Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 56: Bí Mật Của Thế Giới

Khuôn mặt thần Syrathr đanh lại khi nghe câu hỏi từ Turan. Rõ ràng nàng không chuẩn bị tinh thần để nghe, chứ đừng nói chi đến việc trả lời một câu hỏi như vậy. Thế là, thần Syrathr đứng lên, tiến sát lại gần Turan, nhìn sâu vào mắt nó. Khoảng cách giữa hai người lúc này ngắn đến mức Turan thậm chí còn nghe rõ tiếng tim đập dồn dập của Syrathr.

“Cô ta đang hồi hộp ư?” Turan chợt nghĩ.

– Vì sao ngươi lại có suy nghĩ như vậy?

Thần Syrathr cất tiếng hỏi. Hơi thở của nàng phả vào mặt khiến Turan có chút mơ màng, cảm giác lâng lâng muốn hé môi đáp lời. Nhưng Turan biết đó là uy lực, vội định thần, đáp:

– Nếu người muốn biết thì nên đối xử với tôi đàng hoàng một chút. Tôi đây cũng đang rất tôn trọng người.

Thần Syrathr nghe vậy trước tiên mỉm cười, sau đó bật cười khúc khích vẻ thích thú.

– Được. Ta nghe ngươi lần này.

Thần Syrathr nói rồi bước lùi lại, khẽ phẩy tay. Ngay lập tức, những sợi dây leo đang siết chặt khắp người Turan liền biến thành những đốm sáng li ti mà biến mất.

Turan được giải thoát thì khuỵu gối xuống, đôi chân không còn đủ sức nâng đỡ thân thể. Thần Syrathr thấy vậy liền vung tay, phủ lên Turan một luồng khí hồng nhạt khiến nó lập tức cảm thấy khỏe khoắn trở lại.

– Tạ ơn đức thần.

Turan vội nói rồi đứng thẳng dậy. Thần Syrathr đã ngồi trở lại trên ghế, đợi câu trả lời của Turan. Thấy vậy, Turan cũng không chần chừ thêm nữa. Bản thân nó bây giờ cũng đang cần sự giúp đỡ từ thần Syrathr, để thoát khỏi tầm kiểm soát của các Chính thần khác, và hơn hết là thoát khỏi gã đàn ông với những bánh răng kia.

– Đêm hôm qua, tôi đã có một giấc mơ. – Turan cất tiếng.

Thần Syrathr khẽ chau mày. Nàng rõ ràng không muốn nghe Turan kể lể về giấc mơ của mình. Một giấc mơ không thể khiến người ta nghi ngờ về thế giới mình đang sống được, đó thật sự là chuyện lố bịch. Dù vậy, thần Syrathr vẫn không lên tiếng thắc mắc điều gì, tiếp tục lắng nghe.

– Trong giấc mơ đó, tôi thấy một người đàn ông với dây nhợ chằng chịt trên người, cùng với những bánh răng lớn nhỏ không ngừng vận chuyển sau lưng ông ta.

Turan nói tiếp, vừa nói vừa chú ý quan sát biểu cảm trên khuôn mặt của Syrathr. Nó muốn xem nàng có nhận ra người đàn ông đó không. Không may, nếu Syrathr lại cùng phe với ông ta thì quả là khốn đốn.

– Giấc mơ đó lại làm ngươi nghĩ rằng thế giới này là giả? – thần Syrathr cất tiếng hỏi khi Turan ngập ngừng – Hay ngươi muốn dò hỏi ta về người đàn ông kia?

Turan không hề mong có thể qua mặt được thần Syrathr và quả nhiên nàng đã nhận ra ngay ý đồ của nó. Dù sao thì nó cũng kh��ng định giấu giếm suốt. Nếu quả thật thần Syrathr và người đàn ông kia đều muốn nó chết thì hẳn nó không thể sống được rồi, có cố gắng thế nào cũng bằng không.

– Ta đoán là cả hai đều đúng nhỉ.

