(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 562: Đội trưởng tới
Alique hơi nghiêng đầu, ánh mắt lơ đãng. Phản ứng bất chợt này của cô khiến Darmil không khỏi tò mò dõi theo, nhưng nó chẳng cảm nhận được điều gì cả.
– Xem ra chúng ta có khách quý ghé thăm. Alique mỉm cười nói.
Darmil nhướn mày. Vừa định hỏi người đó là ai, bên tai nó đã vang lên âm thanh của một vụ va chạm lớn không xa. Cẩn thận lắng nghe, nó còn nhận ra những tiếng rên rỉ và la hét đau đớn lẫn trong đó.
Darmil lập tức cảnh giác cao độ, cơ thể ở tư thế sẵn sàng đối phó với bất kỳ kẻ địch nào xuất hiện. Thật ra, nó chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn vô cùng phấn khích.
Nhưng rồi Darmil đành phải thất vọng khi thấy một bóng người từ tốn bước vào, chẳng có vẻ gì là vừa trải qua một trận đánh.
Đó là Turan – đội trưởng của nó. Đi bên cạnh là Kull, gương mặt cậu ta thể hiện sự kinh ngạc không thể giấu nổi. Có lẽ chính cậu ta cũng khó tin vào điều mình vừa chứng kiến.
– Turan? Darmil cất tiếng gọi với vẻ bất đắc dĩ. Nó không biết nên nói gì, chỉ cảm thấy mình cần lên tiếng giữa tình huống ngày càng khó xử này.
Đáp lại Darmil là ánh nhìn lạnh lùng của Turan. Ánh mắt đó không hề đáng sợ, nhưng lại khiến nó có cảm giác như bản thân bị nhìn thấu, không còn chỗ nào để che giấu.
– Đồng đội của em không được thân thiện lắm nhỉ, Darmil. Alique nói, vẫn giữ nụ cười mỉm trên môi, thể hiện sự tự tin của cô. Có lẽ chuyện này cũng nằm trong tính toán của cô.
Nhưng Darmil không nghĩ được nhiều đến thế, càng không thể giữ nổi sự bình tĩnh. Nó chẳng rõ cụ thể là do đâu, giống như một bản năng mách bảo, hoặc là đến từ sâu thẳm trong thâm tâm, rằng nó đang đối mặt với một mối nguy hiểm khủng khiếp nhất từ trước đến nay.
– Chị Alique… Darmil quay sang nói nhỏ. Bất kể tình huống là gì, nó không muốn thấy chị mình và đội trưởng đối đầu nhau. Cả hai người đều đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của nó.
– Chị hiểu, Darmil. – Alique đáp – Nhưng đây không phải là thứ mà chị có thể làm chủ được.
Trước lời của chị mình, Darmil đành hít sâu một hơi rồi dời mắt sang đội trưởng. Thế nhưng nó chỉ vừa trông thấy cậu ta, bản thân lại không còn dũng khí để cất lời. Với bộ dạng này của Turan, rõ ràng cậu ta sẽ không chấp nhận bất kỳ nỗ lực hòa giải nào. Kẻ đứng ra chỉ khiến bản thân trở thành mục tiêu công kích của cậu ta mà thôi.
Sau khi đã thể hiện rõ lập trường của mình với đồng đội, Turan bước tới, đến khi chỉ còn cách Alique chưa đầy ba bước chân thì mới lên tiếng:
– Nhà Altoris muốn làm gì?
Turan trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. Câu hỏi ngắn gọn ấy ngay lập tức khiến vẻ tự tin của Alique biến mất, nụ cười trên môi cô cũng theo đó mà tắt hẳn.
– Cậu có chắc là muốn giải quyết ở đây? – Alique hỏi.
– Ở đây là được rồi. Turan quả quyết nói.
– Vậy cũng tốt… Alique nói, liếc nhìn Darmil một thoáng, như một lời cảnh báo về điều cô sắp nói ra, để nó có cơ hội lựa chọn ở lại nghe tiếp hay rời đi.
