(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 586: Hình dáng con người
Metrosios nhẹ nhàng mở mắt, hít sâu một hơi. Cô đưa tay quệt đi vết máu còn vương khóe môi, rồi vội vã lấy khăn lau sạch.
Phải mất thêm vài phút để cơ thể thích nghi, Metrosios mới có thể ngồi dậy. Cô vươn vai, cảm nhận từng chút mệt mỏi đang tan biến, nhường chỗ cho sự thoải mái và mát mẻ, khiến cả người lâng lâng.
Khi cơ thể đã có thể hoạt động bình thường, Metrosios li���n đưa tay vơ lấy tấm áo lụa khoác lên người, cẩn thận che đi thân thể trắng nõn, yếu ớt của mình.
Lạnh. Đáng lẽ đó là cảm giác Metrosios phải có lúc này. Hơi lạnh tràn ngập khắp nơi, kèm theo sự sắc lạnh đến từng thớ thịt, từng vật thể xung quanh. Bất kỳ ai vô ý chạm vào cũng sẽ bị cứa rách và chảy máu.
Thế nhưng bản thân Metrosios lại không hề thấy lạnh. Cơ thể cô đã tồn tại ở đây đủ lâu để thích nghi, coi đó là lẽ thường tình. Trước khi rời khỏi đây, cô vẫn còn cần chút thời gian để điều chỉnh.
Vừa rồi, Metrosios đã đánh mất đi thân xác mà cô đã dày công tạo dựng. Cô làm rất tỉ mỉ, đến từng chi tiết nhỏ, bao gồm cả lai lịch của đối tượng đó. Việc ấy tất nhiên tốn nhiều công sức, nhưng cũng đủ thú vị để cô dành thời gian.
Đổi lại, Metrosios đã hoàn thành nước đi mà chị cô mong muốn. Đó là một nước cờ không lớn, nhưng quan trọng. Hơn nữa, cô còn có cơ hội cho tên Listrosain kia một bài học. Hắn ta hẳn đang đắc ý lắm khi có thể gây ra cho cô một vết thương nguy hiểm và cực kỳ khó xử lý, một điều mà đến trong mơ hắn ta cũng không dám nghĩ mình có thể thực hiện được.
Metrosios chỉ đơn giản là vứt bỏ thân xác ấy mà thôi. Việc đó mặc dù gây tổn thương không nhỏ cho cô, nhưng so với chuyện phải gánh chịu vết thương kia thì vẫn còn tốt chán.
Tất nhiên, trong thời gian ngắn tới, Metrosios sẽ cần ẩn mình, để tránh khiến đối phương nảy sinh nghi ngờ. Muốn chữa trị vết thương ở cấp độ ấy nhanh nhất cũng phải mất đến vài ngày, ngay cả khi có sự hỗ trợ của các loại thuốc quý hiếm. Cũng may cô đã có chuẩn bị sẵn cho sự vắng mặt của mình trong nhiều ngày tới.
Metrosios bước đến bên chiếc bàn đá, từ tốn ngồi vào ghế. Đôi mắt cô lim dim hé mở, nhìn sâu vào tấm gương bóng loáng trước mặt mình. Ở nơi ấy, cô thấy được một dáng người thon gọn và có phần nhỏ nhắn, thân thể như bị phủ một lớp kim loại màu xám bạc. Đáng chú ý là gương mặt trơn nhẵn, hầu như không còn chút dấu vết nào của tai, mắt, mũi, miệng như một con người bình thường.
Dẫu sao, Metrosios cũng chẳng phải con người. Chỉ là cô đã ở trong hình dáng con người quá lâu rồi, nên khi nhìn vào bản thân lúc này, cô vẫn thấy có chút kỳ cục, không quen thuộc.
– Mình cần một gương mặt… Một nhân dạng.
Metrosios nói nhỏ, giọng như thỏ thẻ, khi vết hằn như khóe miệng trên khuôn mặt cô khẽ nhếch lên. Cô đang suy nghĩ xem nhân dạng nào thì phù hợp. Có lẽ nên thật xinh xắn, hoặc là đầy uy nghiêm cũng không tệ.