Thần Syrathr thấy Turan im lặng thì nói tiếp, cười nhếch mép với vẻ khinh thường. Turan đành chịu phép, không định lên tiếng phủ nhận hay đính chính bất cứ điều gì. Nếu giờ nó cố cãi thì nàng chắc chắn sẽ tẩn nó thêm một trận nữa.

– Mô tả của ngươi làm ta nghĩ tới một người. Nhưng ta không thể cho ngươi biết về người đó được.

Tim Turan như hẫng đi một nhịp vì hoảng hốt. Ý nghĩ rằng thần Syrathr có quen biết người đàn ông kia làm nó không khỏi bất an, vội vàng hỏi:

– Tại sao?

– Vì ngươi bây giờ quá yếu. Không xứng đáng biết tới ông ta.

Câu trả lời của thần Syrathr không phải là điều mà Turan mong muốn. Bảo rằng nó yếu hay không xứng đáng không hề giúp gì cho nó trong việc thoát khỏi sự truy lùng cả. Nuốt nước bọt khan một cái, Turan lại hỏi:

– Làm thế nào thì tôi mới có quyền biết ông ta?

– Tất nhiên là mạnh lên. Mạnh đến mức ngươi có thể tự mình rời khỏi thế giới này.

Turan nhăn mày. Nó hoàn toàn không hình dung được mức độ mạnh mà Syrathr muốn nói là như thế nào, nhưng chắc chắn nàng vừa đề cập đến việc rời khỏi thế giới này, cũng đồng nghĩa với việc gián tiếp xác nhận suy đoán ban đầu của nó.

Trông thấy vẻ mặt của Turan, thần Syrathr biết là nó có điều thắc mắc. Nàng cũng không định giấu giếm thêm nữa khi nó đã biết về người đàn ông kia, dù không rõ là bằng cách nào.

– Turan. – thần Syrathr nghiêm giọng – Những điều ta sắp nói cho ngươi chính là bí mật quan trọng của thế giới này. Ngươi sau khi nghe, chỉ được phép giữ kín cho riêng mình. Ngươi không biết sự hỗn loạn của một thế giới có thể đáng sợ tới mức nào đâu.

Turan nghe rõ được tính nghiêm trọng của vấn đề, gật nhẹ đầu xác nhận. Bản thân nó vốn cũng không định tiết lộ chuyện này cho ai. Nó không phải kẻ ngốc đến mức đùa giỡn với tính mạng của chính mình.

Thấy phản ứng có phần hời hợt của Turan, Syrathr không khỏi nghi ngại. Turan thấy ánh mắt nghi ngờ của nàng, vội dõng dạc lên tiếng:

– Tôi hiểu, thưa đức thần!

– Được rồi. – thần Syrathr đáp – Ta cũng không tin ngươi lại có thể ngu ngốc đến mức đó. Dù sao thì chính ngươi cũng đã đặt một chân vào địa ngục rồi.

Turan không hiểu lắm ý của thần Syrathr nhưng vẫn tiếp tục lắng nghe.

– Turan. Thế giới này không phải là giả, nhưng cũng chẳng hoàn toàn là thật. Nó được tạo ra từ sức mạnh của các Chính thần. Là một tiểu thế giới.

– Tức là… các Chính thần có thể sáng tạo thế giới? – Turan thắc mắc.

– Đúng vậy. – thần Syrathr xác nhận – Ngươi còn nhớ cánh đồng hoa của ta chứ?

Turan hiển nhiên nhớ. Đó là một cánh đồng bạt ngàn hoa trải dài đến vô tận. Nếu đúng như lời Syrathr, thì ý nàng hẳn là cánh đồng hoa kia cũng là một thế giới, và do chính nàng tạo ra. Để xác nhận suy nghĩ của Turan, Syrathr nói tiếp:

– Đó là thế giới mà ta tạo ra, do ta làm chủ và kiểm soát.

Đó cũng chính là lực lượng hiện tại của ta, được gọi là Giới.