Darmil không suy nghĩ quá lâu, quyết định ở lại. Hai người đồng đội của nó đều ở đây, và họ không hề muốn nó tránh mặt. Hơn nữa, bản thân nó cũng tò mò không biết điều gì có thể khiến Turan trở nên như hiện tại.
– Nhà Altoris luôn nắm chặt những gì thuộc về mình. – Alique cất tiếng – Tôi nghĩ rằng cậu hiểu rõ ý nghĩa của lời này khi cậu đã đặt chân tới đây.
Turan không đáp, giữ nguyên đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô gái với mái tóc vàng kim trong bộ trang phục chỉnh tề, đầy uy nghi trước mặt.
– Cậu về cơ bản có hai lựa chọn. – Alique nói tiếp – Một là từ bỏ t�� đội hiện tại, trở về nơi cậu cần phải có mặt. Hai là cống hiến tất cả cho nhà Altoris.
Turan vẫn không lên tiếng. Việc đó vô tình tạo áp lực nặng nề lên Alique. Thế nhưng, cảm xúc thực sự của cô thì vẫn khó mà xác định.
– Cậu biết rằng nhà Altoris sẽ không bạc đãi những người dưới trướng mình, càng không để đồng đội của Darmil phải chịu thiệt thòi. Đây chẳng phải là lời đề nghị quá tồi, đúng không?
– Đó… Turan thốt lên một tiếng duy nhất, sau đó đưa tay ra hiệu rằng mình vẫn còn đang nói. Cứ thế, cậu ta giữ im lặng thêm vài giây nữa rồi mới tiếp lời:
…là không thể chấp nhận được.
Alique chẳng thể hiện chút ngạc nhiên nào. Cô đã sớm biết câu trả lời của đối phương. Tuy nhiên, câu hỏi vẫn cần được đặt ra.
– Tại sao?
– Nhà Altoris không thể là điểm dừng cuối cùng của tổ đội này. Turan đáp ngay không chút do dự. Khi Alique vừa định nói gì đó, cậu ta đã tiếp tục ngay:
– Và Darmil, không được phép rời tổ đội. Với bất kỳ lý do gì.
Ánh mắt Alique thoáng hiện lên sự giận dữ.
– Darmil. ��ây là người đội trưởng mà em một mực kính trọng ư?
Câu hỏi bất ngờ giữa tình hình căng thẳng ấy khiến Darmil phát hoảng, nhưng như một phản xạ có điều kiện, nó liền đáp:
– Đúng vậy.
Vẻ tự tin với câu trả lời của mình theo đó cũng hiện lên trên gương mặt nó.
Alique bất đắc dĩ thở dài một hơi, không chút câu nệ đến hình tượng bản thân. Rồi đứng thẳng người dậy, cô đối với Turan nói:
– Cậu không hiểu một người lãnh đạo cần phải làm được những gì.
– Tôi chỉ là một người đội trưởng mà thôi. – Turan hời hợt đáp.
– Và vì vậy cậu nghĩ rằng những điều mình đang làm là đúng? – Alique gặng hỏi.
Turan tặc lưỡi, lắc nhẹ đầu, lại tỏ vẻ nghĩ ngợi một lát rồi mới nói:
– Đó là sự lựa chọn. Không phải vấn đề đúng hay sai của việc mình đang làm. Nếu có thể biết trước tương lai, cụ thể là kết quả của việc mình đang làm, thì đã chẳng cần phải lựa chọn.
Darmil ngẩn người ra một lúc. Nó chẳng thể hiểu nổi vì sao cuộc nói chuyện lại đột ngột dẫn tới những lời lẽ như thế này. Thật s��� là quá đau đầu.
Alique nhắm hờ mắt lại, như đang cố gắng kiềm nén cảm xúc không cho phép bùng phát. Rồi cô bước tới, bỏ qua Turan, tiến thẳng đến cửa căn phòng, nhìn xa xăm ra phía trước rồi cất tiếng:
– Tôi thừa nhận cậu không tầm thường. Cậu rất mạnh. Không một ai đủ sức đánh bại đội vệ binh của tôi để đặt chân được đến đây mà lại là kẻ yếu cả.