Đương nhiên, nếu kế hoạch không có gì thay đổi, tốt nhất Metrosios nên dùng hình dáng mà mình thường xuất hiện, như thần Fyratr. Có điều, giờ nghĩ lại, cô thấy hình dáng đó hơi quá bình thường, hay nói cách khác là nhàm chán.
Dù hiện thân dưới hình dạng một vị thần chưa chắc đã có người nhận ra Metrosios, nhưng mỗi bước đi của cô đều phải cẩn trọng, bởi mọi hành động đều đại diện cho ý muốn của một Chính thần. Và như một điều tất yếu, các Chính thần khác cũng sẽ chú ý đến Metrosios không thôi. Tất nhiên đó là điều cô không mong muốn xảy ra, ít nhất là lúc này.
Tình huống hiện tại rõ ràng rất phù hợp cho một cuộc dạo chơi, đồng thời hoàn thành nhiệm vụ. Metrosios chẳng hề rảnh rỗi gì, nhưng cũng chẳng có ai cấm cô chọn con đường thú vị hơn để làm việc cả.
Chỉ cần chị Thenia không biết là được.
– He he.
Metrosios cười tinh nghịch, rồi đưa tay lên mặt, xoa nắn, nhào bóp từng chút một. Cô không nhất thiết phải làm vậy để tạo hình cho gương mặt mình, nhưng cảm giác chân thực từ từng đầu ngón tay khiến cô tự tin hơn. Bất cẩn nặn ra một gương mặt hỏng sẽ khiến cô xấu hổ chết mất.
Dù sao thì, là một nữ nhân, khi gặp mặt người khác phải thật xinh đẹp. Lý do kỳ thực cũng không quan trọng, đơn giản là không muốn bị đánh giá là kém hơn, sâu xa hơn, là muốn giành lấy sự chú ý. Metrosios ưa thích được chú ý, vậy nên cô luôn cố gắng trở nên bắt mắt nhất, dễ thương hoặc là lộng lẫy nhất có thể.
Có điều, kể cả là một Chính thần, chuyện đôi khi cũng chẳng được như ý.
Lần gần nhất mà Metrosios còn nhớ được là ở lễ hội tôn thờ chính cô tại một tòa thành nọ. Cô đã dốc hết tinh hoa, thế nhưng lại bị đánh bại bởi một đôi nam nữ vô liêm sỉ kia. Đám con dân tầm thường ấy thật sự biết cách chọc giận các vị thần mà.
Vậy nên một sự trừng phạt nho nhỏ là thích đáng. Bọn chúng chẳng lẽ lại không biết Đức Chính thần Không khí trân trọng cái đẹp đến nhường nào. Chị của Metrosios vốn là minh chứng rõ ràng nhất rồi.
Metrosios bất giác nghiến răng. Cô chỉ vừa nặn ra cho mình một bộ hàm vừa ý, lại lập tức bị cơn bực tức làm ảnh hưởng. Cơ thể con người quả thật khó khống chế cảm xúc, cực kỳ dễ bị lấn át. Chị Thenia đã bảo rằng năng lực tạo dựng và thích ứng với cơ thể mong muốn đến từng chi tiết của Metrosios là cực kỳ đáng quý, nhưng cô lại chỉ thấy phiền phức mà thôi.
Metrosios liếm mép, khẽ nhếch môi. Hương vị, hình ảnh, âm thanh, xúc giác, hay bất cứ giác quan nào mà một sinh vật có thể sở hữu, cô đều cẩn thận hình dung và tạo dựng một cách chính xác. Trên thực tế, Metrosios lại chẳng cần phải cố gắng nhiều. Cô đã quá quen thuộc với chuyện này, huống hồ nhân vật cô đang định hóa thân còn là hình dạng mà cô thường xuyên sử dụng.
Đằng hắng một tiếng, điều chỉnh giọng nói và tâm tình, kiểm tra bằng vài lời đơn giản xong, Metrosios mới rướn người đứng dậy, chậm rãi nâng chiều cao cơ thể mình thêm một chút. Ngoài chiều cao, cô còn phải chỉnh sửa thân hình sao cho phù hợp, bao gồm kích cỡ vòng ngực, eo, mông, độ thon của chân và rất nhiều chi tiết khác. Tất cả kết hợp tạo thành một cô gái trẻ xinh xắn với đôi mắt nâu, trông không quá quyến rũ nhưng sức hấp dẫn lại khó mà chối từ. Như thế, ngay cả khi đối phương là người nghiêm nghị, hay thậm chí ghét phái nữ, cũng sẽ chẳng đành lòng làm phật ý cô.