– Giới? Như thế nào là Giới?

Thần Syrathr nghe Turan hỏi thì khẽ cười khẩy một tiếng, bảo:

– Ngươi chưa cần biết. Muốn biết cũng không biết được.

– Tại vì tôi không đủ mạnh?

– Phải. – thần Syrathr lập tức xác nhận – Trên thế giới này, dù là tiểu thế giới hay thế giới chủ đạo, mạnh mẽ là tiền đề để có được mọi thứ. Muốn làm gì, trước tiên ngươi phải đủ mạnh.

Turan không phủ định điều thần Syrathr vừa nói. Thế nhưng bản thân nó dù cố gắng thế nào cũng không thể chấp nhận việc mình không thể biết được một điều gì đó chỉ vì yếu đuối. Bản năng của nó đang thôi thúc nó phải tìm hiểu mọi điều mình tò mò hay thắc mắc.

– Người từng nói rằng tôi cần mạnh đủ để tự mình thoát khỏi thế giới này. – Turan cất tiếng – Điều đó có nghĩa là gì?

Thần Syrathr không trả lời Turan ngay mà ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ. Một lúc lâu sau, nàng mới nói:

– Ngươi biết như thế nào gọi là Thần ư?

Turan không hiểu câu hỏi của thần Syrathr. Càng không hiểu câu hỏi đó liên quan gì đến điều nó đang thắc mắc. Và trước khi Turan có thể đáp lời, thần Syrathr đã nói tiếp:

– Ngươi không biết. Vì nếu biết thì ngươi đã không hỏi ta những câu hỏi kia. Thần không phải là những kẻ mang danh Thần cấp mà suốt ngày chạy theo những chuyến du hành cỏn con. Du hành đối với một vị thần là cả một đời. Đó là cả một quá trình chinh phục đỉnh phong.

Thần Syrathr trông như đang nói về điều gì đó cao thâm và hệ trọng. Thế nhưng Turan không nắm bắt được nhiều ý tứ của nàng. Điều nó có thể biết bây giờ chỉ là nó cần phải mạnh hơn nữa.

Dường như sực nhận ra mình vừa lơ đãng một lúc, thần Syrathr vội chỉnh lại dáng vẻ, nói:

– Nói thẳng ra thì, chỉ cần ngươi vượt qua được giới hạn Thần cấp 45, ngươi sẽ có thể tự mình đột phá khỏi tiểu thế giới này mà tiến tới tầng thứ cao hơn.

Turan không khỏi ngạc nhiên khi nghe thấy mục tiêu mà thần Syrathr vừa gián tiếp đặt ra cho nó. Thần cấp 45, đó không phải là một chuyện đơn giản, thậm chí nói là ảo tưởng cũng không quá lời.

Turan biết rằng những người mạnh nhất vương quốc Enria này cũng chỉ mới đạt tới Thần cấp ba mươi đến ba mươi lăm mà thôi, và họ đều là những người sở hữu sức mạnh vượt trội từ trước cả Đại Thánh Thế. Nếu Turan muốn đạt tới Thần cấp 45 thì có khi nó phải bỏ ra cả đời, thậm chí khả năng thành công cũng cực kỳ thấp, đến mức khó mà tưởng tượng nổi.

– Lo ngại, sợ hãi, hoảng hốt. Ngươi cứ giữ tâm thế đó thì mãi mãi không thể làm nên trò trống gì.

Đó là giọng của Syrathr. Nàng lúc này đang cầm một bông hoa, mỗi cánh hoa mang một màu sắc khác biệt, và dường như chúng đang từ từ đổi màu.

Một ý nghĩ táo bạo xuất hiện trong đầu Turan. Không kiềm được sự tò mò, nó hỏi:

– Thần Syrathr, người cũng có Thần cấp đúng không? Là bao nhiêu?

Thần Syrathr ngừng lại đôi chút rồi bật cười trước câu hỏi của Turan. Tiếng cười bất chợt làm Turan hoảng hốt, lo sợ mình đã lỡ lời.

