Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 567: Tên nhóc Velt

– Cậu cần thuốc gì? – Lily hỏi.

– Thuốc trị bệnh. – Velt đáp. – Tôi cũng không rõ, chỉ biết là người ấy sốt cao lắm.

Nếu chỉ đơn thuần là sốt cao thì không khó, thuốc hạ sốt sẵn có ở điểm trị liệu hẳn đã đủ. Nhưng nếu bệnh tình không chỉ đơn giản là sốt cao, việc dùng thuốc qua loa ngược lại có thể dẫn đến mất mạng. Từ sau Đại Thánh Thế, rất hiếm có người bị bệnh, đa phần đều là Nihr, nhưng một khi bị bệnh thì thường khó chữa, cần có phương thức đặc trị phù hợp.

Vì thế, Lily không dám liều lĩnh lấy tính mạng người khác ra đùa. Vô hình chung, cô lại đâm ra lo lắng thay cho người khác.

Lưỡng lự hồi lâu, Lily cất tiếng:

– Cậu tin tưởng tôi chứ? Nếu cậu không tin, tôi cũng chẳng thể giúp được gì cả.

Velt nghe vậy thì hai mắt sáng lên, thốt:

– Tin chứ. Cậu sẽ cho tôi thuốc ư?

– Không phải vậy. – Lily nói. – Vị y thuật sư ở đây sẽ làm điều đó. Cậu chỉ cần...

– Không được.

Velt quả quyết nói, nhưng rất nhanh nhận ra mình vừa phản ứng hơi quá, liền vội vàng giải thích:

– Người ở đây không tốt như cậu nghĩ đâu. Nếu không thì tôi đã chẳng cần phải… ừm, trèo vào.

“Tôi hiểu.” Lily định nói thế, nhưng rồi lại thôi. Cô chẳng ở vào hoàn cảnh của đối phương nên không thể nào phán xét được. Tuy nhiên, nếu tình hình là thế thì cô khó mà giúp được cho Velt.

– Vậy cậu cứ tự mình tìm thuốc đi. – Lily nói. – Nhưng tôi chỉ cho cậu mười phút. Sau đó nếu vẫn còn ở đây, xảy ra chuyện gì thì đừng trách.

Đó cũng là một lời đe dọa. Cô chẳng thể làm gì hơn được nữa, bởi giới hạn nhất định phải tồn tại.

Đối với Velt, đây lại là tình huống tốt đẹp nhất có thể có. Cậu ta còn tưởng rằng mình đã bị tóm gọn ngay khi bị người trong phòng bệnh phát hiện ra chứ.

– Cám ơn cậu.

Nói rồi, Velt quay lưng đi, bắt đầu cuộc tìm kiếm thuốc. Cậu ta lần mò từng ngóc ngách, từ ngăn tủ, dưới gầm bàn cho đến cả trên đĩa hoa quả, sẵn tiện chộp ném vào túi trữ vật luôn. Đích thị là một tên trộm chuyên nghiệp, động tác thuần thục đến bất ngờ.

Đang mải mê tìm kiếm, Velt đột nhiên khựng lại, cả người hơi giật nhẹ. Rồi cậu ta thốt:

– Có người tới.

Nói rồi, cậu ta lập tức quay đi, không thèm liếc Lily một cái mà hướng thẳng tới cửa sổ, toan leo ra ngoài. Nhưng được nửa chừng thì cậu ta dừng phắt lại, vẻ hốt hoảng thốt lên:

– Bên dưới cũng có người…

Quay đầu nhìn lại, ánh mắt Velt cuối cùng cũng dừng trên người Lily – kẻ đáng ngờ nhất. Thế nhưng cô chỉ điềm tĩnh lắc đầu bảo:

– Không phải do tôi. Nhưng tôi có thể giúp cậu thoát khỏi tình cảnh hi��n tại.

– Tôi không tin cậu. – Velt quả quyết nói.

Lily đành bó tay. Cô không có cách nào thuyết phục đối phương tin mình. Nếu là cô, cô cũng sẽ lựa chọn như cậu ta.