“Đội vệ binh của chị!?”
Darmil thốt thầm. Giờ đây nó mới sực nhận ra hàng đống âm thanh mình nghe được bên ngoài trước đó là gì. Bản thân nó cũng không rõ đội vệ binh của Alique mạnh đến mức nào, nhưng nó chưa từng nghe nói họ bị đánh bại bao giờ, chỉ có họ tung hoành ngang dọc giúp cô ấy hoàn thành bao nhiêu việc mà nghe qua gần như không thể nào thực hiện được.
– Nhưng chỉ bấy nhiêu là không đủ, cậu Turan. – Alique cất giọng khiêm nhường – Cậu không thấy như vậy là ngạo mạn hay sao? Huống chi, nếu bản thân Darmil quyết định rời đội, cậu định dùng cái gì để ngăn cản?
Darmil cũng lấy làm tò mò. Trước đó nó căn bản không hề nghĩ đến điều này. Nếu quy tắc đã được Turan định ra, cậu ta tự nhiên phải có cách để buộc mọi người tuân theo.
– Darmil có thể thử. Turan nói, khóe miệng hơi nhếch lên, còn liếc nhìn Darmil một cái, khiến nó ớn lạnh, cảm giác như vừa bước trở về từ ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Quay sang Alique, Turan nói tiếp:
– Nhưng tôi mong là mình không phải nghe rằng cậu ta bị ép phải rời đội vì lý do tầm thường nào.
– Tầm thường? Alique thốt lên, cười nhạt, rồi nói:
– Sẽ không.
Dứt lời, cô bước ra ngoài, bỏ lại phía sau bầu không khí yên tĩnh và nặng nề đến lạ.
Mãi đến vài phút sau, Turan quay người tiến đến ngồi vào một chiếc ghế gần đó, vô hình trung khiến tâm tình mọi người nơi đây trở nên nhẹ nhõm, như vừa trút bỏ được một gánh nặng vô cùng lớn trên vai.
Lúc này, Kull mới nhào đến bên cạnh Darmil, choàng lấy vai nó, cười nói, nhưng trông lại như mếu máo.
– Đáng sợ quá Darmil à. Cậu không biết đâu, vừa nãy Turan làm thế này, rồi thế đó, vậy mà mấy tên du hành giả hung tợn kia văng mỗi tên một góc, gần như chết tươi luôn.
Darmil ngạc nhiên lắng nghe, chẳng mấy chốc liền quên mất mình vừa chứng kiến một cuộc đối đầu không bạo lực giữa Alique và đội trưởng Turan. Nó giờ lại hứng thú hơn với cảnh tượng Turan đánh bại đội vệ binh của chị mình. Hẳn là phải gay cấn và dữ dội lắm đây.
– Kull. Kull còn đang định kể thêm cho Darmil nghe thì bỗng nghe tiếng gọi của Turan, cả người giật nảy, rồi lủi thủi bước ra chờ lệnh từ đội trưởng.
– Hãy chú ý nghe ngóng thêm tình hình thành Kyrult. Tôi cần cậu trong đêm nay xác định xem chúng ta sẽ phải đối mặt với những mối đe dọa và nguy cơ nào nếu tiếp tục nán lại đây.
Kull trợn mắt, nhưng rất nhanh liền gật đầu rồi quay người bỏ đi. Cậu ta không dám chống lại lời của đội trưởng vào lúc này, bất chấp điều đó có bất khả thi hay không. Hoặc có lẽ, đó đơn giản nằm trong tầm tay của anh chàng thám đạo.
Darmil không biết Kull có thể làm được đến mức nào, càng không nắm bắt được sức mạnh của Turan đã đạt đến mức nào. So với việc đánh bại đội vệ binh của Alique, nó thấy bản thân khó mà làm được, nhưng cũng chưa hẳn là không thể.
Càng nghĩ, Darmil lại càng muốn đánh nhau một trận, cho hả hê.
Bản chuyển ngữ độc quyền này thuộc về truyen.free.