Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 588: Shelah ghé thăm

Turan nghĩ rồi đành chịu khó sử dụng kỹ năng chủ đạo của mình để kiểm tra lần lượt từng người một. Điều khiến nó thất vọng là chẳng một ai trong đám người trước mặt này sở hữu kỹ năng nào đáng để lưu tâm cả. Tất cả đều là những kỹ năng tương đối tầm thường mà hầu hết các du hành giả không mấy nổi bật đều sẽ sở hữu, với phẩm chất và độ hiếm chỉ gi���i hạn ở cấp độ ‘Tinh anh’ và ‘Hiếm’.

Phẩm chất ‘Tinh anh’ hay độ hiếm ‘Hiếm’ tất nhiên không phải dễ dàng tìm thấy, và tác dụng của những kỹ năng ở cấp độ này đều khá lớn. Tuy nhiên, rõ ràng chúng chẳng đáng để đầu tư. Thậm chí, dù là phẩm chất ‘Anh hùng’, nếu không phải kỹ năng đặc thù thì cũng khó lòng lọt vào mắt xanh của Turan.

– Tất cả trở lại làm việc đi.

Turan hô lớn, quay người rời đi, chẳng màng đến việc đám người thú sẽ suy nghĩ hay hành động ra sao. Giờ đây, nó muốn dạo một vòng xem xét tình hình. Nếu bắt gặp được một đối tượng bồi dưỡng đầy hứa hẹn, chuyến đi đến Naveur coi như đã thành công.

Dĩ nhiên, Turan có thể yêu cầu toàn bộ nô lệ ở Naveur tập trung đến sân để mình kiểm tra từng người một, nhưng việc đó sẽ tiêu tốn rất nhiều công sức. Nếu phải làm vậy, nó đã sớm dùng kỹ năng chủ đạo của mình lên bất cứ ai bắt gặp trên đường rồi.

Turan trước tiên đi đến nhà bếp. Căn nhà lớn với những cột khói bốc lên nghi ngút cho thấy nơi đây đang hoạt động hết công suất. D�� sao thì dân số của ngôi làng không hề ít, chỉ riêng bữa sáng đơn giản cho từng người đã đủ khiến nhà bếp phải hoạt động hết công suất.

Thực ra, Turan chọn đến nhà bếp trước tiên cũng chỉ vì nó đang cảm thấy hơi đói. Tất cả là tại đêm qua nó đã từ chối bữa ăn mà cô gái người cáo mang đến, trong bộ trang phục gợi cảm chẳng có mấy mảnh vải che thân. Bản thân không muốn bị làm phiền, nhưng nó hoàn toàn có thể nhận lấy bữa ăn kia mà.

Chưa bước vào nhà bếp, Turan đã nghe thấy liên hồi những tiếng gọi thúc giục lẫn nhau. Mọi người có vẻ vội vã, không giống như thường lệ. Và điều khác thường này nhanh chóng được giải thích cho Turan: phần lớn công sức ở nhà bếp hiện giờ là để làm ra bữa sáng thịnh soạn nhất có thể dành cho nó. Thậm chí, họ dường như chẳng hề bận tâm liệu những người khác trong làng có được ăn hay không. Nếu chủ nhân không hài lòng, có lẽ cả đám cũng chẳng dám ăn.

– Tất cả tiếp tục làm việc. Đừng để trễ nãi.

Turan nghiêm giọng. Nó phải nói vậy để họ không dừng công việc dang dở mà chạy tới chào mình.

Mấy người thú lộ vẻ lo lắng, nhưng rồi cũng quay trở lại công việc bếp núc. Vài tiếng gọi thúc giục tiếp tục vang lên, có điều giờ đây tất cả đều cố giữ âm thanh thật nhỏ, chỉ vừa đủ nghe, cố tình không muốn làm phiền vị chủ nhân đang có mặt.

Những đôi tai đặc trưng của người thú co lên rồi lại cụp xu���ng. Rất dễ dàng nhận ra một vài trong số chúng không còn nguyên vẹn, với những vết sẹo bỏng hoặc vết cắt cũ.