Có điều, thực tế nghiệt ngã là bây giờ chỉ có mình Lily mới có thể giúp được Velt. Một tên trộm như cậu ta, đột nhập tới đây, bị đánh thừa sống thiếu chết vẫn còn là nhẹ. Huống hồ, gặp phải Wyndur, mọi chuyện không chỉ đơn giản là bị đánh mà thôi.

Thật ra, Lily không có lý do gì để giúp Velt thoát khỏi tình cảnh hiện tại. Cô có thể đồng cảm với lý do đằng sau hành động trộm cắp của cậu ta, nhưng nhiều lắm là chỉ có thể giúp cậu ta cứu chữa người bệnh kia. Cô nhất định không ủng hộ kẻ xấu.

Nghĩ vậy, Lily quyết định bỏ qua ý kiến cá nhân của Velt. Mặc kệ cậu ta có muốn hay không thì cô vẫn sẽ làm theo ý mình. Chuyện thuyết phục đã sớm chẳng còn ý nghĩa.

Cứ thế, một luồng ma năng từ người Lily bắt đầu vận chuyển, nhẹ nhàng kích hoạt một thiết bị nhỏ. Chỉ trong giây lát sau đó, cánh cửa phòng bệnh liền được mở bật ra.

Wyndur bước vào, vẻ vội vã. Ngay phía sau, có thể thấy một nhân viên điểm trị liệu bị anh ta đẩy dạt sang một bên, vẻ mặt bàng hoàng như sợ mình vừa làm điều gì không đúng.

– Có chuyện gì, Lily?

Wyndur cất tiếng hỏi, ánh mắt anh ta trước đó đã kịp dò xét khắp căn phòng.

– Có một người bạn tới thăm em.

Lily e dè đáp. Cô biết lý do mình đưa ra nghe khó tin đến nhường nào. Hiện tại, cô đang ở thành phố cảng Lanseng, tọa lạc tại bờ biển phía đông của lục địa Trung tâm. Đối với một người chỉ vừa rời quê nhà vài ngày, mà hầu hết thời gian đó đều lênh đênh trên biển, thì việc đột nhiên có một người bạn xuất hiện ở đây là điều gần như không thể.

Thế nhưng Wyndur không hề chất vấn lời Lily dù chỉ một chút. Anh ta hơi suy nghĩ rồi bảo:

– Vậy à. Anh có thể giúp được gì?

Điều Lily vừa làm là truyền tín hiệu khẩn cấp cho Wyndur, tất nhiên không thể xem thường được.

– Ừm… Trước hết em muốn cậu ta lộ diện đã.

Lily khó xử thốt. Nghe vậy, Wyndur nhếch mép, cười bảo:

– Nghe rồi đấy, cậu nhóc. Cậu không còn đường lui đâu, đừng bày trò nữa.

Dù vậy, vẫn phải mất thêm gần mười giây nữa, một dáng hình mới chịu lồm cồm bò từ dưới gầm giường Lily ra, vẻ vừa xấu hổ vừa lo sợ, cất tiếng:

– Tôi… không phải cố ý đâu.

Lời này thật sự vô nghĩa. Thế nhưng để quyết định được nên nói gì vào lúc này cũng không hề dễ dàng.

Sau đó, nhờ vào sự góp mặt đầy uy thế của Wyndur, Velt cuối cùng cũng chịu lắng nghe một cách đàng hoàng. Cơ bản là vì cậu ta sợ hãi, không dám nói hay làm gì linh tinh. Wyndur bảo thế nào thì là thế ấy, cứ vậy tự nhiên những lời của Lily, dù được lặp lại, chợt trở nên có giá trị hơn gấp nhiều lần so với trước.

– Lily không lừa cậu làm chi cả. – Wyndur nghiêm giọng, cố tình gây áp lực cho đối phương. – Dù là có, tôi cũng sẽ biến nó thành sự thật như ý em ấy mong muốn.

– Thật không… Ừm. Tôi tin.

Velt vội vàng nói. Tin tưởng là lựa chọn duy nhất lúc này.

– Thế giờ cậu muốn nhận thuốc rồi tự mình mang về hay để tôi mang theo một vị y thuật sư đến khám chữa trực tiếp cho người bệnh?