Tất nhiên, điểm mạnh mà Metrosios đặt ra cho nhân vật này không chỉ giới hạn ở vẻ ngoài. Đó còn là tính cách đặc trưng và lượng kiến thức không uyên bác, nhưng hoàn hảo để lấy lòng bất kỳ ai. Một cô gái thông minh, xinh xắn và tháo vát, thực sự chẳng có lý do nào để tránh né cả. Nói không ngoa, thậm chí lúc giận dữ, một người cũng sẽ vô thức ép bản thân nghĩ kỹ càng thêm vài lần trước khi quyết định trút cơn giận lên đối phương.
Điều đáng tiếc là những cố gắng tầm thường này của Metrosios hoàn toàn không có hiệu quả với các Chính thần khác. Đây cũng là một phần không nhỏ lý do khiến cô chẳng thấy có chút tự hào nào về năng lực bản thân. Nhiều nhất chỉ giúp cô có được vài khoảng thời gian vui chơi thú vị mà thôi.
Metrosios đưa tay, vơ lấy một xấp vải vóc, khoác lên người. Từng tấm vải cuốn quanh người cô, trôi đi khắp cơ thể rồi trong chốc lát hóa thành một trang phục màu cam nhạt dễ thương mang chút hơi hướng dân dã. Một hình tượng xinh xắn mang lại cảm giác gần gũi nhưng cũng đồng thời khiến người xung quanh phải ngần ngại, muốn giữ khoảng cách tránh xâm phạm.
– Tốt rồi.
Metrosios mỉm cười tự đánh giá, hơi hạ thấp trọng tâm cơ thể để kiểm tra sự linh hoạt và uyển chuyển. Việc nặn hình đã diễn ra suôn sẻ. Đây sẽ là một khởi đầu tuyệt vời cho cuộc dạo chơi của cô.
– Ừm… Có lẽ cần thay đổi một chút.
Metrosios vẻ đắn đo nói. Trước đây, cô sẽ không nghi ngờ hình dáng của mình một khi đã hoàn tất. Thế nhưng cứ nghĩ tới lần thất bại trước, cô lại cảm thấy vừa tức vừa giận, thật muốn giành lại thể diện đã mất.
Tất nhiên là Metrosios hiểu nét đẹp của sự tì vết, khiếm khuyết. Một thứ không hoàn hảo mới khiến người ta càng khao khát, trông chờ, thậm chí muốn đưa tay giúp đỡ. Bản thân cô cũng đã sắp đặt biểu tượng đó trên nhân vật này, nhưng rõ ràng vẫn còn thiếu.
Hẳn là cần một đối tượng tương xứng ở kề bên. Một nhân vật đơn độc khó mà tạo nên những tương tác cần thiết để gây ấn tượng. Có điều, ý nghĩ ở cạnh một tên tầm thường nào đó chỉ vừa thoáng qua đã lập tức khiến Metrosios buồn nôn.
Một người tương xứng, thật sự không dễ tìm chút nào. Đúng là khiến người ta đau đầu.
– Ắt xì!
Cơn hắt hơi bất chợt kéo Metrosios ra khỏi những dòng suy nghĩ đang chồng chéo lên nhau. Cô giật mình nhận ra cơ thể đã trở nên lạnh cóng từ lúc nào không hay. Nếu chẳng phải nhờ nguyên khí đang điên cuồng vận chuyển để giữ cho sự sống không vụt tắt, có lẽ cô đã sớm đánh mất ý thức trong thân thể này rồi.
Nơi đây không thể ở lâu. Metrosios đang dần thích ứng với nhân vật, gần như trở thành một kẻ tầm thường đáng thương hại. Cô nên rời đi, đến nơi mình nên đến. Vai diễn thú vị nên được bắt đầu ở sàn diễn đang chờ đón.
Những trang văn này là thành quả của truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức và trân trọng.