Hầu hết những người thú ở Naveur đều như vậy. Turan đoán rằng họ là nạn nhân chiến tranh, hoặc có lẽ thê thảm hơn là đến từ những ngôi làng bị đánh cướp, giờ đây thì bị mua đến đây. Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng những vết sẹo ấy là do vị chủ nhân cũ với những sở thích không mấy tốt đẹp của mình gây ra.

– Không có.

Turan điềm tĩnh nói. Nó không hề sử dụng kỹ năng chủ đạo mà chỉ muốn tìm một cá nhân nào đó nổi bật hơn những người còn lại, sau đó mới dùng tới kỹ năng ‘Thông hiểu’. Cách làm này khiến nó cảm thấy thoải mái hơn. Càng ít kỳ vọng, người ta tự nhiên càng khó thất vọng.

Nếu là trước đây, Turan hẳn sẽ chịu khó kiểm tra không sót một ai, vì đó là một cơ hội tốt để vừa tìm kiếm hạt giống tiềm năng, vừa gia tăng tiến trình nâng cấp kỹ năng. Nhưng nó đã sớm xác nhận rằng việc nâng cấp kỹ năng ‘Thông hiểu’ sẽ hiệu quả hơn nếu đối tượng có phẩm chất, cấp độ và độ hiếm cao, tốt nhất là từ Thần cấp hiện tại của nó trở lên. Mặt khác, độ phức tạp khi truy xuất thông tin cũng có ảnh hưởng, nhưng đó chắc chắn không phải là tình huống lúc này.

– M-mời người!

Một giọng nói hốt hoảng vang lên. Turan quay sang, thấy một cô nhóc người chó đang cúi thấp đầu, hai tay nâng một khay điểm tâm trông có vẻ đơn sơ. Cách đó không xa, nó phát hiện vài ánh mắt lén lút nhìn đến, lộ rõ vẻ không hài lòng dành cho cô nhóc.

Có lẽ cô nhóc người chó đã mắc một vài sai sót, chẳng hạn như quên thêm cụm từ “thưa chủ nhân” vào lời nói của mình.

– Được.

Turan đáp lời, nhận lấy khay điểm tâm. Đó là vài chiếc bánh bao không nhân vừa được hấp xong còn nóng hổi.

Turan không ăn, thay vào đó chú ý nhiều hơn đến cô nhóc trước mặt đang cúi đầu ngày càng thấp, vẫn chưa dám bỏ chạy, hoặc có khi đã quên mất rằng đó là điều mình nên làm. Tiện thể, nó kích hoạt kỹ năng chủ đạo của mình.

Vài giây trôi qua, để tâm trí Turan tiếp nhận hết toàn bộ thông tin có thể về đối tượng, nó mới dừng lại, khẽ th��� dài một hơi. Không có gì nổi bật cả, chỉ là một vài kỹ năng phẩm chất ‘Ưu’, cùng lắm chỉ lọt vào nhóm trên trung bình của làng Naveur theo tính toán mà nó có được cho đến giờ.

– Ăn đi.

Turan cất tiếng, đưa trả khay điểm tâm cho cô nhóc, còn mình chỉ cầm lấy hai chiếc bánh bao. Thực ra, nó không cần ăn nhiều, chủ yếu làm thỏa mãn cơn đói là đủ. Dù sao thì bánh bao cho bữa sáng cũng chẳng phải món ngon gì đáng để bận tâm thêm. Nghĩ tới, nó lại thấy nhớ mấy món ăn do bà Lylat đích thân chế biến, cực kỳ hợp khẩu vị và phong phú đến mức ăn mãi không thấy ngán.

Nghe vậy, cô nhóc người chó ngẩng đầu lên, hai mắt mở tròn xoe, bộ dạng trở nên vô cùng phấn khích. Không chút do dự, cô nhóc vồ lấy khay điểm tâm rồi quay ra một góc ăn lấy ăn để, chừng đã đói đến sắp chết rồi.