Wyndur hỏi, rồi chờ Velt vừa định thốt ý mình thành lời thì tiếp tục:

– Thực ra, tôi đã quyết định rồi. Ng��ời sẽ nhanh chóng được cử đi, và nếu cậu không giấu giếm hay lừa dối điều gì thì cả hai bên đều sẽ được vui vẻ.

– Tôi không có.

Giọng Velt hơi thiếu lực, theo đó cũng không có mấy sức thuyết phục. Nhưng giờ đều chẳng còn quan trọng nữa.

Wyndur xác định đối phương nhất thời sẽ không nói thêm lời nào, bèn quay người bước ra khỏi phòng, dừng lại ngay ngoài cửa, bắt đầu sử dụng thiết bị truyền tin. Dù vậy, sự tập trung của anh ta phần lớn vẫn dồn về bên trong căn phòng, khiến cả Lily lẫn Velt đều chịu áp lực không nhỏ. Đương nhiên, kẻ xấu ở đây vẫn là người khốn khổ hơn.

– Cậu không nên ăn trộm.

Lily cất tiếng. Cô cảm thấy mình cần phải giáo huấn tên nhóc Velt này một bài. Hôm nay cậu ta gặp cô nên may mắn không bị tổn thương, chứ nếu là người khác thì không biết sẽ thê thảm đến mức nào.

– Tôi biết.

Velt hằn học đáp. Cậu ta chẳng thể nào chấp nhận nổi cái tình cảnh trớ trêu này, bất kể có lợi cho mình hay không.

– Tôi đang giúp cậu. – Lily bực tức thốt.

– Tôi không cần cậu giúp.

Velt gắt gỏng, không chịu phép. Có vẻ như khi đối thoại với Lily, cậu ta vô thức quên mất bản thân mình cần phải lo lắng những gì. Hoặc có lẽ, đơn thuần là cơn giận đã lấn át lý trí.

Chợt nghĩ tới gì đó, Lily hỏi:

– Chẳng lẽ… cậu nói dối? Chuyện người bệnh...

– Tôi không có nói dối!

Velt lần nữa gắt lên, trông chừng như không chịu nổi việc bị cô nhóc trạc tuổi mình ra vẻ dạy bảo.

Lily cũng phát bực. Đã lâu lắm rồi cô mới lại bị người khác quát mắng như thế này, mà lại là một tên nhóc. Giờ, cô thật muốn có thể cử động thoải mái để mà nhào vào đè đập cái tên này cho thỏa thích.

Mong muốn cấu thành ý chí. Ý chí thúc đẩy hành động, từ ý thức đến bản năng.

Vòng vận chuyển ma năng của Lily bắt lấy tín hiệu, gia tốc, xông ra một luồng ma năng, rồi nhanh chóng hình thành những đường nét màu lam nhạt sáng le lói.

Là ma pháp. Ban đầu chỉ là phép ‘Truyền động’ đơn giản, nhưng trong giây lát lại xuất hiện thêm nhiều đường nét màu lam nhạt, có dấu hiệu biến thành một vòng ma pháp hoàn chỉnh.

Tuy nhiên, trước khi điều gần như là kỳ tích ấy xảy ra, trái tim Lily đập mạnh. Một nhịp đập quả quyết và đầy uy lực, khiến luồng ma năng đánh tới trở thành một cơn sóng mãnh liệt, cuồng bạo, càn quét qua những đường nét màu lam nhạt kia.

Cảm giác bất an trỗi lên trong lòng Lily. Cô vội vàng dùng mọi thứ có thể để kìm hãm điều sắp xảy đến. Ma năng, không phải dùng như thế. Không nên dùng như thế. Cô không muốn.

Velt ngồi bệt trên đất, hoảng hốt nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt. Cậu ta không rõ có sợ hãi hay không, nhưng đôi mắt trừng to và cái miệng há rộng ấy chắc chắn không thể nào là đang bình tĩnh được.

Vẫn còn may, khi những đường nét màu lam nhạt khẽ rung lên kia chuẩn bị được kích hoạt, chúng đột ngột tản đi, trôi về các phía rồi lại hướng ngược trở vào người Lily, chậm rãi gia nhập dòng chảy trong vòng vận chuyển ma năng của cô. Tự nhiên như thế.

Tai nạn, lần này đã được tránh khỏi.

Truyện được biên tập độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free