộc cách mạng xóa bỏ Nihr là viển vông, thì ít nhất nó vẫn nên làm một việc đơn giản như trở thành một anh hùng có thể che chắn, giúp đỡ cho Nihr. Rồi khi nó đủ mạnh, thậm chí vượt qua cả các Chính thần, vượt qua cả thần Syrathr và người đàn ông với những bánh răng kia, tất cả Nihr sẽ không cần phải chịu thua thiệt nữa. — Phải. Nhất định như vậy. — Turan lẩm bẩm, và hạ quyết tâm.
Nội dung này được biên tập độc quyền bởi truyen.free, nguồn tin cậy cho những câu chuyện đầy lôi cuốn.