Turan cười nhạt, đưa tay ra hiệu cho những người khác cứ để cô nhóc ăn rồi quay người rời đi. Bỏ đói trẻ nhỏ là điều không nên, nhất là khi mọi người vẫn có thể chăm sóc tốt cho nhau. Huống hồ, thân phận nô lệ vốn không nên bị gán lên người một đứa nhóc. Tương lai còn chưa nghĩ tới thì đã bị thực tại chôn vùi là điều không gì buồn thảm hơn.

Như vậy, không có nghĩa là Turan sẽ đứng ra giúp cô nhóc người chó loại bỏ thân phận hiện tại của mình. Cuộc sống hiện giờ có khi lại là điều tốt hơn đối với cô nhóc. Nếu đã không thể giúp cho đến nơi đến chốn, nó sẽ chẳng giúp làm gì. Mặt khác, nó cũng chẳng phải người trong cuộc. Một ngày nào đó chính cô nhóc đứng ra đòi quyền tự do cho bản thân thì đó mới là điều tốt nhất. Đương nhiên, luôn cần phải trả một cái giá xứng đáng.

Turan đi dạo thêm một lúc, ăn xong hai cái bánh bao thì đổi ý, quay trở lại sân lớn. Đến giờ nó vẫn chưa tìm được đối tượng ưng ý nào, và xem chừng khả năng gần như chắc chắn là sẽ không tìm thấy ai. Vậy nên nó quyết định sẽ tập trung vào việc trước mắt hơn.

Ở cổng vào làng Naveur giờ đây tập trung một đám người, với ông người gấu đang làm bộ dạng hung dữ chặn đường một cô gái có thân hình yểu điệu nổi bật với làn da ngăm và mái tóc màu hồng sẫm.

Là Shelah. Khác với bình thư���ng, cô ta giờ đây mặc đồ kín đáo hơn, dù rằng so với tiêu chuẩn thông thường thì vẫn còn để lộ nhiều. Một người lạ mặt như Shelah đến làng Naveur bị người nơi đây chặn lại là điều đương nhiên. Huống hồ cô ta còn mang dáng vẻ đầy ý đồ bất chính như thế.

– A! Cậu đây rồi!

Vừa trông thấy Turan, Shelah lập tức hô lên, toan chạy đến thì đã bị ông người gấu hùng hổ nhảy sang chắn đường. Cô nàng nhăn mặt, muốn dẹp bỏ chướng ngại nhưng khi liếc mắt thấy Turan thì lại thôi. Nếu đã không được chào đón ở đây, cô ta tốt hơn hết đừng gây rắc rối. Hậu quả thì khó mà lường được.

– Vào trong rồi nói.

Turan cất tiếng. Mấy người thú nghe vậy liền hiểu ý, vội vàng tránh sang một bên, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú quan sát từng cử chỉ của Shelah, khiến cô nàng không khỏi rùng mình, nhanh chân chạy tới, không muốn nán lại thêm nữa.

– Cô cũng sợ bị người khác nhìn?

Turan châm chọc một tiếng. Thân là một vũ công, Shelah đáng lẽ phải cảm thấy tự hào và hứng thú khi có người quan sát mới đúng chứ. Đó là điểm mạnh của cô ta, giúp cô trực tiếp phát huy các kỹ năng của mình. Nếu cơ thể của một vũ công chuyển động mà không gây được sự chú ý thì hơn nửa hiệu quả đã bị giảm đi, dù là với phe địch hay phe đồng minh.

Shelah mím môi, làm ra vẻ e dè, rồi nói:

– Ừm… Kì thực bình thường thì không ngại, nhưng có mặt cậu ở đây khiến tôi muốn ít bị nhòm ngó hơn…

Turan nhướn mày, cười khì một tiếng, cố tình lờ đi ẩn ý trong lời của Shelah. Không gặp có vài tuần mà cô ta đã thay đổi đến mức này rồi sao. Giờ đây, nó thật tò mò thời gian qua cô ta đã trải nghiệm những gì.

Bản quyền nội dung này được truyen.free giữ kín, trân trọng mọi chia sẻ hợp lệ từ độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free