– Phận con dân thì không nên đặt câu hỏi như thế với một Chính thần. Điều đó là cấm kỵ, ngươi hẳn cũng tự biết rõ. Mà thôi, ta cũng chẳng cần giấu giếm làm gì.

Turan cảm thấy có điều gì đó bất ổn trong câu nói của thần Syrathr. Và khi Turan vừa kịp nhận ra Syrathr sắp làm gì đó thì nàng đã cất tiếng nói tiếp:

– Là 140.

Ngay sau đó, cảnh tượng xung quanh Turan đột ngột nhòe đi, không còn nhìn rõ được nữa, chỉ có duy nhất Syrathr cùng với chiếc ghế của nàng là hiện rõ mồn một. Nàng ngồi đó, chăm chú nhìn Turan với vẻ thích thú.

Turan biết lúc này mình đang gặp nguy hiểm cực kỳ, dù rằng không biết rõ điều nguy hiểm đó là gì. Chợt, nó thấy cả cơ thể mình nhẹ tênh, như thể trọng lực đột nhiên biến mất.

Một cánh hoa dần hiện lên trước mặt Turan, sau đó là cánh thứ hai, thứ ba và cuối cùng là cả bông hoa màu tím. Bông hoa vừa hiện lên đã bất chợt hóa lớn, đồng thời nở bung, để lộ những chiếc răng nhọn hoắt rồi lao thẳng đến Turan.

Turan hoàn toàn không kịp phản ứng, bị bông hoa nuốt chửng một hơi. Nó tưởng rằng mình đã bị cắn xé hoặc đè ép tới chết nhưng không, bông hoa biến mất, cảnh tượng xung quanh nó cũng hoàn toàn thay đổi.

Giờ thì Turan thấy mình đang lơ lửng trên một bầu trời trong xanh. Đưa mắt nhìn xuống, nó phát hiện ở rất xa phía dưới mình chính là cánh đồng hoa. Ngay lập tức, cơ thể Turan cảm nhận lại được trọng lực, và nó bắt đầu rơi thẳng xuống. Ở độ cao ít nhất hai đến ba nghìn mét này, nếu chạm đất thì chỉ có một kết cục là tan xương nát thịt.

Vận tốc rơi của Turan ngày càng tăng cao khiến cho việc hít thở cũng trở nên cực kỳ khó khăn. Dù vậy, tâm trí Turan lúc này chỉ đang cố tìm cách cứu lấy chính mình mà thôi. Nó thật sự không hiểu vì sao Syrathr lại làm vậy với mình, cũng không muốn hiểu.

Độ cao nhanh chóng bị hạ thấp. Một nghìn mét, tám trăm mét, sáu trăm mét, chẳng mấy chốc, Turan đã có thể thấy mặt đất lao thẳng vào mặt mình.

Nhưng không có sự va chạm nào xảy ra cả. Turan giật mình thon thót khi cứ ngỡ mình đã đi đời nhà ma, rồi thấy lại khung cảnh căn phòng quen thuộc quanh mình. Thần Syrathr đang ngồi trước mặt nó, mỉm cười thích thú.

Turan không biết nên phản ứng gì vào lúc này. Nó vừa suýt chết, nó còn có thể nói hay làm gì được nữa đây.

– Sự việc là như vậy. – thần Syrathr cất tiếng – Cho đến khi ngươi có thể tự mình đột phá thế giới này, đừng bao giờ hỏi những câu như thế nữa.

Turan nghe vậy, theo phản xạ, lập tức đáp:

– Tôi... tôi hiểu rồi.

– Không. Ngươi chưa hiểu.

Thần Syrathr mỉm cười nham hiểm, khẽ nháy mắt với Turan. Ngay sau đó, nó lại một lần nữa thấy khung cảnh xung quanh nhòe đi.

Mọi chi tiết trong bản dịch này thuộc về Truyen.free, điểm đến của những tâm hồn khao khát phiêu lưu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free